Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 238: Gương mặt đại diện

Cập nhật lúc: 2026-02-23 21:37:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2VmWeHUHZZ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Câu dứt, xung quanh Chúc Du liền rơi một lặng đến kỳ dị.

 

Cô chau mày, thấy khó hiểu. Mấy con vật bình thường thiết với cô lắm mà, hôm nay ?

 

Trong vòng tay cô, bé hổ trắng dường như cũng cảm nhận điều gì, bèn ngẩng đầu, đôi mắt sáng lấp lánh thẳng lùm cây nơi chim đang ẩn , miệng "gừ" một tiếng.

 

Từ góc của Chúc Du, tiếng gọi đó to nhỏ, vẻ hồ hởi, kiểu như chào hỏi bạn mới .

 

mấy con chim giật nảy , phạch phạch! một cái bay tán loạn. Một chú chim lỡ đà vì hoảng quá nên trượt chân, ngã "bịch" xuống đất, vội vàng run run đôi chân nhỏ lảo đảo bay , trông vô cùng t.h.ả.m hại.

 

Chỉ vài giây , bộ lũ chim cây đều biến mất còn một bóng.

 

Chúc Du sững sờ.

Bé hổ trắng trong tay cô cũng đơ luôn.

 

Nó từ từ cúi đầu, khẽ phát hai tiếng gầm gừ buồn bã.

Dường như nó cũng nhận hoan nghênh cho lắm.

 

Cái vẻ mặt tiu nghỉu, cụp tai cụp mắt của bé hổ khiến Chúc Du xót ruột thôi. Cô vội đặt một nụ hôn lên trán nó, dịu dàng an ủi:

 

“Bé con đừng buồn, chắc mấy con chim việc gì đó gấp, chúng ghét bỏ con .”

 

Trong thế giới động vật, chuyện “bè phái” là hiếm. Bạch Vũ Ưng đây chịu ở Vườn thú Phàm Dã cũng vì các loài khác cô lập. Dù đó chuyện giải quyết, nhưng nó vẫn về nữa.

 

Chúc Du nghĩ: Tuyệt đối thể để bé hổ trắng vết xe đổ đó !

 

Từ khi Vườn thú Linh Khê khai trương đến nay, con vật nào chủ động đòi rời cả!

 

Cô ôm bé hổ trắng về phía khu nuôi chồn trắng, thủ thỉ:

 

“Đừng sợ nha cưng~. Chị đưa em gặp một bạn mới, chắc chắn hai đứa sẽ hợp lắm đó.”

 

Người mà cô nhắm tới là Bạch Châm, con vật gan to gan lớn, thích kết bạn, còn với bé hổ Diễm Diễm. Chắc chắn quen với mùi hương loài hổ .

 

Được Chúc Du vỗ về, bé hổ trắng phấn chấn hẳn, ngoái đầu đông tây. Bất ngờ, nó nhảy phốc xuống từ vòng tay cô. Dù tuổi còn nhỏ, nhưng nó vững, ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c sát bên chân cô, dáng vẻ đầy tự tin.

 

Khi đến khu chuồng của Bạch Châm, Chúc Du dừng , bé hổ vui mừng kêu lên một tiếng, trông hớn hở như sắp gặp bạn mới.

 

Chúc Du đưa mắt bên trong – lạ thật, thấy Bạch Châm cả, trong khi bình thường nó thích đống đá trong chuồng.

 

Cô tính mở cửa bước kiểm tra thì mới chạm tay ổ khoá, bên trong đột ngột vang lên tiếng la the thé:

 

“Đừng mở cửa!!”

 

Chúc Du giật b.ắ.n .

 

Từ khi gỡ bỏ hiểu lầm với Bạch Châm, nó bao giờ dùng giọng điệu gay gắt thế với cô nữa. Hôm nay... đúng là quái lạ.

 

“Có chuyện gì , Bạch Bảo?” Cô lo lắng hỏi.

 

Bé hổ trắng đang ngoan chân cô cũng "gừ" một tiếng, trông vẻ sốt ruột quan tâm đến “bạn mới”.

