Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 248: Một gia đình yêu thương gắn bó

Cập nhật lúc: 2026-02-23 21:56:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đám thiên nga trong hồ phản ứng dữ dội, vỗ cánh loạn xạ, kêu "quạc quạc" om trời.

Bé hổ trắng tròn xoe mắt, đờ tại chỗ.

 

Khắp xung quanh, chim ch.óc bay tán loạn, nhiều con thú trong vườn cũng gào thét hoảng loạn.

Chúc Du vội chạy xem xét, gọi:

"Tiểu Bạch, theo chị!"

 

Chạy vài bước, cô mới phát hiện con hổ con vẫn im như tượng.

, bế nó lên, xoa xoa bụng:

"Sao thế Tiểu Bạch, sợ ?"

 

Nghe động vật cảm nhận nhạy hơn con , nên chúng thấy rung chấn rõ rệt hơn. bé hổ trắng vốn bạo gan, Chúc Du từng thấy nó "đơ" thế . Cô nhẹ nhàng dỗ:

"Đừng sợ, chị ở đây. Mình xem các bạn khác nhé."

 

Bé hổ trắng "gừ" một tiếng, như hồn, ôm c.h.ặ.t lấy tay cô, dúi cả lòng.

Chúc Du vỗ về trấn an từng con thú một.

 

Cơn rung đất chỉ kéo dài vài giây, nhưng sự hoảng loạn của chúng thì mất hơn một phút mới lắng xuống. Đến khi cô hết lượt, cả bầy bình tĩnh , chỉ còn xôn xao "nãy sợ quá nha".

 

Lên mạng tìm hiểu, cô mới là vùng Vân Lĩnh cách vườn thú Linh Khê chừng 200km xảy rung chấn, nên ở đây cũng ảnh hưởng.

 

Chúc Du giải thích cho đám thú về hiện tượng địa chất , bảo rằng bình thường thôi, đừng lo.

 

Bọn thú dễ trấn an, nhưng bé hổ trắng thì hình như dọa nhẹ, cả cứ đơ đơ, chẳng còn nhanh nhẹn như ngày.

 

Trong khi đó, ở Vân Lĩnh tình hình náo nhiệt hơn hẳn.

 

Dãy núi Vân Lĩnh trải dài hàng vạn km², với ngọn chính là thắng cảnh nổi tiếng quanh năm đông khách.

 

Rung đất hôm nay khiến ít du khách hoảng hồn. Vốn dĩ Vân Lĩnh chẳng trong vùng hoạt động địa chấn mạnh, mấy năm nay hầu như xảy vụ nào.

 

Cơn rung diễn nhanh và bất ngờ, du khách chỉ sợ vài giây bình tĩnh, khu du lịch tổ chức sơ tán, may mắn ai thương.

 

Phần lớn du khách vẫn chịu rời, còn thấy đây là “trải nghiệm một hai”, tranh thủ chụp hình up mạng.

 

Chỉ một vị khách, đang chụp ảnh thì phát hiện trong khung hình … một lạ. Ban đầu định xóa ảnh chụp , nhưng kỹ gương mặt , lập tức sững sờ.

 

Ngẩng đầu lên, liền thấy xa là một thanh niên mặc bạch y, trang phục tựa cổ trang, tóc b.úi nửa, mày kiếm mắt sáng, sống mũi cao thẳng, thần sắc hoang mang.

 

Phản xạ đầu tiên của du khách: "Diễn viên nổi tiếng nào đây? Đẹp trai xỉu!" kỹ thì chẳng quen mặt.

"Hay là hot TikToker clip? thấy máy nào?"

Anh huých bạn :

"Nhìn kìa!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-248-mot-gia-dinh-yeu-thuong-gan-bo.html.]

Hai , liền thấy thanh niên rời khỏi đám đông, thẳng cổng.

"Hôm nay ở Vân Lĩnh sự kiện cosplay gì ?"

" lỡ chụp một tấm, trai tới mức như… ghép ảnh đó!"

 

Bạch Sóc đang thật sự bối rối. Ngủ một giấc dậy, thế giới đổi khác .

Anh theo một luồng thần thức để khi ngủ. Chính nó đ.á.n.h thức dậy.

 

Quãng đường xa, suốt một ngày một đêm thì đến cổng vườn thú Linh Khê.

Anh thần thức đang ở trong . Nhìn quanh, Bạch Sóc hiểu thế giới giờ khác xưa, gây chú ý nên quan sát thấy đều qua một cổng soát vé, áp cái "hộp nhỏ" trong tay là cửa tự mở.

 

Anh cũng xếp hàng. Đến lượt, giơ tay chạm lên cổng.

Cửa… mở.

Anh chạm .

 

Người phía nhắc:

"Đừng dùng tay, quét mã QR ."

 

"Mã QR?" Bạch Sóc chẳng hiểu gì.

 

Phía bắt đầu ồn ào. Anh cái cổng, nghĩ: "Bẻ phát là thôi". Tay chạm khung cổng thì… vỗ vai.

"Thưa , cần giúp gì ạ?"

" ."

 

Đi cả ngày một đêm, quần áo lấm bụi. Giữa đường thấy nóng, học theo xung quanh mặc mát mẻ, x.é to.ạc tay áo. Chỉ còn cái quần là nguyên vẹn.

 

Từ góc nhân viên soát vé: Một gã tóc dài, quần áo tả tơi, vẻ gây chuyện… nhưng gương mặt tới mức khiến chẳng nỡ nghiêm khắc.

 

Nhân viên mỉm :

"Anh cần mua vé mới ạ."

"Mua vé?"

Nhìn gương mặt , nhân viên vẫn giữ nụ :

"Vâng, mua ? Nếu mua sẽ giúp quét, dẫn ."

"Chưa."

"Giờ mua ?"

 

Anh lục từ trong áo một tờ giấy, chính là tiền ngày xưa, đủ mua cả một căn nhà, vẫn giữ gìn mới tinh.

Bạch Sóc hào phóng đưa cho nhân viên:

"Cho cô, còn dư coi như thưởng."

 

Nhân viên: "???"

 

Nhìn tờ giấy cổ xưa , nhân viên thầm nghĩ: "Đẹp trai cũng cứu nổi trường hợp ", lập tức gọi bảo vệ.

 

 

Loading...