Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 241: Gương mặt đại diện

Cập nhật lúc: 2026-02-23 21:37:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Giám đốc Chúc là chuyên gia trong việc cứu hộ và chăm sóc động vật. Hồi , bên từng cứu một con chồn trắng, lúc còn ở bên Cục thì hung hăng phá phách lắm, mà đưa đến Linh Khê bao lâu y như về nhà, ngoan ngoãn lạ thường. Giờ nó còn là gương mẫu của vườn thú đấy!”

 

Một chuyên gia khác cũng tiếp lời:

“Vườn thú Linh Khê đúng là môi trường , bước cảm giác như đang trong rừng nguyên sinh, cây xanh rợp mát, khí trong lành, lý tưởng cho động vật sinh sống.”

 

“Giá mà gần nhà cũng một vườn thú thế , chắc ngày nào cũng dắt con đến chơi.” Người khác hùa theo.

 

Chúc Du mấy lời đến cứng cả mặt: Khen cũng quá tay đó. Rừng nguyên sinh gì chứ, cái vườn thú bé tẹo chẳng lẽ

 

Khi cả nhóm đến khu của Chu Hộc, nó đang yên nghỉ.

 

Các chuyên gia bắt đầu kiểm tra điều kiện sống của nó. Chuồng trại sạch sẽ, mùi lạ, bố trí đầy đủ, rõ ràng chăm chút thường xuyên, gì đáng chê cả.

 

, ai cũng Chu Hộc là một “ca khó”: tính tình hoà đồng, từng cứu nhưng thể thả về tự nhiên. Sau đó gửi sang vườn thú Huy Sơn, nhưng nó chịu thích nghi, cuối cùng đành chuyển về Linh Khê.

 

Nói thật, khi đưa tới Linh Khê, họ cũng chẳng hy vọng gì nhiều. Vườn Huy Sơn là một nơi nổi tiếng, cơ sở vật chất, nhân lực đầy đủ, mà còn dỗ nổi nó. Linh Khê thì mới thành lập, gần như chẳng tí kinh nghiệm nào về chăm sóc động vật cứu hộ.

 

Vậy mà…

 

Khi Chu Hộc tỉnh dậy, thấy nhóm lạ chuồng, nó chỉ lặng lẽ mở mắt, dang cánh bay một vòng nhẹ nhàng mặt nước. Dáng bay mềm mại, thanh thoát đến mức đều im bặt, lặng quan sát.

 

“Nó đang vui đó.” Có nhỏ giọng .

 

Khác hẳn với lúc mới cứu về, khi đó nó hoảng loạn lao đầu tường, bay loạn xạ, đ.â.m đến ngất xỉu. Giờ thì thể thong thả bay lượn như thể đang trình diễn.

 

Sau một vòng, Chu Hộc đáp xuống gần bụi cây, thoăn thoắt bước , dùng mỏ mổ mổ đám cỏ, lật vài lớp lá khô như đang khám phá lãnh địa mới.

 

“Hành vi cho thấy nó hứng thú với môi trường sống, đang tích cực tìm hiểu đó.” Một chuyên gia gật gù nhận xét.

 

Khác xa tưởng tượng. Chu Hộc ở Linh Khê chỉ thích nghi mà còn hoạt bát hơn hẳn.

 

Mấy lời khen ban đầu chỉ là xã giao, nhưng giờ thì ai nấy đều phát tâm thật.

 

Nhìn nó lúc thì sải cánh, lúc thì bộ, rõ ràng đang yêu đời. Các chuyên gia thở phào nhẹ nhõm. Linh Khê quá , vượt xa mong đợi.

 

Đột nhiên, Chu Hộc bay lên, bay thẳng về phía nhóm khiến ít giật : Ủa, nó tính tấn công hả?!

 

Tất nhiên là .

 

Chu Hộc chỉ nhẹ nhàng đáp xuống phía , thong thả bước vài bước, chọn một vị trí thuận tiện, bắt đầu… tỉa lông.

 

Khoảnh khắc khiến bộ chuyên gia như nín thở. Chu Hộc vốn thiện với con , lúc mới cứu hộ càng thể tiếp cận.

 

Vậy mà giờ nó điềm nhiên chải lông ngay mặt họ?!

 

Hành vi chỉ xuất hiện khi chim cảm thấy cực kỳ an và hài lòng với môi trường sống.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-241-guong-mat-dai-dien.html.]

Quá bất ngờ. Ai nấy vội móc điện thoại , còn Chu Hộc thì “ăn ảnh”, tự động tạo dáng cực kỳ chuyên nghiệp, xong xuôi mới bay về chỗ cũ.

 

Thật thể tin nổi, một vườn thú mới toanh như Linh Khê thể xây dựng môi trường sống lý tưởng đến . Còn Chu Hộc, thôi cũng đổi nhiều thế nào so với lúc mới cứu.

 

Nghe các chuyên gia liên tục trầm trồ khen ngợi, Chúc Du về phía Chu Hộc trong khu chuồng, lòng chút cảm xúc lẫn lộn.

 

bên hồ, ngẩng cao đầu kiêu hãnh:

“Sao nào? Động vật cấp một cần bảo vệ biểu hiện thế ?”

 

Chúc Du gật đầu:

“Ổn… .”

 

Lúc đầu, cô còn lo Chu Hộc sẽ gây chuyện bất ngờ, vì từ khi nó đến đây, trông khác gì một đứa nhóc nghịch ngợm. Ai ngờ đến lúc cần điều đến , cũng giữ thể diện đấy chứ.

 

Buổi khảo sát kết thúc . Cục trưởng Tôn ghé tai Chúc Du nhỏ:

“Sau bên động vật nào cần đưa đến vườn thú, Linh Khê sẽ là nơi đầu tiên cân nhắc.”

 

Chúc Du :

“Cảm ơn Cục trưởng Tôn nhiều lắm.”

 

“Mà mới nhớ…” Cô nghiêng đầu, nửa thật nửa đùa, “Gần đây nhặt một con vật…”

 

Cục trưởng Tôn hứng thú hẳn lên:

“Ồ? Con gì thế?”

 

Chúc Du mỉm :

khi , xác nhận một điều. Vườn thú phép tiếp nhận những con vật tự mò tới ạ?”

 

Tất nhiên là , nhưng cũng xem chủng loại , môi trường phù hợp , còn giấy tờ, thủ tục…

 

Cục trưởng Tôn gật đầu:

“Dĩ nhiên , giám đốc Chúc giờ đều đúng quy trình mà.”

 

Chúc Du tươi như hoa:

“Vậy thì phiền ông giúp tất thủ tục nha~.”

 

Cục trưởng Tôn chẳng chút do dự:

“Không vấn đề gì!”

 

Trong lòng ông cũng mong xây dựng quan hệ với Chúc Du. Hằng năm Cục Lâm nghiệp cứu ít động vật, nhưng chỗ chứa thì hạn. Một loài tính tình thất thường, vườn thú khác dám nhận, nhưng Chúc Du thì luôn cách.

 

Ngay cả Chu Hộc mà cô còn trị , thì mấy ca "cá biệt" khác gửi về Linh Khê chắc chắn sẽ chăm sóc .

 

Thế nên ông gật đầu cái rụp, trong lòng nghĩ thầm: Chắc là con gì đó thường gặp núi, cùng lắm là cấp hai bảo vệ...

 

thấy Chúc Du rạng rỡ:

“Cục trưởng Tôn, nhặt … một con hổ trắng con!”

Loading...