Quả là loài thuộc họ ch.ó khác.
Chúc Du đặt miếng thịt mặt cáo đỏ. Nó lập tức cúi đầu ăn lấy ăn để, "gào gào" vài tiếng, hàm răng sắc nhọn xé thịt thành từng mảnh. Hai chân còn ghì c.h.ặ.t lấy miếng thịt, ăn một cách vô cùng thỏa mãn.
Chúc Du nhúc nhích, vì động vật lúc ăn thường cảnh giác, mà thú hoang càng giữ khư khư phần ăn của .
Chẳng mấy chốc, cáo đỏ ăn sạch. Nó ngẩng đầu "ha ha" kêu một tiếng.
Chúc Du sững vài giây, ánh mắt nó đầy kỳ lạ.
Nhận đồ ăn, cáo đỏ liền mật sán gần, đầu và miệng cứ dụi dụi cánh tay Chúc Du.
Chúc Du đưa tay đẩy đầu nó , nghiêm giọng:
"Khoan, coi, tại em cướp đồ ăn của bé mèo rừng?"
Cáo đỏ "gào gào" hai tiếng, tỏ vẻ là đói lắm. Nó liền rạp xuống đất, đuôi quét nhẹ hai cái đám lá khô, trông yếu ớt như sắp lăn xỉu.
Nhìn bộ dạng đáng thương , Chúc Du cũng chẳng nỡ mắng nữa. hồi nãy bé mèo rừng chọc tức nhẹ .
Cô thuận tay xoa xoa đuôi cáo đỏ:
"Giờ em còn đói nữa ?"
Cáo đỏ ngẩng đầu, đôi mắt vàng óng long lanh cô, im thin thít, nhưng cái vẻ ngoan ngoãn, yếu đuối tất cả.
Chúc Du bật , cho nó thêm một miếng thịt.
Bụng cáo đỏ ăn no căng, nó lăn một vòng chân cô, trông như kiểu "ai cho ăn là tui" .
Chúc Du nghĩ bụng, chắc chẳng cần hỏi thêm, nó sẵn sàng theo cô về Linh Khê chỉ vì ăn thịt. rõ , về sở thú để hưởng thụ, còn việc: cố tình tránh khách, c.h.ử.i khách, cũng ném rác khách…
Mấy điều dặn vì… từng xảy . Tiêu biểu nhất là con hạc đỏ, tuy bé hổ trắng "trấn áp" nên dám trốn việc, nhưng thỉnh thoảng vẫn càm ràm c.h.ử.i khách. Bị Chúc Du bắt gặp nhiều , huấn luyện mãi giờ mới cải thiện thái độ việc chút ít.
Nghe Chúc Du , cáo đỏ gật gật đầu lia lịa, tỏ vẻ " hết!".
Chúc Du xoa đuôi nó:
"Thế thì về với chị nhé. Sau thịt ăn no, ăn gì cứ , chị lo hết."
Cáo đỏ vui sướng kêu mấy tiếng, đuôi dựng cao, quét tới quét lui chân cô, một sự dụ dỗ chí mạng với hội mê đồ lông xù.
Chúc Du cúi xuống, kịp chạm đầu nó thì cáo đỏ chủ động đưa đuôi tay cô. Lông ở ch.ót đuôi mềm mịn lướt qua lòng bàn tay, cảm giác là "đỉnh của ch.óp".
Cáo đỏ ngẩng đầu, ngoan ngoãn kêu "yinh yinh" một tiếng.
Đuôi cho chị xoa, thịt cho em ăn.
Chúc Du xuýt xoa:
" là bảo bối ngoan của chị."
Nhìn thế ai còn tin nó hồi nãy hung hãn cướp thịt của bé mèo rừng cơ chứ.
Lúc , bé mèo rừng đang cành cây rậm lá, c.h.ế.t lặng…
Nó nhớ rõ Chúc Du – ân nhân cho nó ăn.
Cũng nhớ rõ cáo đỏ, kẻ cướp mất phần ăn của nó!
