Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 235: Là một bé hổ trắng cực kỳ nhiệt tình

Cập nhật lúc: 2026-02-23 21:37:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tối đó, Chúc Du mơ thấy con bạch hổ. , khung cảnh còn là bên hồ nước trong tranh nữa, mà là trong vườn thú Linh Khê, ngay tại phòng của cô.

 

Trong mơ, Chúc Du ngỡ ngàng đến mức dám tin mắt . Cô rón rén đến gần, nhẹ nhàng đặt tay lên đầu hổ:

“Em theo chị về thật ?”

 

Bạch hổ gầm nhẹ một tiếng, như thể khẳng định.

 

Thế là Chúc Du chẳng màng thể diện, lao thẳng mà ôm hổ hít hà, sờ vuốt thỏa thích.

 

Mùi hương vẫn quen thuộc, cảm giác lông mượt vẫn y nguyên, kích cỡ cũng chẳng khác chút nào.

 

Giấc mơ kiểu đúng là phúc trời ban! Chúc Du sung sướng nghĩ.

 

Đến lúc tỉnh dậy, má cô còn đang dán một thứ gì đó mềm mềm, ấm ấm, phủ đầy lông mịn. Cô theo bản năng dụi mặt , lập tức ngửi một mùi thơm dịu nhẹ — mùi sữa tắm hòa cùng hương thơm tự nhiên của mèo con, khiến chỉ dùng hai từ: ấm áp, hạnh phúc.

 

Chúc Du lim dim mắt, bán tín bán nghi nghĩ: Không lẽ vẫn còn trong mơ?

 

Ngay lúc đó, thứ gì đó khẽ vỗ lên má cô.

 

Cô mở mắt, liền chạm ngay ánh tròn xoe, long lanh ánh xanh nhạt — bé bạch hổ đang tò mò quan sát cô. Thấy cô nhúc nhích, bé liền thu móng vuốt .

 

“Gừ ~.” Tiếng kêu nhỏ như mèo con.

 

Chúc Du trợn tròn mắt, chằm chằm bé hổ trắng mặt:

“Em... giường của chị?”

 

Bé hổ lên, thêm hai bước, thoải mái úp đầu lên tóc cô. Ý như đang :

Em đây từ đầu mà!

 

Chúc Du chống tay bật dậy, mắt rời nổi hình ảnh đáng yêu đang gối. Bé hổ nghiêng đầu, rõ ràng hiểu vì phản ứng mạnh như . Mắt xanh lấp lánh chớp chớp, bất ngờ... lao thẳng lòng cô!

 

Đầu bé dụi dụi lên tay cô, ngẩng lên kêu:

“Gừ gừ!”

 

Âm thanh vui vẻ đến mức tưởng như cô thức dậy là để chơi với nó.

 

Chúc Du mới tỉnh ngủ, nào sức kháng cự loại cám dỗ ? Cô lập tức ôm c.h.ặ.t bé hổ:

 

“Bé con, em là tự trèo lên giường của chị đấy nhé. Nếu chị gì thì cũng là em tự chuốc lấy nha~. Em rõ ràng cố tình đến quyến rũ chị còn gì!”

 

Rồi cô chôn mặt bộ lông mềm mại nơi n.g.ự.c bé, nơi lớp lông dày nhất, mềm nhất, tay nhất!

 

Bé hổ hề phản kháng, cứ như... đồng ý với lời cô .

 

Sáng sớm ôm hổ, hít mèo, ngày hôm nay với Chúc Du đúng là rực rỡ như ánh mặt trời!

 

Cô pha một bát sữa ấm cho bé hổ như thường lệ, chuẩn thêm ít thịt để ăn kèm.

 

Lúc bé hổ ăn, Chúc Du cũng tranh thủ dùng bữa sáng.

 

Ăn xong, đến giờ cô . Theo lý thì nên gọi cho bên Cục Lâm nghiệp để báo việc “nhặt” một bé hổ trắng. mà... Chúc Du thấy nỡ rời xa, nên quyết định nán thêm chút nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-235-la-mot-be-ho-trang-cuc-ky-nhiet-tinh.html.]

 

xuống, đôi mắt xanh lam :

“Bé con, chị ngoài việc , em cứ ở trong phòng nghỉ ngơi một lát nhé? Khi nào rảnh chị .”

 

Ai ngờ, đáp lời cô là bé hổ dùng hai chân bám lên đùi cô, cố trèo lên bằng .

 

Chúc Du đành lòng, đành ôm lấy nó:

“Thôi , em cùng chị nhé. nhớ là ngoài nhiều loài to lắm đó, đừng sợ nha.”

 

Bé hổ:

“Gừ!”

Một tiếng kêu vui vẻ như trả lời: "Yên tâm, em sợ!"

 

Mà đúng thật, tuy hổ là chúa sơn lâm, nhưng bé hổ còn nhỏ xíu, mấy con thú trong vườn đều to gấp đôi, thậm chí gấp ba.

 

điều khiến Chúc Du ngạc nhiên là khi đến ngoài, bé hổ hề vẻ gì là sợ sệt. Ngược , đầu hết bên sang bên , mắt sáng lấp lánh.

 

Thấy chim đậu cây — gừ!

Thấy thỏ trong chuồng — gừ!

Thấy thiên nga đang bơi hồ — gừ gừ!

(Note: bé chào hỏi nhiệt tình.)

 

Một bé hổ trắng cực kỳ thiện, thiên hướng… xã giao phân biệt giống loài.

 

Chỉ điều… các loài còn dường như đón tiếp nó cho lắm.

 

Chim tiếng kêu là bay thẳng.

Thỏ giật chạy trốn về góc chuồng xa nhất.

Thiên nga xòe cánh bay v.út khỏi mặt hồ.

 

Bé hổ gừ một tiếng khe khẽ, trông rõ ràng là… tụt mood.

 

Chúc Du vội vàng vỗ về:

“Không bé yêu, tụi nó mới gặp em đầu nên còn ngại thôi.”

 

Bé hổ rúc lòng cô, rằng — biểu hiện rõ ràng là giận dỗi kiểu "tụi nó yêu em..."

 

lúc , Chương Tình — cho thú ăn xong — tới:

“Chào chị Du!”

 

Vừa dứt lời, cô nàng chú ý tới một cục bông trắng đang ngoan trong lòng chị , hai mắt tròn xoe như sắp rớt ngoài:

 

“Cái... cái gì đây?!”

 

“Con hổ!”

“Hổ TRẮNG!”

“Mà còn nhỏ xíu xiu luôn!!”

 

Chương Tình Chúc Du, kích động như bắt vàng:

“Chị ơi, con hổ ?!”

 

 

Loading...