 

Bên trong chuồng, Bạch Châm co rúm nơi góc tường, thấy tiếng càng run dữ dội.

 

Không thấy trả lời, Chúc Du bắt đầu sốt ruột:

 

“Rốt cuộc là chuyện gì thế?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-238-guong-mat-dai-dien.html.]

May là bình thường hai bên thiết, Bạch Châm tin tưởng cô, nên cuối cùng nó run rẩy hé giọng:

 

“Cái con đang ở bên cạnh chị ... cho nó tránh xa em !!”

 

Bé hổ trắng ngơ ngác.

Bé hổ trắng buồn bã.

Bé hổ trắng ngẩng đầu Chúc Du, đôi mắt xanh nhạt ngập tràn tủi và hoang mang.

 

Không chị em sẽ yêu quý ...?

 

Nó lặng lẽ lưng, như thể chuẩn buồn bã bỏ .

 

Chúc Du bóng lưng bé nhỏ đang lặng lẽ rời , tim cô như ai bóp nghẹt. Cô vội ôm chầm lấy bé hổ, lòng đầy xót xa. Một sinh linh đáng yêu thế khước từ ở khắp nơi…

 

Nghe những con vật bộ lông trắng thường bạn đồng loại yêu thích. Lông quá nổi bật, khó ẩn , khả năng săn mồi kém, thế là tẩy chay.

 

đây là vườn thú mà, cần trốn săn gì chứ?!

 

Chúc Du thủ thỉ:

 

“Không bé con, chị thì thích em đó~.”

 

Bé hổ trắng dụi cô, “gừ gừ” như thể hiểu , cực kỳ dễ thương.

 

Chúc Du từ bỏ:

 

“Bạch Bảo, em chẳng quý Diễm Diễm ? Diễm Diễm là hổ mà, bé con cũng là hổ đấy!”

 

Bạch Châm la lên:

“Nó hổ!”

 

Cái mùi con giống hổ. Trước đây, lúc còn sống hoang dã, Bạch Châm cũng từng gặp vài con hổ. Tuy thường tránh chạm mặt, nhưng nó quá sợ, bởi bản nó cũng tuyệt chiêu phòng .

 

Sau sống trong vườn thú, kết nghĩa chị em với Diễm Diễm, nên Bạch Châm chẳng còn tí sợ hãi nào nữa. Đến gấu trúc mà nó còn dám đòi “quất” một trận, gì đến hổ.

 

cái sinh vật bên ngoài thì khác !

 

Mùi nó tỏa ... mạnh mẽ đến mức khiến kẻ khác chỉ lăn c.h.ế.t, như thể một sinh vật sinh để thống trị tất cả, khiến Bạch Châm cảm giác yếu ớt đến mức chỉ cần thở mạnh là tiêu đời.

 

Nếu là hồi còn sống hoang dã, kiểu gì nó cũng co rúm dám hó hé gì, nhưng giờ sống trong vườn thú một thời gian, gan nó to hơn !

 

Chúc Du cúi xuống bé hổ trắng, nó cũng đang ngước lên cô, kêu “gừ” một tiếng. Âm thanh non nớt, chẳng chút uy nghiêm nào, như tiếng mèo con nghịch ngợm.

 

Nhìn lớp lông trắng muốt của bé hổ, Chúc Du như hiểu điều gì:

 

“À… chị hiểu . Bạch Bảo, em từng thấy hổ là da vàng vằn đen, còn bé con là hổ trắng. nó vẫn là hổ mà, tin thì đây cho kỹ.”

 

Bạch Châm vẫn nhất quyết nhúc nhích.

 

“Thật đó! Chị lừa em !”

 

Bạch Châm do dự ngẩng đầu lên, lấy hết can đảm liếc ngoài một cái.

 

Ờ thì… đúng là như hổ thật. mà... thấy nó vẫn kỳ lạ?

 

rõ mặt mũi của cái sinh vật , Bạch Châm vẫn dám nhúc nhích.

 

 

 

Loading...