Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 258: Cướp đồ ăn ngay miệng mèo lớn

Cập nhật lúc: 2026-02-23 21:59:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong lòng Bạch Sóc rối tung rối mù, đường cũng thành tay chân lóng ngóng, đầu óc thì như nồi cháo đặc.

Lúc thì nghĩ, cho dù Chúc Du thật sự thích thì họ cũng chẳng thể nào ở bên . Mình thể ở cùng với con chứ? Dù ở bên thì sống thế nào? Huống hồ, họ cùng một giống loài. Con chắc chắn thể chấp nhận . Trên mạng vẫn , yêu đương thì tìm “tam quan” hợp . đây vấn đề tam quan nữa, mà là khác hẳn… chủng loại!

Lúc khác tự nhủ, chín chắn, điềm tĩnh, vì vui buồn mà mất bình tĩnh. Dù gì cũng sống từng năm , từng tỏ tình, cớ gì luống cuống đến ?

Chẳng lẽ là do ngủ quá lâu nên đầu óc choáng váng, khi thu hồi sợi thần thức của bé hổ trắng thì ảnh hưởng đôi chút?

Không , bình tĩnh , nghĩ xem giờ nên gì.

Người gọi là từ chối… đúng , từ chối khéo!

 

Chúc Du ôm bé hổ trắng phía , chợt thấy tiếng bước chân lưng, thì thấy Bạch Sóc cách xa, một gốc cây, mặt đỏ bừng như quả cà chín.

Chúc Du giật , vội chạy hỏi:

"Bạch , ? Say nắng ? Để đưa đến phòng y tế!"

 

Cô đặt bé hổ trắng xuống đất, đưa tay định đỡ dậy.

Mấy hôm nay trời nóng, cô vẫn lo khách tham quan say nắng, nào ngờ kịp mở cửa đón khách thì chính Bạch Sóc “trúng chiêu”.

 

Bạch Sóc ngây bàn tay cô, phản ứng.

Chúc Du lo lắng, vẫy vẫy tay mặt :

"Bạch , ?"

 

định nắm lấy cánh tay thì Bạch Sóc lùi hai bước, giọng lúng túng:

" ."

 

Không may, chân giẫm hòn đá bên đường, trượt một cái, cả nghiêng sang một bên.

Chúc Du trợn to mắt, phản xạ nhanh đưa tay định đỡ. Cùng lúc đó, Bạch Sóc bỗng lóe , tay chống lên cây bên cạnh với tốc độ nhanh đến mức mắt thường kịp thấy, thẳng dậy.

 

Chúc Du ngẩn , bàn tay , ánh mắt đầy nghi hoặc:

"Bạch …"

 

Cái động tác nhanh nhẹn thế , trông chẳng giống say nắng chút nào.

Bạch Sóc vội xua tay:

" , thật đấy."

 

Bé hổ trắng ở bên cạnh thấy cơ hội đến, lập tức gầm lên một tiếng lao về phía Bạch Sóc. Trong đệm thịt mềm mềm lộ móng vuốt sắc bén, vung thẳng chân .

Lần bé hổ trắng rút kinh nghiệm, c.ắ.n thì cào chắc là chứ!

 

"Cắc" một tiếng khẽ vang, bé hổ trắng sững , ngay đó kêu "u u" t.h.ả.m thiết, chui đầu chân Chúc Du.

"Đau quá, móng vuốt nứt …"

 

Chúc Du hình, cảm giác như xem xong một vở kịch lớn.

Bạch Sóc thì đang cô, mặt hình như còn đỏ hơn.

Bé hổ trắng ôm lấy bắp chân cô, rên rỉ như cả thế giới phản bội.

 

Giữa hai “bên”, Chúc Du chút do dự chọn ngay bé hổ trắng. Cô bế nó lên, ôm lòng dỗ dành:

"Bé hổ, thế? Đừng sợ, chị đây ."

 

Cô cúi đầu, hôn nhẹ lên trán bé hổ trắng. Quả nhiên tác dụng, nó gác đầu lên vai cô, "gừ" một tiếng, còn liếc xéo Bạch Sóc đầy đắc ý.

 

Bạch Sóc: “…”

Cái gì đây? Khoe khoang với ?

 

Chúc Du ngượng ngùng sang Bạch Sóc:

"Bạch , cần gọi xe cấp cứu ? Chi phí chịu."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-258-cuop-do-an-ngay-mieng-meo-lon.html.]

Bạch Sóc lắc đầu:

"Không cần, khỏe mà."

 

Chúc Du chớp mắt:

" mặt …"

 

Anh đưa tay chạm nhẹ mặt, :

" vốn… dễ đỏ mặt."

 

Chúc Du: … Thì say nắng?

Cô dò hỏi:

"Vậy vẫn chứ?"

 

Bạch Sóc gật đầu.

Khi hai cùng đến phòng nghỉ, nhiệt độ mặt bình thường .

 

Suốt dọc đường, Bạch Sóc nghĩ đủ thứ. Chúc Du là "thích" với bé hổ trắng, chứ với .

thì … Ở một nghĩa nào đó, bé hổ trắng cũng chính là , thì chẳng khác gì thẳng với còn gì…

đúng, chắc là hiểu nhầm!

 

"Bạch ." Chúc Du đặt ly nước xuống mặt , "Cảm ơn giúp chúng tìm bé hổ trắng, chúng nên báo đáp thế nào đây?"

 

Trong đầu Bạch Sóc lập tức hiện mấy chữ: "Ân cứu mạng, lấy báo đáp!"

Cả trong truyện cổ xưa lẫn tiểu thuyết hiện đại, kiểu báo đáp hiếm.

mà… con , thể "lấy báo đáp" chứ?

 

Bạch Sóc trông đầy giằng co.

"Bạch ?" Chúc Du khẽ gọi.

 

Anh cuối cùng cũng thốt mấy chữ:

"Vườn thú của các cô…"

 

Chúc Du bỗng nhớ :

"Anh vẫn nhân viên chăm sóc thú chứ?"

 

Hôm Bạch Sóc rời , từng sẽ để cô thấy giá trị của . Mà việc đưa bé hổ trắng về, giá trị … quá đủ .

Dù Chúc Du tìm bé hổ trắng bằng cách nào, nhưng chắc chắn là tốn ít công sức.

 

Chúc Du mỉm , chìa tay :

"Bạch , chào mừng gia nhập đại gia đình Linh Khê!"

 

Bạch Sóc: "… Gia… gia đình á?"

Ừ thì con đúng là kết hôn, lập gia đình thật, nhưng mà… nhanh quá ?

Vừa nãy còn tưởng nhầm, ai ngờ giờ Chúc Du lặp câu đó.

Bạch Sóc khẽ nhíu mày:

"Giám đốc Chúc, nghĩ… chắc chúng cần thêm chút thời gian…"

Chúc Du:

"Thời gian hả? Được thôi. Khi nào rảnh thì cứ tới sở thú tìm nhé."

 

Nói , cô rút một tấm danh , đưa cho :

"Đây là danh của , lúc nào cũng thể gọi cho ."

 

 

Loading...