Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 242: Từ nay em cũng là một thành viên của sở thú Linh Khê rồi

Cập nhật lúc: 2026-02-23 21:56:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cục trưởng Tôn suýt nữa thì tưởng nhầm:

“Cái gì cơ? Hổ trắng con á?!”

 

Chúc Du mỉm gật đầu xác nhận:

ạ~. Hổ trắng con mới đến vườn thú Linh Khê là báo ngay cho ông đấy thôi. Không thể nhanh ch.óng thủ tục ? Vườn thú hiện giờ con hổ trắng nào cả.”

 

Cục trưởng Tôn im lặng, trong lòng thầm nghĩ: Cả thế giới mấy vườn thú nuôi hổ trắng chứ…

 

Số lượng hổ hoang dã cầu vốn cực kỳ ít ỏi, hổ trắng càng hiếm hơn nữa. Vốn là do đột biến gen từ hổ thông thường mà . Tỷ lệ xuất hiện trong tự nhiên thấp đến mức gần như tưởng, nên lượng hổ trắng ít hơn hổ thường nhiều.

 

Trước trong nước cũng chỉ một vài vườn thú lớn nuôi hổ trắng, bây giờ thì càng hiếm.

 

Cục trưởng Tôn nghiêm túc hỏi :

“Giám đốc Chúc, thật sự là cô nhặt hổ trắng con ?”

 

Chúc Du gật đầu:

“Ông với một lát là ngay thôi.”

 

Hiện tại Chúc Du vẫn đang nuôi bé hổ trắng trong phòng của . Thật ý định chuẩn một khu riêng để bé gian rộng hơn để nghỉ ngơi, vui chơi, dù mở cho khách tham quan. mà… cứ mỗi đưa bé hổ trắng đến khu chuồng trại, là bao nhiêu con thú khác đều né xa cả mét, bé con cứ đó lẻ loi tội nghiệp thấy thương.

 

Cuối cùng Chúc Du đành lòng, mà thật cô cũng mê tít cái bản mặt đáng yêu , nên cứ thế coi như một con mèo to xác mà nuôi luôn.

 

Về lý thì bé hổ trắng là động vật hoang dã, nhưng kỳ lạ là nó quen với việc sống chung cùng cô. Đi cũng bám theo, chỉ cho cô sờ mó vuốt ve, ngoan ngoãn y như một chú mèo cưng .

 

Cục trưởng Tôn theo Chúc Du, trong lòng cứ như trăm mối tơ vò.

 

Lý trí bảo ông chuyện hầu như thể xảy , nhưng hiểu rõ tính cách Chúc Du, ông cô sẽ đem chuyện “hổ trắng con” đùa giỡn.

 

Cho đến khi họ đến gần căn phòng, Chúc Du mở cửa .

 

“Gừuuu~!” Một tiếng gầm con nhẹ vang lên , một sinh vật lông trắng tuyết, cỡ chừng hai tháng tuổi lao v.út .

 

Nó phóng vèo một cái bám lên chân Chúc Du, cô ôm lấy theo phản xạ. Cô xoa xoa bụng nó, giọng ngọt ngào như ru con:

“Chị về nè~.”

 

Bé hổ trắng:

“Gừuu gừuuu!”

 

Chúc Du sang Cục trưởng Tôn, lúc đang hóa đá hình, mỉm giới thiệu:

“Cục trưởng Tôn, đây là hổ trắng con chủ động tìm đến vườn thú Linh Khê chúng đó ạ~.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-242-tu-nay-em-cung-la-mot-thanh-vien-cua-so-thu-linh-khe-roi.html.]

 

Mắt Cục trưởng Tôn gần như dính c.h.ặ.t sinh vật bé con đang trong tay cô, cả c.h.ế.t lặng.

 

thật là hổ trắng! Mà còn cực kỳ thiện, thấy giọng quen là lao như ch.ó con mừng chủ, còn đòi ôm…?!

 

Đây mà là động vật hoang dã thật ???

 

Nếu tin tưởng Chúc Du và hiểu rõ tình hình ở Linh Khê, chắc chắn ông tưởng con hổ là nuôi từ nhỏ .

 

Cục trưởng Tôn bước gần một chút, quan sát kỹ hơn.

 

Không ngờ bé hổ trắng bất ngờ rướn cổ lên, nhe răng, gầm gừ lao tới c.ắ.n!

 

May mà Chúc Du nhanh tay lui , nếu thì thật sự nó ngoạm trúng.

 

Nhìn thấy bé hổ trắng trợn mắt, nhe răng gầm gừ, bộ dạng hùng hổ như đang khiêu chiến, Cục trưởng Tôn lập tức thu ý nghĩ "nó giống thú hoang" nảy ban nãy.

 

Ông lùi một bước, bình tĩnh :

“Giám đốc Chúc, việc nhặt hổ trắng hoang dã là chuyện nghiêm trọng. nghĩ nên để nó tạm thời về bên Cục Lâm nghiệp, chỗ đó chuyên gia chuyên chăm sóc.”

 

Không hiểu lời , bé hổ trắng lập tức phát tiếng gầm trầm thấp, vùng mạnh thoát khỏi vòng tay Chúc Du, phóng lên và… c.ắ.n thẳng tay Cục trưởng Tôn!

 

“Tiểu Bạch—!” Chúc Du hoảng hốt gọi, vội vàng ôm lấy nó. con hổ nhỏ vẫn dừng, ánh mắt như : Cắn đủ, c.ắ.n tiếp mới hả giận!

 

Nhìn cảnh đó, Cục trưởng Tôn còn cách nào khác ngoài việc… rút lui ngoài.

 

Ở hành lang, ông xắn tay áo lên. Trên da in rõ hai dấu răng, chảy m.á.u nhưng tay áo c.ắ.n rách toạc một lỗ.

 

Hung dữ thật sự.

 

Tuy còn bé, nhưng tính cách thì hề yếu chút nào. Cục trưởng Tôn hẳn ngoài mà bé hổ trắng vẫn còn trừng mắt gầm gừ đe dọa.

 

Chúc Du xuống dỗ dành nó, trong lòng cũng thấy khó hiểu. Bình thường nó thấy lạ cũng đến mức nhào vô c.ắ.n thế . Hôm nay gì đó sai sai...

 

Chỉ đến khi cô khép cửa , bé hổ trắng mới chịu ngoan ngoãn, lẩn quẩn bên chân cô, dùng đầu cọ nhẹ bắp chân như đang đ.á.n.h dấu lãnh thổ, rõ ràng là đang cố : Không rời khỏi đây !

 

Chúc Du cúi xuống thì thầm:

“Chị sẽ cố gắng hết sức để giữ em ở đây mà.”

 

 

Loading...