Vậy mà giờ đây, nó thấy ân nhân và kẻ thù … chung, còn mật tình cảm.
Bé mèo rừng sốc tập, kêu "meo!" một tiếng, nhảy phốc từ cây xuống, đáp ngay mặt cáo đỏ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-262-meo-rung-va-cao-do.html.]
Đồ xa, trả thịt cho !
Đồ xa, c.h.ế.t !
Cáo đỏ tiếng liền lập tức chế độ chiến đấu, rút đuôi , giơ móng vuốt … chợt nhớ điều gì, liền rụt móng, chạy biến lưng Chúc Du:
"Yinh yinh."
Nó nép chân cô, trông yếu ớt đáng thương vô cùng.
Bé mèo rừng thấy càng tức, lao thẳng về phía cáo đỏ. Chúc Du phản ứng nhanh, lấy balo chặn giữa hai con, thành công ngăn trận chiến sắp nổ .
"Ngừng! Đừng đ.á.n.h !" Cô vội , "Tiểu Lê, chị còn thịt đây, đủ cho em ăn."
Bé mèo rừng ngẩng đầu cô.
Chúc Du mở túi, lấy miếng thịt đặt mặt nó:
"Ăn ."
Bé mèo rừng thịt, Chúc Du, cáo đỏ… cuối cùng nghiến răng, lao tấn công kẻ thù.
Cáo đỏ vốn đề phòng sẵn, thấy lập tức chạy về phía Chúc Du, nhảy phóc lên cô, kêu "yinh yinh" như thể cần bảo vệ gấp.
Chúc Du liền dỗ:
"Tiểu Lê, ăn thịt , em đói mà? Thịt ngon lắm."
Bé mèo rừng bên chân cô, ngước lên cảnh cô bế cáo đỏ, im lặng vài giây, lông gió thổi bay lất phất. Rồi nó cúi đầu, kêu khẽ một tiếng, lưng bỏ , đuôi cụp xuống, chẳng buồn động miếng thịt .
Nhìn mà thấy tội… đúng kiểu "trái tim bé bỏng tổn thương sâu sắc".
Chúc Du áy náy, chạy theo:
"Tiểu Lê, chị giải thích ."
Bé mèo rừng dừng , ngoái cô. lúc đó, bụng nó kêu "ục" một tiếng, quá đói .
Hôm nay nó đói sẵn, cướp mất thức ăn, còn tốn công đuổi theo mà chẳng gì, giờ chứng kiến kẻ thù chung với ân nhân… là "ngày đen đủi chồng chất".
Chúc Du nhanh tay ném cho nó miếng thịt:
"Ăn Tiểu Lê, bỏ đói chịu nổi. Cho dù em thích chị thì cũng nghĩ cho bản chứ."
Giọng cô dịu dàng, chân thành.
Bé mèo rừng yên, mùi thịt thơm phức cứ len lỏi mũi, khiến nó khó lòng kiềm chế.
Chúc Du tiếp tục thủ thỉ:
"Chị đến tìm em, chẳng qua giữa đường gặp cáo đỏ thôi, tình cờ."
Bé mèo rừng cúi đầu, khịt khịt mũi ngửi miếng thịt.
"Ăn , tất cả là của em. Chị chuẩn riêng cho em đấy. Em ăn thì chị đành bỏ thôi nhé~." Cô giả bộ động tác chuẩn vứt bỏ, y như trong phim truyền hình.
Quả nhiên, với bé mèo rừng ngây thơ , chiêu đó hiệu nghiệm ngay. Nó lập tức ngoạm miếng thịt, ăn ngấu nghiến.
Xong một miếng, Chúc Du ném tiếp miếng khác. Lúc nó cũng chẳng giữ nổi vẻ lạnh lùng nữa, ăn của thì khó mà giữ cách lắm.
Chúc Du rõ:
"Lý do chị cùng cáo đỏ là vì nó đồng ý theo chị về sở thú. Chị là giám đốc, nó giờ là nhân viên của chị, chị bảo vệ nó. Thế nên em bỏ qua cho nó nhé. Ngày mai chị mang thịt cho em."