Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 229: Tôi không thể đi làm được nữa rồi

Cập nhật lúc: 2026-02-23 21:28:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bình thường chỉ cần nó rên một tiếng là xúm hỏi han, quan tâm nó . Thế mà hôm nay… giám đốc gì chứ, chỉ ôm mỗi Bạch Châm mà vuốt ve, còn nó — bơ tập!

 

“Này!” Chu Hộc cất tiếng, “ là động vật quốc gia cấp một!”

 

Nó cố nhấn mạnh phận cao quý của .

Bạch Châm trong lòng Chúc Du liếc một cái đầy khinh thường.

Chúc Du điềm nhiên hỏi:

“Ừ, ? Em chuyện gì ?”

Chu Hộc liếc Bạch Châm đầy oán hận, nghiến răng:

“Cho đ.á.n.h nó một trận !”

Bạch Châm trừng mắt .

Chúc Du nhẹ nhàng đáp:

“Không .”

“Tại ?”

“Vì chuyện là nghiệp quả giữa hai bên, chị can thiệp. Cả hai đều là động vật cấp một, tự xử lý với , chị bênh ai cả.”

 

Bạch Châm xong phấn khích, còn Chu Hộc thì rụt cổ co — nó tuy quý nhưng... đ.á.n.h thì đúng là gà mờ.

Lập tức, nó nghiêng đầu, vật giả c.h.ế.t:

dậy nổi nữa !”

 

Chúc Du thản nhiên:

“Vậy ? chị cho em nhé, giờ tan ca, mấy con thú ăn thịt như sói, báo tuyết, cũng dạo loanh quanh lắm. Em đây, trông chẳng khác gì... đĩa mồi ngon .”

Chu Hộc hoảng hốt:

“Bọn nó dám ăn á?! là động vật cấp một đấy!”

Chúc Du nhún vai:

“Thì bọn nó cũng là động vật cấp một thôi.”

Chu Hộc: …/@$%^&*_+=->

Hệ thống báo — não tạm ngừng xử lý!

 

lúc , điện thoại của Chúc Du đổ chuông. Là Cục trưởng Tôn gọi đến.

Cô nhấc máy, vài câu chào hỏi, ông thẳng vấn đề:

“Giám đốc Chúc, cô về Linh Khê chứ?”

Chúc Du đáp:

“Vâng, về ạ.”

“Cô gặp Chu Hộc ?” giọng ông tỏ hứng khởi.

Chúc Du con chim đang giả c.h.ế.t đất, trầm mặc mấy giây đáp:

“Gặp ạ.”

Cục trưởng Tôn vui vẻ bảo:

“Thế thì quá. Con Chu Hộc trạng thái , tính tình hoạt bát lắm. Hồi nó ở Huy Sơn quen, nên chúng nghĩ đưa về Linh Khê cho vui cửa vui nhà.”

Chúc Du gật gù:

“Quả là náo nhiệt thật đấy.”

 

Vừa tới tấu hài một vở "tai nạn lao động" sống động, khiến khí sôi động hẳn.

Cục trưởng Tôn hỏi:

“Nó ở Linh Khê quen ? Thú thật, con kén chọn, nhưng nghĩ Linh Khê khí hậu , môi trường thiện nên mới gửi sang cô.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-229-toi-khong-the-di-lam-duoc-nua-roi.html.]

Chúc Du còn kịp trả lời, thì Chu Hộc đất vùng dậy, hét toáng lên:

khổ lắm! Cục trưởng! Mau cho về Huy Sơn !!”

 

Cục trưởng Tôn rõ ràng cũng thấy tiếng kêu vang dội bên đầu dây, nhận ngay, bật :

“Xem Chu Hộc sống ở Linh Khê nhỉ, giọng rôm rả hẳn lên.”

Ông tiếp lời:

“Thứ sáu tuần sẽ mấy chuyên gia về bảo tồn Chu Hộc đến thăm, lúc đó cùng họ ghé qua Linh Khê xem tình hình. Giám đốc Chúc, thành vấn đề chứ?”

 

Vừa đến “chuyên gia tới kiểm tra”, Chúc Du lập tức đau đầu. Từ giờ đến thứ Sáu chỉ còn ba ngày, mà cái dáng Chu Hộc … cô nghi ngờ liệu chỉnh đốn nó trong thời gian ngắn .

Cục trưởng Tôn dường như cũng đoán cô lo lắng, liền trấn an:

“Cô đừng áp lực quá, bọn chỉ đến xem môi trường sống và xem nó thích nghi thôi. tin tưởng Linh Khê là nơi thích hợp nhất.”

 

Trong lúc điện thoại vẫn còn nối máy, Chu Hộc ở đằng vẫn tiếp tục gào rú ầm ĩ. Loài vốn nổi tiếng lành tính, ít , yểu điệu thục nữ… hiểu con cứ như “đột biến gen”, nhiều, diễn sâu, còn thích gây chuyện.

Sau khi cúp máy, Chúc Du chằm chằm con chim đang ăn vạ, nghiêm túc hỏi:

“Em thế nào đây?”

Chu Hộc đảo mắt một vòng:

“Nó xin ! còn đ.á.n.h !”

Bạch Châm nhảy dựng:

“Nằm mơ !”

Chúc Du dịu giọng khuyên nhủ:

“Chu Hộc, chị thấy em cũng là một con chim hiểu chuyện mà.”

Chu Hộc hừ hừ hai tiếng, nhưng vẻ lọt tai.

“Vừa nãy em bay loạn là do nhân viên lo sợ em gặp nguy hiểm nên mới ngăn . Chị cố lắm mới giải cứu em, mà em mở miệng là đòi kiện . Bạch Châm cũng chỉ là hành động theo bản năng bảo vệ thôi mà. Giờ em vẫn đó thôi.”

Chu Hộc vật , thều thào:

đầu vẫn còn choáng…”

Chúc Du đổi cách tiếp cận, nhẹ nhàng khơi gợi:

“Tối qua em lẻn khỏi chuồng là lý do gì? Có điều gì , cứ chia sẻ với chị nhé.”

Chu Hộc lập tức bật dậy như hề cuộc ngã quỵ nào:

đổi chỗ ở!”

Chúc Du thấy chim chịu chuyện thì cũng yên tâm phần nào:

“Em chuyển ?”

“Ra cổng chính!”

Chúc Du giật :

“Hở? Gì cơ?”

sống ở cổng vườn thú!”

Chúc Du cảm thấy não sắp treo máy:

 

... cổng là quảng trường mà, trống trơn, gì cả. Em là động vật cấp một, ở nơi sơ sài thế ?”

Cô còn quên khéo léo nịnh một câu.

Hiển nhiên, Chu Hộc hưởng thụ tâng bốc, liền đổi yêu sách:

“Vậy thì cho ở Hồ Thiên Nga!”

Hồ Thiên Nga bên trái quảng trường, bước cổng là thấy ngay.

Chúc Du:

đó là khu của mấy con thiên nga đen …”

 

 

Loading...