Bé hổ vẫy vẫy đuôi, kêu “Auuu~” như thể đáp lời khen.
Cô kiên nhẫn sấy khô nó. Lông bông mềm, sạch sẽ, mượt như nhung. Lúc là giai đoạn dễ "rùa" nhất trong đời hổ. Sau lớn lên, lông sẽ cứng hơn nhiều.
Chúc Du nhịn mà vùi mặt cổ nó ngửi một — mùi thơm kiểu mèo con mới tắm xong.
Ngay lúc , trong bụng bé hổ vang lên một tiếng “gruuu…” khiến cô tưởng nó đang… gừ vì cưng nựng.
bé hổ đầu , vỗ vỗ lên cô, miệng “au au” mấy tiếng, trông gấp lắm.
Chúc Du hiểu liền — bé con đói bụng !
Quả nhiên, khi cô pha một bát sữa đặc biệt từ hệ thống tặng, bé hổ liền kề miệng uống ừng ực, ngẩng đầu lên.
Dù cùng ngôn ngữ, nhưng hai bên vẫn thể “tâm linh tương thông”.
Chúc Du xổm xuống, bé hổ uống sữa say mê, trong lòng nhịn mà thầm cảm thán:
Chúc Du dịu dàng xoa nhẹ đôi tai nhỏ xinh của hổ con:
“Bé con, uống từ từ thôi, đừng vội.”
Hổ con ngẩng đầu lên cô, rụt rè dùng cái đầu đẩy cái bát sữa về phía cô một chút.
Chạm đôi mắt xanh lam trong veo , Chúc Du chợt hiểu ý của nó: Chị cũng uống .
Cô nhịn bật , ôm lấy hổ con, dụi mặt trán nó, giọng cô dịu dàng đến ngờ:
“Bé ngoan uống , chị đói .”
Sau khi uống sữa xong, Chúc Du lấy phần thịt chuyên dùng cho thú con mà hệ thống thưởng, cho bát cho bé hổ.
Hổ con chẳng kén chọn gì, ăn sạch sành sanh, bụng tròn căng mới chịu nghỉ.
Nhìn tình trạng hiện tại, chắc chắn nó từ núi Linh Khê mò tới đây. Trên đường chắc hẳn hao tổn ít sức lực, thêm trận mưa ướt … May mà giờ ăn no uống đủ, nó lăn ngủ ngay, dù cũng chỉ tầm hai tháng tuổi.
Chúc Du bên nó, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác mềm yếu. Cô thật sự giao nó nữa. theo quy định, nếu nhặt hổ con thì giao nộp cho Cục Lâm nghiệp xử lý.
Cô bên đó sẽ tổ chức tìm kiếm hổ tại khu vực bé xuất hiện. Nếu tìm , họ sẽ đưa về cho nuôi . Còn nếu , thì sẽ chăm sóc nó đến khi đủ tuổi thả về tự nhiên.
Chúc Du nhẹ nhàng vuốt tay lên đầu hổ con — nó ngủ say.
Cô ôm nó đặt lên sofa, còn thì về giường ngủ.
Chuyện nhặt hổ con để mai tính . Mà đúng hơn là, cô “nhặt ”, mà là nó tự tìm đến cửa sổ phòng cô chứ. Chúc Du nghĩ, nếu tìm nó, thì hy vọng nó thể ở sống trong vườn thú cùng … Chẳng đó là duyên phận trời định ư?
Cùng lúc đó, tại nhà họ Hà.
Hà Tiêu mang bức Bạch Hổ Đồ mượn triển lãm mấy hôm nay trở về, treo trong phòng trưng bày của gia tộc.
Sở dĩ treo trong bảo tàng họ Hà là vì ba từng :
“Đồ giả và đồ thật treo cạnh , khéo đồ thật ‘phật ý’.”
Lúc đó ba , Hà Tiêu thấy ông già đúng là “xàm tới nóc”, nhưng nhà họ Hà xưa nay vẫn thế, nên cũng dần quen.
Lần bức tranh chỉ mượn trưng bày ba ngày. Nhà họ Hà thì quý báu vật như vàng, ngay cả bản cũng do chính Hà Tiêu mang — dù thì cũng rảnh rỗi ở nhà chẳng việc gì .
