Nếu lúc Chúc Du suy nghĩ , chắc sẽ vỗ vai an ủi:
Bé ơi, của em, mà là tại con chim nó quá quái chiêu. Trong nguyên cái vườn thú, chỉ mỗi con chị thét thôi đó!
Cô nhân viên rời , để Chúc Du đối mặt với con Chu Hộc nghệ sĩ đang vùi trong góc.
Thấy cô bước , Chu Hộc lập tức chạy biến, nép sát góc tường, lưng như đang tự kiểm điểm tội .
“Chu Hộc ~ đây chuyện chút nào.” Chúc Du dịu giọng.
Bộp! — Chu Hộc bất ngờ ngã vật đất, hai chân co giật, miệng phát những âm thanh... khó hiểu.
Chúc Du giật . Tuy con chim diễn dở tệ, nhưng … trông thật quá. Giống hệt đang lên cơn co giật!
Cô vội vàng chạy tới thì —.
Chu Hộc đột ngột bật dậy, bay loạn xạ trong chuồng, khi thì đập mái, khi thì tông tường. Lông bay tứ tán như tuyết rơi.
Nó điên ?!
Chúc Du hoảng hốt đặt bé hổ trắng đang ôm xuống đất lao đuổi theo:
“Chu Hộc! Đừng chạy nữa! Chị bảo là chuyện đàng hoàng mà! Chị gì em!”
Ai ngờ cô càng , nó càng bay loạn, lảo đảo như đang… chạy trốn kẻ sát nhân.
Cuối cùng, nhờ kỹ năng khống chế đỉnh cao, Chúc Du suýt nữa tóm thì Chu Hộc bất ngờ rớt “bịch” xuống đất, kêu lên đầy thê t.h.ả.m:
“Xin … em sai … em thật sự sai mà!”
Chúc Du đó, con chim đang run bần bật, trong lòng thoáng nảy sinh một suy nghĩ:
Hay là nó đang diễn... mà thật sự vấn đề thần kinh?
Nếu là , thì đưa khám ngay. Cô dịu giọng dỗ:
“Em ? Nghe bảo em ăn cơm chị nấu mà? Hay để chị nấu cho em nhé? Hoặc chị dẫn em bệnh viện khám thử?”
Thật lòng mà , nếu là chuyện tâm thần thì Chúc Du cũng hết cách, chỉ bác sĩ mới lo .
Chu Hộc bỗng bật dậy:
“Em ăn! Em ăn ngay! Em ! Em việc liền bây giờ!”
Chúc Du nhíu mày. Thấy nó chuẩn bay , cô nhanh tay tóm lấy chân nó kéo :
“Em ?”
lúc , bé hổ trắng thả đất tò mò chạy tới.
Chu Hộc lập tức hét t.h.ả.m, cố vùng vẫy bay lên nhưng cô nắm c.h.ặ.t, đập cánh loạn xạ:
“Thả em ! Thả em !!!”
Bé hổ trắng lững thững chạy tới bên chân Chúc Du, cào nhẹ ống quần, định leo lên.
Chu Hộc như kẻ sắp c.h.ế.t đuối vớ cọng rơm, sức giãy giụa:
“Em ! Em ! Em tránh xa chỗ ! Tha cho em !!”
Đến lúc , Chúc Du cuối cùng cũng nhận chuyện gì đang diễn .
Cô bé hổ trắng đang bám chân , liếc qua con chim đang hoảng loạn, kéo dài giọng:
“Ồ~~ hóa em sợ hổ ~~.”
“Xì! Ai sợ chứ!” Chu Hộc mạnh miệng, nhưng giọng lập tức mềm :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-237-la-mot-be-ho-trang-cuc-ky-nhiet-tinh.html.]
“Cho em việc …”
Chúc Du suýt nữa bật thành tiếng. Từ đến nay đấu với con chim , nào cô cũng tức điên, nay rốt cuộc cũng ngày nó cúi đầu nhận thua.
Cô tranh thủ hỏi:
“Vậy còn dám bướng bỉnh nữa ?”
“Không!”
“Còn kén cá chọn canh nữa ?”
“Không!!”
“Còn dám lười nữa ?”
“KHÔNGGGGGG!”
Chúc Du thả , chỉ vù! một tiếng, Chu Hộc bay thẳng cửa như trúng đạn.
Bên hồ nước yên ắng suốt cả ngày hôm nay, cuối cùng cũng thấy bóng dáng Chu Hộc. Nó đậu cành cây ven hồ, thở hổn hển như thoát c.h.ế.t.
Liếc cánh cửa khu chuồng, cúi bóng phản chiếu mặt nước, ánh mắt bi thương: Vị trí ngôi chính của nó chắc tiêu ...
Trong chuồng, Chúc Du bế bé hổ trắng lên. Nó ngoảnh đầu quanh "gừ~" một tiếng nhỏ.
Chúc Du cúi đầu, cọ cằm đầu hổ, dịu dàng :
“Bé con, hôm nay may mà em.”
Chứ thì con chim còn trò gì nữa.
Bé hổ "gừ gừ" như hiểu lời khen, vẻ mặt đầy đắc ý.
Chúc Du bế bé , tiện thể nhắn tin cho nhân viên chăm sóc rằng hồng hạc thể cho ăn .
Chưa bao lâu , cô nhận tin báo từ nhân viên, giọng còn hết kinh ngạc:
“Giám đốc ơi, Chu Hộc hôm nay ngoan quá trời, ăn ngon lành luôn!”
Nhìn tin nhắn, Chúc Du lập tức đưa quyết định: Giữ bé hổ thêm một ngày nữa. Đợi ngày mai, khi chuyên gia về hồng hạc tới, mới báo tin cho cục trưởng Tôn rằng nhặt hổ trắng.
Dù thì… rõ ràng là con chim sợ bé hổ trắng thiệt mà!
Trên đường trở về, Chúc Du cuối cùng cũng để ý thấy bầu khí kỳ lạ trong vườn thú.
Mấy con vật thấy cô là… né xa ba mét. Đặc biệt là đám chim nhỏ vốn bay khắp nơi trong vườn — nay co ro rúc trong đám lá rậm, chỉ để lộ cặp mắt đen láy len lén quan sát.
Chúc Du đến một nơi vắng vẻ, ngửa đầu hỏi với vẻ thắc mắc:
“Hôm nay tụi em ? Có chuyện gì ?”