Cô giả vờ hỏi han:
"Nếu thì tiếp, còn nếu thương sẽ gọi 115 cho."
Hà Tiêu sĩ diện, "" vỗ nhẹ một cái mà bệnh viện thì còn gì mặt mũi.
"Không ." Anh , bước theo.
Động vật trong vườn thấy lạ thì tò mò kéo xem. Bình thường, chúng thấy nhiều , nhưng hôm nay hai đặc biệt, giám đốc Chúc dẫn giờ .
"Giám đốc, tìm bé hổ trắng ?" Một chú thỏ con rụt rè hỏi.
Từ nãy nó theo Chúc Du, nhiều nhắc đến "bé hổ trắng", nhưng hiểu rõ ý họ, chỉ hỏi .
Chúc Du ôm thỏ con tay, dịu giọng:
"Chưa tìm ."
Thỏ con chậm chạp hỏi:
"Bé hổ trắng ?"
Chúc Du:
"Nó chắc là về nhà ."
Thỏ con lo lắng:
"Nó ?"
Nó thích bé hổ trắng lắm. Một phần vì cả hai đều trắng, chỉ khác là bé hổ trắng sọc đen ngầu hơn. Phần nữa là tuy ban đầu khí thế của bé hổ trắng đáng sợ, nó dám gần, nhưng đối phương lúc nào cũng kiên nhẫn chào hỏi, "gừ gừ" mãi thành quen, chẳng còn sợ nữa.
Từ đó, nó dạn dĩ hơn, sân chơi nhiều hơn, bé hổ trắng còn nhảy lên rào chạy qua chạy trêu nó.
Nghe bố kể, ở ngoài tự nhiên, thỏ hoang như nó vốn là món ăn khoái khẩu của loài ăn thịt như hổ. ở vườn thú, ai cũng như một gia đình. Chỉ mấy loài ăn thịt lớn khác thì lười để ý đến bọn thỏ, như con báo tuyết dạo hàng ngày, suýt giẫm trúng thỏ con mà còn vô tư. (Ngạo Sương: "Tại để ý thôi").
Thỏ con cảm thấy bé hổ trắng là nhất. giờ nó biến mất nhiều ngày , nên nó mới can đảm hỏi.
Không ngờ, nó hỏi, nhiều con khác cũng tò mò về tung tích bé hổ trắng. Chúc Du mới nhận hóa nó yêu mến đến thế.
Cô kiên nhẫn giải thích:
"Bé hổ trắng về nhà, nó tìm cuộc sống phù hợp hơn với ."
Trong tiếng kêu tiếc nuối, cũng xen lẫn vài tiếng hí hí vui mừng, rõ là mấy kẻ nhân cơ hội mừng thầm. Nổi bật nhất chính là… gấu trúc đỏ.
Con hổ trắng đáng ghét về ! Từ nay hết dọa nhé!
Gấu trúc đỏ hí hửng che mặt, "meo meo" hai tiếng giả bộ, tưởng là giấu biểu cảm vui sướng.
nó , vẫn còn một đôi tai cực thính đang ở đây, Bạch Sóc lập tức phát hiện, liền hỏi:
"Giám đốc Chúc, đây là gấu trúc đỏ của vườn ?"
Gấu trúc đỏ thấy tên , lập tức cảnh giác.
Chúc Du gật đầu:
" , nó tên Tiểu Năng."
Bạch Sóc:
"Dễ thương thật, sờ một cái ?"
Gấu trúc đỏ chủ động bước về phía Bạch Sóc. Khóe môi Bạch Sóc khẽ cong, xuống xoa xoa đầu nó, bên môi vẫn giữ nụ nhạt. Rồi dậy, sang với Chúc Du:
"Dễ thương thật đấy."
Gấu trúc đỏ bỗng kêu "grừ" một tiếng lớn, theo phản xạ lao về phía Chúc Du, trèo lên cô, co ro trong lòng cô, cả còn run nhẹ.
"Sợ quá…"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-253-no-dui-vao-toi-no-thich-toi.html.]
Chúc Du khó hiểu. Rõ ràng lúc nãy gấu trúc đỏ chủ động gần Bạch Sóc, cô còn tưởng nó thích . Thế mà xoa đầu một cái, run lẩy bẩy như sắp .
Cô ôm bụng nó, hỏi:
"Tiểu Năng, em ?"
Gấu trúc đỏ rúc đầu tay cô, im thin thít.
"Sợ quá… mùi khí tức của đáng sợ lắm, còn khủng khiếp hơn con bé hổ trắng lúc cả ngàn !"
rõ ràng, khi gần, nó ngửi thấy gì cả. Chỉ đến lúc chạm đầu , cái khí tức mới ập tới.
Gấu trúc đỏ lấy hết can đảm ngẩng đầu , chạm đôi mắt đang của liền lập tức rúc đầu trở lòng Chúc Du.
"Vẫn là chị giám đốc nhất."
Hà Tiêu trợn mắt. Dù hiểu tiếng động vật và chẳng rõ Bạch Sóc gì, nhưng phản ứng của gấu trúc đỏ, đoán chắc chắn "mưu đồ mờ ám".
Anh liếc Bạch Sóc một cái, thầm nghĩ:
" là ngủ lâu quá, ngủ tới lú luôn ."
"Giám đốc Chúc, chúng xem Diễm Diễm ." Hà Tiêu đề nghị.
Ba cùng tiến về khu hổ, dọc đường còn mấy con vật khác lon ton theo.
Trong ký ức của bé hổ trắng, hồi mới tới vườn thú, các con vật khác đều tránh xa nó, nên nó mới sống chung với Chúc Du suốt một thời gian.
Giờ đây, bên cạnh Bạch Sóc cũng hai con vật bám theo, chẳng hề sợ hãi.
Bạch Sóc nảy chút ác ý: Nếu thu liễm khí tức, chắc động vật trong vườn sẽ chạy tán loạn mất.
Đến khu hổ, Hà Tiêu thấy Diễm Diễm liền lao tới ôm, nhưng Chúc Du ngăn :
"Để chuyện với Diễm Diễm ."
Cô còn mang theo món ăn mà Diễm Diễm thích. Cho nó ăn xong, cô dịu giọng :
"Diễm Diễm, em em nhiều fan ? Ngoài , một fan quyên góp nhiều tiền, nhận nuôi em đấy."
Diễm Diễm ngẩng đầu, đôi mắt hổ màu hổ phách liếc ngoài. Hà Tiêu lập tức nhảy dựng, tay chân múa loạn:
"Diễm Diễm ! Nó !"
Không còn ai khác để chia sẻ, đành sang Bạch Sóc, như sắp vì vui.
Bạch Sóc "ồ" một tiếng:
" tưởng cháu hết thích hổ cơ."
"Làm gì ! Hổ là niềm tin của !" Hà Tiêu nghiêm túc.
" trông cháu kính trọng cho lắm." Bạch Sóc hờ hững đáp.
Hà Tiêu: "…"
Anh cố gượng , sợ Bạch Sóc mách bố :
"Chú, cháu kính trọng chú . Sau cháu còn nuôi chú nữa cơ."
Bạch Sóc thản nhiên:
"Khỏi cần. Đợi cháu già, vẫn thế , ai tiễn ai ."
Hà Tiêu: "… Mẹ nó, thần thú thì ngon lắm ?!"
Trong khu, Chúc Du giải thích để Diễm Diễm hiểu tiền Hà Tiêu quyên góp sẽ giúp vườn thú thế nào. Diễm Diễm dễ dàng đồng ý.
Vì vườn thú là nơi dưỡng già, giúp hơn thì cũng đáng thôi.