Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 261: Mèo rừng và cáo đỏ

Cập nhật lúc: 2026-02-23 22:01:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bé mèo rừng hình mất vài giây.

ngoạm trúng miếng mồi, nó nhảy phốc từ cây xuống, nhưng há miệng thì c.ắ.n … một ngụm khí.

Bốn cái chân đáp xuống lớp lá khô, phát tiếng xào xạc khe khẽ.

phản xạ của nó thì cực nhanh.

"C.h.ế.t tiệt! Mồi của cướp !"

 

Bé mèo rừng gào một tiếng, lao thẳng về hướng bóng đỏ lông xù biến mất.

Khốn thật! Dám cướp đồ ăn của nó, còn bắt nạt “ mới” ?!

Nó trông giống con mèo dễ bắt nạt lắm ?!

 

Chúc Du vội gọi:

"Đừng chạy, ở đây chị còn thịt !"

 

bé mèo rừng nào thèm để ý, cái hình vàng nâu lông xù lượn vun v.út giữa rừng.

Bốn chân chạm đất đầy một giây nhẹ nhàng bật lên, phóng về phía .

Thân ảnh của nó lướt qua các cây, tạo thành một luồng gió nhẹ, cuốn lớp lá khô tung lên, bay lơ lửng giữa rơi lả tả.

 

Lần , bé mèo rừng bung hết tốc độ mà đời nó hiếm khi dùng tới, khuôn mặt lông xù dữ tợn như thể “hóa đỏ mắt” vì giận, nhưng sự thật là… nó vẫn đuổi kịp kẻ cướp mồi.

Khi cái bóng đỏ biến mất, bé mèo rừng leo tít lên ngọn cây, cao đảo mắt quanh, cố tìm tung tích.

tìm bốn phía vẫn vô ích.

 

nhảy xuống đất, hạ thấp , áp bụng xuống, đầu gần sát mặt đất, mũi khịt khịt đ.á.n.h khắp nơi mong tìm mùi của kẻ cướp đồ.

Rõ ràng đó là tay lão luyện, biến mất để chút thở nào.

 

Bé mèo rừng buồn đến rớt ruột, bèn giữ nguyên tư thế mà vật luôn xuống, cổ họng phát tiếng rên rỉ đáng thương.

Bỗng, xa vang lên một âm thanh khẽ. Bé mèo rừng lập tức bật dậy, lặng lẽ trèo lên cây, đôi mắt sáng rực dán c.h.ặ.t nơi phát tiếng động, chớp lấy một .

 

Chúc Du đang mò trong rừng tìm bé mèo rừng. Hiếm lắm mới gặp một con thú còn tươi nguyên thế , cô tuyệt đối định bỏ qua.

Vừa tìm, cô gọi:

"Mèo con, em ở thế? Mèo con~."

 

Lúc chứng kiến cảnh giành mồi, Chúc Du cũng ngẩn mất một thoáng. Cô đến hậu sơn Linh Khê mấy , nhưng đây là đầu thấy con vật tay nhanh như chớp để chuyện .

Chưa kịp định thần, bé mèo rừng phi như tên b.ắ.n, Chúc Du chỉ còn đuổi theo.

 

con mà so với tốc độ của mèo, huống chi đối phương rõ ràng là thú hoang, đuổi một lúc là mất hút. Thế nên cô chỉ còn cách loanh quanh tìm kiếm.

 

Khu vực gần ranh giới vườn thú ở hậu sơn cô quá quen thuộc, men theo lối mòn quan sát cảnh vật. Bất ngờ, phía thấp thoáng một bóng đỏ trong bụi cỏ, lông màu tươi sáng nổi bật giữa nền xanh.

 

Màu lông giống kẻ cướp mồi của bé mèo rừng. Tuy chỉ thoáng thấy khi nãy và kịp nhận loài gì, nhưng cái dáng điệu thôi cũng thứ hiền lành.

