Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 228: Tôi không thể đi làm được nữa rồi

Cập nhật lúc: 2026-02-23 21:28:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhìn cảnh tượng mắt, Chúc Du đơ , nhưng khi đối diện với ánh mắt đầy tự tin của Bạch Châm, cô vẫn dịu giọng:

“Cảm ơn nhé, Bạch Châm yêu quý.”

Bạch Châm hừ nhẹ một tiếng, ngẩng cao đầu đầy kiêu ngạo, liếc Chu Hộc đang dài đất:

“Có giỏi thì đây solo một trận!”

 

Bạch Châm sống ở Vườn thú Linh Khê một thời gian . Trong thời gian đó, nó khiêu khích ít “đồng nghiệp”, mà thường thì nó là kẻ “ăn đòn” nhiều nhất.

Thế mà hôm nay, trông thấy con chim mỏ dài to hơn cả , Bạch Châm chỉ một tát quật ngã nó.

Nó cúi đầu móng vuốt sắc nhọn của , liếc Chu Hộc một cái — cảm thấy dù đ.á.n.h tay đôi thì vẫn cửa thắng.

Con chim mỏ dài mà còn dám méc nữa thì đúng là… trẻ con!

Bạch Châm vô cùng tự tin, dáng vẻ thể kiêu hơn.

 

Còn Chu Hộc đang lăn đất cũng ngơ ngác. Từ trung tâm cứu hộ đến Vườn thú Huy Sơn, về tới đây, ai dám đ.á.n.h nó như ? Phải rằng nó là động vật quốc gia cấp một, quý hiếm đấy!

Nhìn Bạch Châm bé tí mặt, Chu Hộc phẫn nộ gào lên:

“Nói xạo! Cậu động vật cấp một!”

Danh hiệu con gì cũng !

 

Bạch Châm lập tức nhảy lên lưng Chu Hộc, chẳng chẳng rằng… tặng thêm một cú tát.

chính là!” PẰNG! — thêm một cái nữa.

Bạch Châm đ.á.n.h mà sướng rơn, còn Chu Hộc đang mắc kẹt trong lưới thì chỉ đó chịu trận, thể phản kháng.

 

Mấy nhân viên nuôi dưỡng vốn đang cuống cuồng đuổi bắt Chu Hộc bỗng đồng loạt lao thấy cảnh tượng thì hình luôn.

Bạch Châm vốn là thú cưng nửa hoang nửa thuần của vườn thú, gan và thích tự do, lúc việc thì nghiêm túc, nên nhân viên ai cũng quý. Bình thường gây hấn với ai… Ấy mà giờ đang hăng say “tẩn” một con Chu Hộc?

Trời ơi, động vật cấp một đ.á.n.h động vật cấp một, bên nào cũng quý, giờ can thì cũng chẳng bênh ai!

 

“Đừng đ.á.n.h nữa! Hai đứa đừng đ.á.n.h nữa mà!” Một nhân viên vội vàng nhào đến, ôm c.h.ặ.t lấy Bạch Châm, tách cả hai .

Bạch Châm vẫn cơn, trong lòng nhân viên vùng vẫy lung tung, miệng thì “gừ gừ” như đòi quyết chiến đến cùng.

Một khác nhanh ch.óng gỡ Chu Hộc khỏi lưới. Nó dậy, thần trí mơ hồ, còn đang Bạch Châm gào to tự xưng là động vật cấp một.

 

Nhân viên nuôi dưỡng thấy Chu Hộc đơ đơ như đơ vi xử lý, lo lắng Chúc Du:

“Giám đốc Chúc, con đơ thế ? Không đ.á.n.h ngốc chứ?”

Chưa dứt lời, Chu Hộc phịch một cái, đổ vật xuống đất, chân co giật, cổ phát những âm thanh khàn khàn, biểu cảm như thể sắp lìa đời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-228-toi-khong-the-di-lam-duoc-nua-roi.html.]

Nếu nó lẩm bẩm bằng tiếng :

thương dậy … Phải kiện lên trung ương… Con chồn đó đ.á.n.h … A, đầu đau quá…!”

…thì Chúc Du còn thể tin là nó thật sự thương.

 

nhân viên nuôi thú hiểu tiếng “chim”. Chỉ thấy Chu Hộc run rẩy phát tiếng kêu rên, thế là sợ xanh mặt:

“Giám đốc! Em gọi xe cứu thương ngay!”

Con chim mới về hai ngày đ.á.n.h đến mức thế . Nếu để Cục trưởng Lâm bên Lâm nghiệp , thì Vườn thú Linh Khê xác định toang!

 

Cả đám nhân viên hoảng loạn hiểu vì một con chồn thiện đ.á.n.h , càng hiểu vì con chim nãy còn ngạo nghễ, vỗ hai cái lăn sống dở c.h.ế.t dở.

Chu Hộc vẫn rên rỉ:

đòi bồi thường! Phải bồi thường tổn thất tinh thần!”

Chúc Du bóp trán — ngày đầu tiên , gặp ngay một mớ hỗn độn thế .

Cô trấn an nhân viên:

“Không . Giờ tan ca , giao hai bé cho xử lý, mấy em cứ về nghỉ .”

 

vỗ về Bạch Châm đang vùng vẫy trong tay nhân viên, nhẹ nhàng đón lấy cơ thể mềm mại , ôm lòng, tay khẽ vuốt từ đầu tới đuôi:

“Ngoan nào, đừng giận nữa.”

 

Còn với con Chu Hộc đang lăn lộn diễn sâu … Chúc Du lựa chọn lơ .

Việc xoa dịu cực kỳ hiệu quả. Dễ thấy nhất là Bạch Châm, còn nhe nanh trợn mắt, giờ ngoan ngoãn rúc trong lòng cô, đầu tựa cánh tay cô như một cục bông mềm mại.

 

Nhân viên vẫn còn lo, Chúc Du dịu dàng bảo:

“Chị cũng khám thú, cứ yên tâm về .”

Họ cũng đành rút lui, dù ánh mắt vẫn khỏi liếc con Chu Hộc đang co giật thi thoảng.

Giám đốc lạnh lùng quá… Không lẽ “diệt khẩu” luôn?

Không đời nào! Dù Chu Hộc cũng là động vật cấp một. Giám đốc nổi tiếng tuân thủ luật pháp cơ mà…

 

Đợi đến khi chỉ còn Chúc Du, Bạch Châm, và Chu Hộc, thì... diễn cũng nổi nữa.

 

Không ai thèm quan tâm đến nó!

 

 

Loading...