Từ ngày về sở thú, Tiểu Năng quen với hàng xóm, hết giờ thường rủ dạo. Với bản tính thiện và , nó kết bạn dễ.
Tiểu Năng dụi đầu cô, giọng ủ rũ:
"Hôm nay ."
Chúc Du nhẹ nhàng hỏi:
"Có ai dọa ?"
Cục lông đỏ lập tức dựng đuôi, vội lắc đầu:
"Không, em là Tiểu Năng dũng cảm mà."
Chúc Du khẽ , vuốt lông lưng nó:
"Ừ, nhưng dù dũng cảm, nếu gì em sợ, cũng thể với chị. Chị đưa em về đây là để bảo vệ em."
Tiểu Năng cảm động dụi n.g.ự.c cô, khi bàn tay cô chạm đuôi, nó ngại ngùng l.i.ế.m tay cô một cái:
"Chỉ sợ một xíu thôi."
"Vì chuyện gì thế?" Chúc Du dịu dàng hỏi tiếp.
Hôm , khi Bạch Sóc chạm nó, Tiểu Năng lập tức lao về phía Chúc Du, run rẩy trong lòng cô. Bình thường nó nhút nhát.
Giờ thì cô đoán đúng.
Tiểu Năng lí nhí:
"Người đó đáng sợ."
Rồi nhanh ch.óng ôm c.h.ặ.t t.a.y cô:
" chị ở đây thì em sợ nữa."
Chúc Du mềm lòng. Làm mà từ chối một bé gấu trúc đỏ mềm ngọt như thế chứ?
"Em chỉ sợ một chút thôi, đó vẫn dũng cảm lắm." Tiểu Năng cố nhấn mạnh.
Chúc Du mỉm :
"Vậy giờ dũng cảm Tiểu Năng tiếp tục ngủ ngoài chơi?"
"Chị sẽ chơi với em chứ?"
"Được."
"Vậy ngoài chơi!"
Chúc Du nghĩ bụng: xem Tiểu Năng thật sự sợ Bạch Sóc. Không rõ vì , nhưng đúng là những trời sinh hợp với động vật.
Ban đầu cô còn nghĩ, nếu Bạch Sóc ở Linh Khê cũng , trai như , cho xử lý mấy vụ cãi với khách chắc lắm.
giờ thì thôi, thú quý mến thì khó trụ ở đây lắm.
Cô cũng chẳng mấy để tâm đến câu "sẽ cho cô thấy giá trị" của Bạch Sóc.
Ai ngờ hôm , Bạch Sóc đến sở thú, một .
Nhân viên soát vé thấy đầu tiên. Ánh mắt cô dừng khá lâu, một là vì quá trai, hai là vì trông quen, nhưng nhớ mãi .
Lần đầu đến sở thú, Bạch Sóc ăn mặc lôi thôi, tóc dài, năng kỳ quặc.
Giờ thì tóc ngắn gọn gàng, quần áo trẻ trung, y như thanh niên thời nay, khác một trời một vực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-256-th-th-thich-thiet-do.html.]
Không vé cửa, Bạch Sóc tìm đến nhân viên soát vé, mở miệng:
" gặp giám đốc Chúc."
Nghe quen tai quá. Ngày nào chẳng đòi gặp giám đốc Chúc.
Cô giám đốc nổi tiếng mạng, từ khi Linh Khê mở cửa, khách gặp cô ít. Và câu trả lời của nhân viên soát vé luôn là:
"Xin , giám đốc bận, hẹn thì gặp ."
Bạch Sóc:
" đến đưa đồ."
"Xin , giám đốc nhận quà của khách. Cảm ơn yêu quý cô ."
Bạch Sóc chớp mắt, tai đỏ lên, loài dễ dàng từ "yêu thích" chứ.
" thích." Anh nghiêm túc giải thích. Với , "thích" là từ quý giá, nhất là khi về một .
Bạch Sóc tiếp lời:
" các mất một bé hổ trắng."
Vừa "bé hổ trắng", nhân viên soát vé lập tức hỏi:
"Anh nó ở ?"
Trang của Linh Khê còn kịp đăng thông tin về bé hổ trắng , khách chẳng ai . Người đàn ông chính xác, hẳn là liên quan.
Ánh mắt cô gái sáng rực.
Bạch Sóc gật đầu:
", nó ở ."
Anh lấy điện thoại cho cô xem một bức ảnh: một chú hổ con nhốt trong l.ồ.ng, trợn răng về phía ống kính, trông vẫn khỏe mạnh.
Là từng thấy bé hổ trắng, cô nhận ngay, chính là hổ con của Linh Khê!
Bạch Sóc:
"Giờ thể gặp giám đốc Chúc ?"
Nhân viên soát vé lập tức gọi điện báo cho Chúc Du, còn bảo bảo vệ dẫn Bạch Sóc tới gặp cô.
Bên , Chúc Du đang xử lý công việc ở sở thú. Nghe tin nhân viên soát vé báo, cô lập tức bật dậy, giọng đầy kích động:
"Thật ? Có tin về bé hổ trắng ! Được , , ngay đây!"
Chúc Du chịu nổi cảm giác chờ, cũng vội vàng bước cửa.
Mấy ngày nay nhận chút tin tức nào của bé hổ trắng, cô nghĩ nó về núi rừng, khi cả đời sẽ gặp .
Vậy mà giờ đây, chỉ trông thấy, mà còn bắt nó nữa.
Nhân viên soát vé còn kể, bé hổ trắng nhốt trong l.ồ.ng, trông tức giận.
Chúc Du nghĩ: Không tức ? Ở sở thú, cô từng nhốt nó trong l.ồ.ng. Lo nó gò bó gian, cô để nó ở riêng một căn phòng rộng lớn bên cạnh. Tuy rằng bé hổ trắng thích quấn quýt bên cô và cũng chơi vui trong gian nhỏ, nhưng mỗi ngày cô đều dẫn nó dạo quanh sở thú. Nó chạy nhanh như gió, tung tăng khắp vườn, tính tình hoạt bát hồn nhiên.
Cô thầm nghĩ, gặp , nếu nó về núi, cô sẽ tận tay đưa nó về.
Nếu nó ở sở thú, cô sẽ nuôi nó cả đời.
Nghĩ , Chúc Du càng bước nhanh hơn. Vừa rẽ qua góc, thấy một giọng quen thuộc:
"Giám đốc Chúc."
Cô ngẩng lên, thấy Bạch Sóc đang cùng bảo vệ. Tim cô khẽ đập mạnh: Chẳng lẽ tìm thấy bé hổ trắng là ?