Bạch Sóc nhận lấy, gật đầu lễ độ nhưng vẫn giữ vẻ kiệm lời:
"Được."
Chúc Du hỏi:
"Vậy giờ cùng xem bé hổ trắng, về ?"
Bạch Sóc đáp ngay, gần như chạy trốn:
"… về ."
Lên xe , tim vẫn còn đập loạn xạ. Anh mở điều hòa xuống mức lạnh nhất, gọi điện bảo tài xế tới đón.
Anh lấy bằng lái, chứ là lái. xưa nay Bạch Sóc vốn là tuân thủ pháp luật nghiêm ngặt.
Về đến nhà họ Hà, tâm trí vẫn còn lơ mơ.
Hà Tiêu đang sofa chơi game, thấy thì ngẩng lên:
"Sao , xong việc ?"
Hà Tiêu Bạch Sóc trả con hổ con, vốn định cùng nhưng từ chối phũ phàng.
Thấy trả lời, Hà Tiêu hỏi:
"Không chú sẽ dùng con hổ đổi lấy công việc chăm sóc thú , đổi ?"
Lúc Bạch Sóc mới như bừng tỉnh, cau mày lẩm bẩm:
"Ờ nhỉ… chú là để đổi việc mà…"
Hà Tiêu bật dậy:
"Khoan, chú cái gì thế? Con hổ ?"
Bạch Sóc:
"Trả ."
Hà Tiêu kéo , nghiêm giọng:
"Chú, chuyện gì xảy ?"
Anh thật sự lo cho Bạch Sóc. Dù bình thường chú ngầu lòi, nhưng ngủ trong núi lâu năm, rành chuyện đời, lỡ gài bẫy thì .
Bạch Sóc gật đầu:
"Ừ."
Hà Tiêu lập tức cảnh giác:
"Chuyện gì?"
Bạch Sóc:
"Có … chú gia nhập gia đình cô ."
Hà Tiêu: "!!!"
Bạch Sóc:
"Còn bảo cho chú thời gian suy nghĩ."
Hà Tiêu: "!!!!"
Bạch Sóc :
"Ý cô là gì?"
Người ngủ trong núi lâu năm sợ hiểu sai ý. Dù trong đầu suy diễn 70-80 , nhưng vẫn hỏi thử trẻ thời nay.
Hà Tiêu nắm c.h.ặ.t t.a.y :
"Chú, tuyệt đối đừng đồng ý! Cô là… để ý chú !"
Bạch Sóc:
"Thật ? Vậy chú…"
"Từ chối ngay!" Hà Tiêu cắt ngang.
Bạch Sóc cau mày:
"Tại ?"
"Chú thích cô , yêu đương ?" Hà Tiêu nhướn mày.
Bạch Sóc lập tức cao giọng:
"Đừng bậy!"
"Thế chú thích, từ chối, định giữ gì?" Hà Tiêu hỏi dồn.
Bỗng mắt lóe sáng, Bạch Sóc đầy ẩn ý:
"Chẳng lẽ chú là trai đểu, nuôi cá bể lớn?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-259-cuop-do-an-ngay-mieng-meo-lon.html.]
Thấy chú tròn mắt, Hà Tiêu liền giải thích:
"Nuôi cá tức là…"
"Im, chú ." Bạch Sóc gắt, "Vô lễ."
"… Ủa, chẳng chú hỏi cháu ?" Hà Tiêu dở dở .
"Vậy rốt cuộc chú định ?" Anh thật sự khó hiểu: từ chối, nhận lời, bảo trai đểu.
Bạch Sóc:
"Có cách nào từ chối khéo hơn ?"
Hà Tiêu liếc , chợt nghĩ :
"Hay chú biến ? Trong Liêu Trai chẳng bọn yêu các chú đổi hình dạng lúc nào cũng ?"
Bạch Sóc vốn trai đến mức đường một ngày cũng thể mang về một cô bạn gái, Hà Tiêu thấy cũng hợp lý khi "đổ" chú như sung rụng.
