Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 240: Gương mặt đại diện

Cập nhật lúc: 2026-02-23 21:37:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phát biểu khiến đám thú nhỏ xôn xao hẳn. Sống trong thiên nhiên hoang dã khiến tụi nó cực kỳ nhạy cảm với thở kẻ thù. Đêm mưa hôm dọa cho một trận xám mặt, sáng nay dậy vẫn còn rợn , rõ là loài gì.

 

Giờ Bạch Châm kể, dường như chuyện cũng chẳng đáng sợ đến thế.

 

Chúc Du cũng đó là thành viên mới của vườn thú Linh Khê, và cô ở đây thì chắc chắn tụi nó sẽ bảo vệ an .

 

Cả nhóm nhanh ch.óng đến một thống nhất mới. Buổi “hội nghị nửa đêm” kết thúc trong yên bình, các con vật bắt đầu yên tâm trở về chuồng, ngủ một giấc ngon lành.

 

Chúc Du cuộc họp bí mật đêm qua giúp cả vườn thú “giải toả tâm lý”. Cô ngủ một mạch tới sáng, tỉnh dậy thấy bé hổ trắng đang rúc giường , dù tối qua cô nhớ rõ để nó ngủ ở ghế sofa.

 

Sau khi giúp nó rửa mặt, ăn sáng, cô ôm nó đến thăm Chu Hộc. Hôm nay là thứ Sáu, các chuyên gia từ Cục Lâm nghiệp sẽ đến kiểm tra, nên cô đó dằn mặt nhẹ để Chu Hộc điều hơn.

 

Khi bước dọc vườn thú, Chúc Du để ý thấy các con vật trở bình thường. Chim đậu cành, tuy rụt rè, nhưng còn thấy cô là chạy mất dép như hôm qua nữa.

 

Cô mỉm , chào :

 

“Chào buổi sáng nha cả nhà~.”

 

Bé hổ trắng cũng “gừ~” một tiếng đáp lời, vui vẻ hết sức.

 

ngay lập tức, bộ vườn thú rơi im lặng như… c.h.ế.t .

 

Dẫu , chỉ vài giây , khí liền rộn ràng trở .

 

Cảnh tượng đó khiến Chúc Du nhịn bật . Cô chợt nhớ đến mấy buổi tự học giáo viên hồi còn học: yên lặng bất thình lình, cả lớp cùng cửa sổ, đó tiếp tục chuyện như gì xảy .

 

Bé hổ trắng thấy cô cũng gừ gừ vài tiếng, trông cực kỳ đắc ý.

 

Không khí rơi im lặng hai.

 

Mặc dù tối qua Bạch Châm cố gắng tuyên truyền , nhưng bản năng khắc sâu trong huyết mạch của loài vật thể một sớm một chiều xóa sạch.

 

Đến khu vực của Chu Hộc, tiếng cửa mở, Chu Hộc đang nghỉ ngơi cũng lập tức choàng tỉnh, đôi mắt mở to như chuông đồng:

 

“Chị… chị tới nữa hả?!”

 

“Em ! Em liền luôn nè!!” Vừa loạng choạng bay lên định chuồn.

 

Chúc Du nhanh tay đóng sập cửa, chặn đường rút lui.

 

Chu Hộc cụp cánh, suýt thì rơi bịch xuống đất, vội vàng nép góc chuồng, mắt chằm chằm Chúc Du đầy cảnh giác:

 

“Chị gì? Em là động vật cấp I bảo vệ! Nếu chị hại em, chị cũng thoát tội !”

 

Chúc Du nghẹn họng, suýt ngửa đầu thở dài:

 

“Nói năng cho cẩn thận , ngày nào chị chẳng cho ăn uống đầy đủ, ai hại em chứ?”

 

Chu Hộc đưa chiếc mỏ dài dài chỉ thẳng bé hổ trắng đang ngoan ngoãn trong vòng tay cô.

 

Chúc Du cong môi khẽ:

“Giờ thì sợ chứ gì?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-240-guong-mat-dai-dien.html.]

Chu Hộc lập tức chuyển thái độ, co duỗi:

“Em sai …”

 

Chúc Du suýt thì bật thành tiếng, nhưng cuối cùng vẫn nhịn:

“Hôm nay việc đàng hoàng đó nha, đến thăm đặc biệt luôn đấy, cố mà biểu hiện cho .”

 

Chu Hộc ngoan ngoãn, giọng yếu ớt:

“Em ạ…”

 

Chúc Du hỏi tiếp:

“Còn đổi chỗ ở nữa ?”

 

Chu Hộc cúi gằm đầu:

“Không đổi nữa ạ…”

 

“Thức ăn hợp khẩu vị ?”

“Hợp… hợp ạ…” Chu Hộc đáp mà dám ngẩng đầu.

 

Chúc Du gật đầu hài lòng:

“Tốt, nhớ kỹ lời đó.”

 

Cô bế bé hổ trắng rời khỏi khu nuôi nhốt, để Chu Hộc thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng thấy chút ấm ức: Ta đây đường đường là động vật cấp một cần bảo vệ, cớ gì rơi tình cảnh thế ?!

 

Một lúc , nhân viên chăm sóc đến gõ cửa:

“Tiểu Điểu, ăn cơm thôi nào~.”

 

Khay thức ăn đặt trong, Chu Hộc cúi mỏ ngửi ngửi, tuy bằng món do Chúc Du đích nấu, nhưng mùi vị vẫn , nó liền vùi đầu ăn lấy ăn để.

 

Nhân viên bên cạnh quan sát ngừng khen lấy khen để:

“Tiểu Điểu giỏi quá nè, ăn uống ngon lành quá, sức khỏe nè, còn xinh nữa chứ~.”

 

Lúc , Chu Hộc rốt cuộc cũng tìm chút tôn nghiêm của một động vật cấp một cần bảo vệ từ đống lời khen. Nó vẫy nhẹ cánh, áp lên đầu gối của nhân viên thể hiện sự thiện.

 

Cô nhân viên lập tức cảm thấy như sủng ái bất ngờ, đôi mắt sáng rỡ như rơi : Trời ơi, hoa mắt ? Chu Hộc mới… thiết với đó hả?!

 

mừng đến rưng rưng, dè dặt vươn tay nhẹ nhàng chạm lên cánh của nó. Không phản kháng gì cả!

 

“Tiểu Điểu, chị yêu em c.h.ế.t mất!” Cô bằng tất cả sự chân thành, quên sạch những ngày đó Chu Hộc hành đến nghỉ việc.

 

Mà thôi, là động vật cấp một thì chút cá tính cũng là chuyện thường tình ha…

 

Mười giờ sáng, Chúc Du ở cổng vườn thú đón Cục trưởng Tôn cùng đoàn chuyên gia gồm sáu . Sau màn chào hỏi xã giao, cả nhóm liền trực chỉ tiến về khu vực của Chu Hộc.

 

Trên đường , hỏi:

“Giám đốc Chúc, con Chu Hộc ở Linh Khê sống chứ? Có hành vi gì bất thường ?”

 

Chúc Du nghĩ thầm: Có chứ, nhiều là đằng khác. Nó với mấy con bình thường khác một trời một vực.

mặt thì vẫn dịu dàng:

“Không ạ, nó thích nghi , sống thoải mái ở đây.”

 

Cục trưởng Tôn liền phụ họa:

 

 

Loading...