Cô hiệu cho Hà Tiêu . Anh mừng rỡ, chỉ :
" á? Thật á?"
Khi nhận cái gật đầu xác nhận, lao như tên b.ắ.n. gần tới nơi … chùn bước:
"Giám đốc Chúc, Diễm Diễm thật sự sợ chứ?"
" tới gần nó sẽ kích động chứ?"
"Tuy chúng gặp nhiều , nhưng giờ cách một hàng rào. Đây là đầu gần thế … Nó thật sự chứ?"
"Không , thời gian, cứ để nó quen dần cũng . Nó già , sống yên trong vườn thú khó lắm, nó khó chịu."
Anh lẩm bẩm ngừng.
Chúc Du thấy lạ. Cô tưởng sẽ kiềm mà lao ôm như ôm mèo, nên chuẩn tinh thần để nhắc nhở, thậm chí can thiệp nếu vấn đề.
Không ngờ, khi nhận nuôi và tận nơi, … rụt rè.
Chắc đây gọi là yêu thì kiềm chế. Cô nghĩ.
mà, Diễm Diễm dạng hổ nhát! Nó từng là hổ vương mà!
Cô dịu giọng:
"Diễm Diễm sợ , đây."
Mắt Hà Tiêu sáng rực. Anh bước thêm hai bước, … dừng, hỏi :
"Thật sự sợ chứ?"
Bất ngờ, con hổ khổng lồ đang nghỉ bật dậy, nhảy vọt tới, chỉ trong tích tắc mặt .
Nó dùng cái đầu to tướng húc nhẹ tay . Hà Tiêu kịp phản ứng thì húc ngã lăn .
Mắt mở to, tim đập như trống: Kích thích! Hồi hộp! Sung sướng! Phấn khích!
Bao nhiêu cảm xúc cuộn trào, rõ từng vệt hoa văn đầu hổ, từng sợi râu, từng cái tai lông mềm. Đến thở cũng dám mạnh.
Diễm Diễm húc nhẹ nữa, khẽ gầm:
"Chi nhiều tiền để gặp em ? Giờ em ngay mặt mà còn bày đặt kiêu."
Khoảnh khắc đó, Hà Tiêu gào lên:
"A… giám… đốc… A… Diễm… Aaaaa…"
Người bảo lúc quá kích động sẽ … mất khả năng , và giờ đang thể hiện hảo điều đó.
"Giám đốc, Diễm Diễm cho chạm!"
"Giám đốc, nó oai và quá!"
"Giám đốc, nó đang cọ ! Nó thích !"
Những gì chỉ còn trong đầu, ngoài miệng chỉ "a a" vài tiếng, sợ ồn. Anh cẩn thận chìa tay định chạm chân hổ.
"Chắc chạm chứ nhỉ? Vừa nó còn húc mà."
Quả nhiên, khi tay đặt lên, Diễm Diễm tránh, còn nhấc chân lên, đè nhẹ tay xuống.
Mắt rưng rưng, Chúc Du như :
"Giám đốc! Giám đốc…"
Cô hiểu ngay, rút điện thoại:
"Ok, hiểu , để chụp cho."
Cuối cùng cũng bật câu chỉnh:
"Giám đốc, nó đè tay ! Dễ thương quá!!"
Từ tới giờ từng nghĩ sẽ dùng từ "dễ thương" cho hổ, vì trong mắt , Diễm Diễm luôn oai phong, lộng lẫy. giờ, khi cảm nhận lớp đệm mềm áp xuống tay, tim như tan chảy.
Anh thì thầm:
"Diễm Diễm, thích em lâu lắm . Ngày nào cũng tới thăm, em nhận đúng ? Giờ chúng cuối cùng cũng ở bên ."
Chúc Du khẽ nhíu mày. Nghe câu mà cảnh tượng, ai cũng tưởng đang tỏ tình…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-254-no-dui-vao-toi-no-thich-toi.html.]
Hà Tiêu cảm thán:
"Thì … tiền xài sướng thật, thể giúp chúng …"
Chưa kịp hết, tự lắc đầu:
"Không đúng! Không tiền, là tình yêu! Chính vì tới thăm mỗi ngày nên nó mới nhớ , mới từ chối . Là tình yêu đấy!"
Chúc Du ngước lên trời, chớp mắt, cạn lời.
Diễm Diễm bỗng gầm nhẹ, nhấc chân, bên trong.
Chúc Du giải thích:
"Tới giờ nó nghỉ , hôm nay nó ‘tăng ca’ đấy."
"Không ! mãn nguyện lắm !" Hà Tiêu , lập tức lo lắng: "Giám đốc, đừng bắt nó tăng ca nữa, kể cả vì cũng ."
" sẽ tranh thủ tới giờ để gặp nó."
Anh dậy, phủi bụi, vẫy tay thật mạnh:
"Mai tới thăm em, Diễm Diễm!"
Con hổ đáp bằng một tiếng gầm.
Hà Tiêu kích động:
"A! Giám đốc, cô ? Nó đáp kìa! Thông minh quá!"
Chúc Du mỉm gật đầu:
"Ừ, thông minh lắm."
Ngoài , Bạch Sóc thế thì bật .
Vừa tiếng gầm đó rõ ràng là… "Tùy thôi."
Anh liếc quanh, cảm nhận luồng thần thức mới trở trong cơ thể vẫn cuộn trào. Khi Chúc Du và Hà Tiêu bước , bỗng hỏi:
"Giám đốc Chúc, vườn thú Linh Khê còn tuyển nhân viên chăm sóc động vật ? chứ?"
Chúc Du khựng , sang Hà Tiêu.
Bạch Sóc là chú của Hà Tiêu, mà trông Hà Tiêu khá sợ .
Cô từng thấy bảo tàng tư nhân của nhà họ Hà, rõ họ giàu cỡ nào. Hà Tiêu yêu Diễm Diễm đến thế mà còn bao giờ nhân viên.
Bạch Sóc đúng là hành động khó hiểu.
Hà Tiêu cũng sững , kéo tay một góc, hạ giọng:
"Chú điên ? Một mới từ núi xuống, còn dùng điện thoại cho thạo, mà đòi ? Nhà nuôi nổi chú chắc?"
"Quan trọng là… bố cháu mà chú ngoài một chuyến kiếm việc, sẽ nghĩ gì về cháu ."
Bạch Sóc hất tay , khoanh tay lưng:
" thật sự ở vườn thú Linh Khê."
Anh càng tại luồng thần thức , khi trở , cứ đòi "chạy ngoài" như một đứa trẻ.
Có lẽ giấc ngủ đổi quá nhiều, chỉ thế giới xung quanh.
Hà Tiêu còn định kéo :
"Chú gì cứ , cháu mua cho. Làm ơn đừng hành cháu nữa."
Bạch Sóc nhanh ch.óng tránh né, thẳng Chúc Du, cực kỳ nghiêm túc:
"Giám đốc, ?"
Chúc Du tuy hiểu lý do, nhưng vẫn đáp:
"Xin , hiện tại chúng tuyển nhân viên chăm sóc ."
Bạch Sóc gật đầu, chiều hiểu:
" . sẽ để giám đốc thấy giá trị của ."
Gần đây mới học một "chân lý" mạng: Khi sếp "hiện tại cần" ≈ nghĩa là " giá trị".