 

Không cần là con gì, Chúc Du lập tức chọn… rút lui. Ở ngoài hoang dã một , nhất đừng dây mấy giống dữ tợn thể giao tiếp.

Đã con vật đỏ ở đây thì chắc chắn bé mèo rừng ở quanh quẩn, chứ hai đứa gặp chắc chắn “giao lưu bằng móng” ngay.

 

Cô vòng sang hướng khác:

"Mèo con ơi, em ở , cô còn thịt , ăn ?"

 

Rừng núi vẫn im ắng, chẳng con nào đáp lời.

Đi chừng hai phút, Chúc Du bỗng thấy một tiếng "Aooo~" vang dài và rõ.

 

sững tại chỗ, tiếng quen nhưng cũng hẳn, nhớ kỹ thì trong vườn thú chẳng loài nào kêu thế.

Có vẻ sợ cô thấy, con thú kêu:

"Aooo, aooo!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-261-meo-rung-va-cao-do.html.]

Giọng chẳng mang ý nghĩa gì, thuần túy chỉ để… báo cho cô ở đây”.

Bàn tay buông thõng của Chúc Du khẽ run. Thường mấy loài kêu kiểu đều là… thú săn mồi.

 

Cô bắt đầu cảm thấy hôm nay là một ngày xui xẻo. Thôi, khỏi tìm bé mèo rừng nữa, về cho lành.

Nghĩ là , cô xuống núi, sải bước cực nhanh.

 

"Aooo."

"Aooo aooo."

 

Tiếng kêu phía càng lúc càng to và… vui vẻ, như thể đang chạy về phía cô.

Chúc Du quyết , gọi hệ thống trong đầu. Có cái hệ thống bên cạnh lúc mới yên tâm nổi.

 

Hệ thống gọi , kêu "chít" một tiếng im bặt.

Chúc Du:

"Cậu xem giờ ?"

 

Hệ thống: "…"

Chúc Du:

"Chẳng bảo đảm an tính mạng cho ?"

 

Hệ thống bất lực:

"Kính thưa ký chủ, ít nhất cũng chứ."

 

Chưa từng thấy ký chủ nào nhát gan .

À mà cũng đúng, bình thường ký chủ gan to lắm, hôm nay chỉ là tự dọa thôi.

 

Nghe câu , Chúc Du thấy yên tâm phần nào. Cô khựng , đầu còn kịp rõ thì một bóng lông đỏ phóng tới…

Bắp chân nặng xuống.

 

Chúc Du cúi đầu, đối diện là một cái mặt… cáo.

Con cáo đỏ ấm ức dùng mõm huých nhẹ đầu gối cô:

"Aooo aooo."

 

Giọng y chang khi nãy.

Chúc Du kinh ngạc, cúi bế nó lên, hai tay luồn nách của con cáo, nhấc bổng, đối diện với đôi mắt vàng óng:

"Thì nãy giờ là em gọi ?"

 

Giữa khu rừng âm u, tiếng đúng là dọa thật.

Cáo đỏ "ao" một tiếng, cụp mắt, cái đuôi dài ve vẩy, trông đáng thương khỏi .

Cô chạy, nó đuổi, cuối cùng cũng để nó bắt .

 

Chúc Du đặt cáo xuống đất, nhưng chân chạm đất, nó lập tức bám lấy ống quần cô, trèo lên.

Cô quá quen với hành vi của mấy con thú trong vườn, nhưng mà… đây là đầu cô gặp cáo đỏ mà nó tự nhiên tới .

 

Chúc Du gỡ nó xuống, xổm, xoa đầu:

"Này cáo con, theo chị về vườn thú ?"

 

Miệng cáo đỏ huých nhẹ lưng cô.

 

Cô dường như hiểu điều gì đó…

 

Chúc Du mở túi, lấy một miếng thịt. Đuôi của con cáo đỏ khẽ xòe , ánh mắt rực sáng như hai đốm lửa chằm chằm miếng thịt, đuôi còn ve vẩy dữ dội chẳng khác gì ch.ó con.

 

 

Loading...