Bạch Sóc vui:
"Đây là mặt thật của chú."
Anh hóa hình từ bé, dung mạo bây giờ là lớn lên tự nhiên mà thành.
"Chuyện của chú, cháu đừng lo." Bạch Sóc bỏ lên lầu.
Hà Tiêu tầng, mặt mũi đầy dấu hỏi. Từ khi chú về, bố cho nghỉ phép để dẫn đường, "hướng dẫn viên" cá nhân, còn tặng cho thẻ đen vô hạn.
Anh coi như kỳ nghỉ hưởng lương, nhận lời cái rụp. Ai ngờ chú khó hầu thế .
Nghĩ một hồi, Hà Tiêu liền nhắn cho Chúc Du:
"Giám đốc Chúc, Diễm Diễm hôm nay thế nào ? thể qua vườn thăm nó ?"
Hôm qua sờ Diễm Diễm về, còn chẳng dám rửa tay. Đây chính là sức hút của idol! Là fan bao nhiêu năm trời, giờ chỉ gặp ngoài đời mà còn ôm ấp, tự nhủ chắc là fan hạnh phúc nhất quả đất.
Anh cũng theo dõi vài hội nhóm fan của Diễm Diễm, ảnh chụp từ xa ở Linh Khê, còn thì cả ảnh cận. Tiếc là hôm qua mải vui quá nên quên chụp, chỉ vài tấm selfie chung với nó, mà Hà Tiêu lộ mặt.
Chúc Du lúc đó đang chơi với bé hổ trắng, thấy tin nhắn thì đồng ý ngay. Hôm nay sở thú đóng cửa, càng tiện.
"Tiểu Bạch , em đừng bám chị mãi thế, nóng lắm đó." Cô xoa bụng con hổ đang gọn trong lòng.
Bé hổ trắng kêu "oaw" một tiếng, chìa móng cho cô xem. Đệm thịt hồng hồng xẻ , lộ móng nhọn bên trong. Một móng nứt đôi, may chảy m.á.u.
Chúc Du khẽ chạm thử:
"Đau lắm em?"
Bé hổ trắng kêu "oaw" ủy khuất.
Cô tìm kéo chuyên dụng cắt bớt phần móng nứt.
"Sao em gì mà gãy móng thế hả?" Cô móng hổ cứng, dù là hổ con cũng dễ tách.
Bé hổ trắng lập tức kêu oaw oaw tố cáo, tại Bạch Sóc cứng quá đó!
Chúc Du chẳng hiểu, chỉ ôm nó dỗ:
"Ngoan, , chị thổi cho, đau bay ."
Bé hổ trắng mới hai tháng, giống hệt trẻ con. Được dỗ liền rúc sát hơn, đặt móng lên vai cô, dụi dụi đầu đầy lông cô.
Dù trong phòng điều hòa, ôm lâu cũng nóng, Chúc Du khẽ đẩy nó :
"Sao về em dính chị dữ ."
Nó cứ bám rời, gối đầu lên chân cô, cho cô ép mang đấy.
Đến khi nhận điện thoại của Hà Tiêu báo ngoài cổng, cô mới nhẹ nhàng đặt đầu nó xuống.
dậy, bé hổ trắng lập tức mở mắt cô, hiểu cô định .
"Chị ngoài một lát, em tự chơi nhé." Chúc Du mở cửa, bé hổ trắng chui theo, còn reo lên như cùng.
mới chạy ngoài vài giây, nó co một chân lên, lập tức nhảy choi choi, ngoắt đầu chạy về phòng, ngay mép cửa điều hòa, cô kêu t.h.ả.m thiết.
Chúc Du bật :
"Thấy , ngoài nóng lắm, ở đây mát hơn nhiều."
"Oaw oaw…"
"Yên tâm, ở đây ai , chị khóa cửa ."
Bé hổ trắng bệt xuống sàn, đuôi ve vẩy.