Vừa mới treo xong, Hà Tiêu đụng ngay ông già nhà .
Hà Duệ Phong hỏi:
“Chuyến suôn sẻ chứ?”
Hà Tiêu đáp:
“Suôn sẻ lắm. Ai cũng khen bức Bạch Hổ Đồ của nhà ngớt lời.”
Nhất là còn gặp Chúc Du — ý định nhận nuôi Diễm Diễm xem sắp thành công .
Hà Duệ Phong gật gù, hỏi:
“Nghe con dẫn bảo tàng nhà ?”
Hà Tiêu đáp tỉnh bơ:
“Phải, là bạn con.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-234-ho-trang-con.html.]
“Ba nhớ con nhận nuôi hổ mà? Người bạn đó chính là giám đốc vườn thú.”
Hà Duệ Phong hiếm khi đồng ý chuyện gì dễ dàng như , ông gật đầu:
“Được.”
“Mà , bức Bạch Hổ Đồ trong bảo tàng thế nào ?”
“Vẫn nguyên vẹn, như cũ.”
Hà Tiêu hiểu ba hỏi là ý gì. Dù thì cũng chỉ là bức tranh treo tường, chuyện mà cứ như đang bàn về sinh mạng của ai đó .
Hà Duệ Phong nheo mắt hỏi tiếp:
“Con dẫn lên xem bức đó chứ?”
Hà Tiêu im re.
Hà Duệ Phong lập tức đổi sắc mặt:
“Lên xe! Giờ kiểm tra ngay!”
“Ba, giờ tối còn nữa…”
Hà Duệ Phong chẳng nhiều, túm cổ áo lôi ngoài, lên xe, gọi tài xế chạy thẳng.
Ngồi xe, Hà Tiêu chán tới mức nhai luôn dây an :
“Ba ơi, gì mà gấp dữ . Tranh treo trong phòng, an ninh thì mấy lớp, ai mà gì nổi?”
Hà Duệ Phong nghiêm mặt:
“Ba là cho bạn bè con xem tranh!”
Hà Tiêu líu ríu:
“Chứ ba chẳng từng dẫn bạn ba tham quan bảo tàng ?”
Hà Duệ Phong tức đến mức chỉ thiếu điều lôi dép phang con:
“Bạn ba là quen mấy chục năm, lớn tuổi, rõ gốc gác tranh nhà từ A tới Z. Có đáng tin như cái đám bạn mới toe của con ?”
Hà Tiêu câm nín. Trong lòng thì ấm ức lắm. Bức tranh quý như thế, hiếm khó tìm, mà cứ nhốt kín mít tầng hai, chả ai ngó. Mang chia sẻ với khác chẳng hơn ?
mấy câu mà lỡ miệng, chắc đá khỏi nhà sáng mai.
Tới nơi, hai cha con xuống xe.
Hà Duệ Phong sải bước như chạy, Hà Tiêu đành hì hục đuổi theo, cảm giác thể lực ông già còn ngon hơn cả thanh niên. Hôm ông còn than “về hưu , chẳng ai kế thừa sự nghiệp”, mà bộ dáng thì sống khoẻ tới lúc … hết tiền ăn bám cũng c.h.ế.t nổi.
Hai tới bảo tàng riêng của gia tộc, leo lên tầng hai. Thấy ông già nóng ruột, Hà Tiêu chủ động chạy mở cửa.
Hà Duệ Phong nghiêm giọng:
“Hà Tiêu, bức tranh đó đối với nhà cực kỳ quan trọng. Làm việc thì cẩn thận, đừng tuỳ tiện nữa.”
Hà Tiêu cũng cãi , bèn dịu giọng:
“Con . Ba yên tâm … Ba coi, tranh vẫn treo nguyên đó thôi mà…”
Cửa từ từ mở .
Ngay giữa phòng, ánh đèn vàng dịu nhẹ, bức Bạch Hổ Đồ vẫn lặng lẽ treo đó. Khung tranh phản chiếu ánh sáng, tỏa một vẻ cổ kính trang nghiêm.
Chỉ điều…
Con hổ ?!
Hà Tiêu trừng mắt há mồm.
Tranh thì còn đó — nhưng con bạch hổ trong tranh… biến mất!