Sau khi đưa tiền , Bạch Sóc hỏi:
"Giờ cô thể cho trong ?"
Nhân viên soát vé mỉm :
"Vẫn ạ."
Giờ cô nhân viên bắt đầu cảm thấy mặt vô cùng kỳ quặc, ăn mặc thì lạ lùng, lời khó hiểu, để một mái tóc dài, trông còn giống tóc giả.
Có khi đầu óc cũng chẳng bình thường… gương mặt mà cô khỏi thở dài, đúng là đáng tiếc.
Tình huống kiểu tìm cách trấn an , nhất là bây giờ đang giờ cao điểm cổng, du khách xếp hàng đông, nhỡ xảy chuyện thì rắc rối to.
"Anh , thấy đường chắc cũng mệt , nghỉ chút nhé." Cô đưa cho một cốc nước ấm.
"Cảm ơn." Bạch Sóc nhận lấy.
Ánh mắt hướng ngoài, cảm nhận rõ ràng luồng thần thức tách giờ thể, hơn nữa tâm trạng còn đang . Chẳng lẽ gặp chuyện gì vui ?
Anh chống cằm, chán nản nghĩ ngợi. Trước khi ngủ một giấc dài, chẳng đặt thần thức bức tranh vẽ lao công ?
Thực lúc đó cũng , nhưng năn nỉ mãi, bảo là hầu hạ , nghĩ công lao công cũng kiếm tiền cho , thế là đồng ý.
Sao giờ thần thức xuất hiện trong… sở thú?
Dù hiểu chuyện gì, nhưng khi thu thần thức về thì việc ắt sẽ rõ.
Thấy bên ngoài khách bớt, Bạch Sóc hỏi:
"Giờ ."
Nhân viên soát vé liếc đồng hồ, mới trôi qua đến mấy phút, bảo vệ trong vườn thú còn đang tuần tra chỗ khác, kịp tới.
"Anh chờ thêm chút nhé, cần uống thêm nước ?"
Ánh mắt Bạch Sóc cảnh giác:
"Chờ cái gì?"
Cô nhân viên thuận theo lời , tránh chọc giận:
"Ừm… chờ tới đón ."
Bạch Sóc lập tức nhận gì đó . Dù ngủ một giấc dài, thế sự đổi , nhưng từng giao tiếp với loài ít, bọn họ vốn xảo quyệt. Rõ ràng đây là đang tìm cách câu giờ.
Chẳng lẽ… lộ phận?
Nhân viên soát vé sốt ruột, mắt cứ liếc ngoài. Thấy bóng mấy bảo vệ đang chạy tới, cô vội cửa vẫy tay:
"Cuối cùng các cũng đến, hôm nay cẩn thận nhé, tinh thần lắm, xem thể đưa tới trạm cứu trợ hoặc đồn cảnh sát ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-249-be-ho-trang-di-lac.html.]
Cửa mở "phạch" một tiếng, cả nhóm cùng …
Trong phòng chỉ vài đồ dùng sinh hoạt và vật dụng văn phòng, chứ chẳng thấy bóng .
"Người ?" Một bảo vệ cảnh giác hỏi.
Cô nhân viên nhanh chân chạy lục tìm khắp nơi, mắt mở to:
"Người ?!"
Phòng soát vé bé tí, chỉ liếc một vòng là thấy hết.
"Chạy ngoài ?" Bảo vệ hỏi.
"Không thể!" Cô đáp, " ngay cửa, ngoài còn đóng cửa ."
"Thế thì lạ thật."
"Đi xem camera thôi."
Trong lúc nhóm còn loay hoay tìm kiếm, bên Bạch Sóc lặng lẽ trèo tường vườn thú.
Anh ngay mà, con cố tình câu giờ để mai phục , quả nhiên tâm cơ sâu như biển.
Giờ việc quan trọng nhất là tìm luồng thần thức của .
Trên đường, phát hiện nhiều thứ kỳ quái, nhất là từ lúc rời Vân Lĩnh tới đây. Tai thính lạ thường, thấy tiếng trong xe về "camera giám sát".
Không hình ảnh lọt đó, đều lẩn tránh.
Nhìn hệ thống camera và đèn đường trong sở thú, Bạch Sóc khẽ ngẩn – rõ ràng ngủ quá lâu, thế giới xung quanh giờ những thứ xa lạ. Điều lạ hơn là… con bây giờ cần tiền? Không bọn họ xưa nay mê tiền nhất ?
Anh đưa tay sờ tấm tiền giấy còn nguyên trong áo.
Cuối cùng cũng dấu vết của thần thức. Khu vực camera, nhưng cửa nẻo đều khóa kỹ.
Chuyện với chẳng là gì, thản nhiên tháo cửa , bước đường đường chính chính.
Càng đến gần, thấy tiếng "gừ gừ" khe khẽ xen lẫn vài tiếng "gù gù" kỳ lạ.
Bạch Sóc khựng , mặt quái. Thần thức của đang gì mà vui thế?
Tiếp tục đến căn phòng cuối hành lang, cuối cùng cũng thấy .
Lúc , nó hóa thành hình dạng nguyên thủy của nhưng vì yếu nên vẫn là… hổ con.
Chú hổ trắng tí hon đang chạy một vòng tròn khổng lồ, mỗi bước chân vòng lăn tròn tại chỗ. Trên đường chạy treo một con thú nhồi bông nhỏ xíu, cứ vài bước hổ con nhảy lên dùng đầu húc , mỗi trúng là hí lên sung sướng như lập kỳ tích.
Bạch Sóc ngoài, mặt đầy phức tạp. Lấy đầu húc đồ bông… cái vui chỗ nào ?