Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 257: Th-th-thích thiệt đó!

Cập nhật lúc: 2026-02-23 21:59:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quả nhiên, Bạch Sóc :

" tìm thấy bé hổ trắng ."

 

Chúc Du kịp ngạc nhiên hỏi ngay:

"Nó ở ?"

"Trên xe."

"Xe của ?"

"Trong bãi đỗ."

 

"Vậy là để con hổ con một trong xe ?" Chúc Du định , nhưng kịp nuốt xuống. Dù gì Bạch Sóc là tìm bé hổ trắng, thể bất lịch sự.

 

"Vậy Bạch, chúng xem ngay ." Cô sải bước về phía bãi đỗ.

Bạch Sóc bước nhanh theo, hỏi:

"Giám đốc Chúc, quan tâm bé hổ trắng như ?"

"Vì nó là động vật của sở thú chúng ."

" nó mới tới bao lâu."

"Thời gian quyết định tình cảm. Thích là chuyện chỉ trong một khoảnh khắc. Ngay khi thấy nó, thích ."

 

Hàng mi Bạch Sóc khẽ run, đưa tay chạm tai , ho nhẹ, an ủi:

"Đừng lo, nó vẫn ."

 

Chúc Du chẳng tin, còn bước nhanh hơn. Bạch Sóc đang ở đây, tình trạng của nó? Bé hổ trắng vốn luôn thiện, quấn quýt, giờ nhốt trong xe chắc chắn sẽ hoảng sợ.

 

Thực , Bạch Sóc rõ. Anh cảm nhận nó đang… sống khỏe như rồng, vung vuốt như .

 

Tới xe, Bạch Sóc mở cửa , một luồng khí mát lập tức tràn .

Thấy bật điều hòa cho bé hổ trắng, Chúc Du cũng yên tâm phần nào.

 

Bạch Sóc cúi xuống, nhấc một chiếc l.ồ.ng.

"Gầm gừ!"

"Rầm rầm!"

 

Chưa thấy mặt, tiếng. Con hổ con trong l.ồ.ng gào dữ dội, vuốt liên tục cào song sắt, thỉnh thoảng còn cào kim loại kêu "xoẹt" ch.ói tai.

Chúc Du từng thấy nó như . niềm vui gặp át hết thứ, cô gọi to:

"Tiểu Bạch!"

 

Đang trừng mắt với Bạch Sóc, con hổ con tiếng gọi thì lập tức đầu. Đôi mắt sáng rực lên, nó lao về phía cô, bám vuốt song l.ồ.ng:

"Gừ… meo~ meo~."

 

Giọng nó đổi hẳn, từ dữ tợn sang mềm mại trong một giây.

Chúc Du xổm xuống, đưa tay chạm vuốt nó:

"Tiểu Bạch, em về ?"

"Meo! Meo!" (Em về ! Hí hí!)

 

Ngay đó, bé hổ trắng liếc Bạch Sóc một cái, ánh mắt đầy oán hận, như đang mách tội với Chúc Du. tiếc là cô hiểu, chỉ nghĩ nó quen nhốt.

 

"Anh Bạch, mở l.ồ.ng ? Yên tâm, nó c.ắ.n ai , với nó…"

 

xong, Bạch Sóc mở l.ồ.ng, tỏ vẻ tin tưởng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-257-th-th-thich-thiet-do.html.]

Cửa mở, vèo! — Con hổ con lao , nhắm thẳng Bạch Sóc mà c.ắ.n.

 

ngay đó, nó hình. Hu hu, răng đau quá…

Chúc Du hoảng hốt kéo nó :

"Anh Bạch, xin ! Để đưa bệnh viện."

"Không ." Bạch Sóc lắc đầu.

 

Thứ thể c.ắ.n thương … còn xuất hiện đời. Dù bé hổ trắng là thần thức của hóa thành, nó cũng chẳng gì nổi.

 

Con hổ nhỏ cảm nhận sự khinh bỉ của , liền cong gầm gừ, đôi mắt xanh nhạt như sắp tóe lửa.

Bạch Sóc mỉm , ánh mắt tràn đầy trêu chọc.

 

Bé hổ trắng càng tức, giãy giụa trong tay Chúc Du, lao c.ắ.n tiếp.

Bạch Sóc khẽ "tsk" một tiếng. Thần thức tách từ c.ắ.n ? Phản nghịch ?

 

Chúc Du thì khó hiểu khó xử. Bạch Sóc là ân nhân mang bé hổ trắng về, đáng lẽ cảm ơn, mà con hổ như ăn tươi nuốt sống . Cô chỉ còn cách ôm c.h.ặ.t nó, dỗ dành như khi.

 

Tay cô vuốt từ đầu đến gốc đuôi nó, giọng nhẹ nhàng:

"Ngoan nào Tiểu Bạch, đừng giận nữa. Phải cảm ơn trai đưa em về chứ."

"Meo!" (Cảm ơn cái gì! Chính bắt em !)

 

Bình thường vuốt thế , nó sẽ ngoan ngoãn ngay, hôm nay thì vùng vẫy mạnh hơn, nhưng vẫn giữ chừng mực, cô đau.

Chúc Du vẫn ôm c.h.ặ.t, tiếp tục vuốt:

"Ngoan nào, Tiểu Bạch ngoan nhất. Giờ chúng về sở thú nhé?"

 

Bé hổ trắng miễn cưỡng dịu xuống, ấm ức kêu một tiếng. Nó về.

Thấy hiệu quả, Chúc Du bế nó , tay vẫn vuốt lông liên tục.

 

Sau lưng, tai Bạch Sóc đỏ bừng, vệt đỏ lan xuống tận cổ.

Bé hổ trắng mới tách khỏi thần thức của , cách gần, nên hầu như thể thông cảm ứng, nghĩa là cảm nhận bộ cảm giác của nó, kể cả vuốt ve, dỗ dành…

 

Trong ký ức của Bạch Sóc, từng ai đối xử với như . Là thần thú thiên phú cao nhất, từ nhỏ hóa hình, kiêu ngạo, hiếm khi cận với khác, càng bao giờ để ai chạm hình dạng nguyên thủy. Bình thường, thấy nguyên hình còn sợ ngất.

 

Vậy nên, cú vuốt ve bất ngờ khiến c.h.ế.t lặng tại chỗ, đến nỗi quên cả việc cắt đứt cảm ứng — một thao tác vốn đơn giản.

 

Mà trớ trêu , tay Chúc Du cực kỳ " nghề", đến mức con hổ nhỏ đang nổi điên cũng vô thức phát tiếng "grừ… grừ…" khoan khoái, càng rối loạn.

 

Chúc Du phía , mải dỗ bé hổ trắng, để ý Bạch Sóc đang thất thần.

Khi cuối cùng cắt cảm ứng, thở phào nhẹ nhõm, thì giọng Chúc Du.

 

Đó là thứ giọng khác hẳn khi cô với , dịu dàng hết mức:

"Tiểu Bạch ngoan quá, chị thích em nhất đấy!"

 

BÙM!

Mặt Bạch Sóc như bốc cháy, đỏ rực đến tận mang tai.

Thích… thích thích thích thích…!

Chúc Du… thích !!!

 

 

Loading...