Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 227: Động vật thuộc danh sách bảo vệ cấp 1!

Cập nhật lúc: 2026-02-23 21:28:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nó dùng chiếc mỏ dài thọc nước, thấy cá là mổ liền, ngẩng đầu một cái là nuốt trọn.

 

Du khách quanh đó vỗ tay rào rào:

“Tay săn cá cừ khôi quá!”

“Không ngờ ở Linh Khê Chu Hộc, loại hiếm lắm đó!”

đến đây là để ngắm Ngạo Sương, ai ngờ mấy bé khác cũng dễ thương kém!”

 

Bỗng con Chu Hộc đang vui vẻ mổ cá bỗng hót một tiếng lanh lảnh, xoay nhảy lên bờ, giang rộng đôi cánh, bay lên đậu cành cao nhất của cây đại thụ. Sau đó, nó khép cánh , yên bất động.

 

“Ủa? Sao nó bay ? Hết giờ hả?”

“Chắc là nghỉ ngơi chút thôi mà.”

“Chỗ vẫn còn thấy mà, nó đậu cây ghê.”

 

Khách dứt lời, Chu Hộc liền xoay đổi góc, khéo léo núp tán lá, khiến ai cũng chỉ thấy... bóng mờ mờ.

“Ủa? Nó đang trốn hả? Biết rõ đang mà còn chơi trốn tìm... cố tình ?”

Người bên cạnh bật : “Làm gì , chắc nó mệt .”

 

Một khách bắt đầu tản , còn vẫn nán cố cho rõ.

Chúc Du thì thầm nhíu mày – cô hiểu rõ, tiếng kêu lúc nãy của Chu Hộc hề vui vẻ. Đó là kiểu kêu mang tính đe dọa, như con đang “cáu lắm đấy!”.

 

Chu Hộc là loài chim sống theo bầy, tính tình vốn hiền hòa, ít khi tấn công .

Mà con Chu Hộc ... rõ ràng đang nổi quạu mà chẳng ai gì nó.

 

Chúc Du lúc hiểu phần nào lý do tại Vườn thú Huy Sơn – nơi vốn đàn Chu Hộc sinh sống – mà “nhường” sang Linh Khê. Quả nhiên dạng .

 

Tuy nhiên, khách đang đông, mà cô thì còn mang hành lý, tiện trò chuyện riêng với “nhân viên mới”. Tạm thời cứ để đó, ít gây họa là .

 

Sau khi gửi hành lý, đến khu việc, Chúc Du mấy nhân viên báo cáo ngay: con Chu Hộc đêm qua tìm cách trốn, ban ngày thì chịu lời, gì thì , khó kiểm soát.

Cô chỉ trấn an: “ xem nó , cả. Đợi hết khách sẽ xử lý.”

 

Tin Chúc Du về đến nơi lập tức lan khắp vườn thú. Động vật trong vườn dường như cũng nhận tín hiệu – ai nấy bỗng hoạt động hăng say bất thường.

 

Khách tham quan thì vui khỏi , chụp ảnh lia lịa, bên xem xong bên tiết mục mới, mãn nhãn kịp thở.

“Hôm nay vườn thú lạ quá, bé nào cũng tăng động cả lũ!”

“Tới đúng ngày vàng nha!”

 

Đám sóc tưởng đang trong thời gian nghỉ, tin “sếp lớn” về liền lôi cả đàn gõ trống khua chiêng, kêu gọi biểu diễn: tranh thủ lấy lòng viện trưởng để giữ chỗ cho chắc!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-227-dong-vat-thuoc-danh-sach-bao-ve-cap-1.html.]

Ai cũng , Linh Khê bây giờ tuyển động vật quý hiếm, dễ.

 

Gấu trúc Đoàn Đoàn thì... ăn mừng bằng cách ăn thêm vài cây măng. Hà Tiêu – chăm sóc nó – thấy mà suýt xoa: đúng là vui thì ăn khỏe thiệt, nhưng ăn kiểu là vui là... tham ăn nữa!

 

Dù ai cũng chạy tới gặp Chúc Du, nhưng ai nấy vẫn giữ đúng kỷ luật, “nhân viên” nào bỏ ca cả.

 

Đến khi khách về hết, Chúc Du lập tức đến khu Chu Hộc, còn đến nơi tiếng la hét:

“Chặn bên , đừng để nó bay !”

“Không kịp ! Nó bay cao quá! Nó cổng!”

 

Chúc Du vội vã chạy tới, thấy mấy nhân viên đang chia bao vây, đuổi hô.

Còn con Chu Hộc thì đang nhàn nhã giang cánh, nhẹ nhàng bay vụt qua đầu họ, miệng còn kêu lanh lảnh như : “Đừng hòng bắt !”

 

Chúc Du phản ứng nhanh như chớp, tiện tay chộp lấy chiếc vợt bên cạnh, đợi đúng khoảnh khắc vàng là... “phạch” một cái, con Chu Hộc liền bắt gọn trong lưới chỉ trong hai giây ngắn ngủi.

 

Chu Hộc túm , mắt tròn xoe, hoang mang bất mãn. Nhìn thấy Chúc Du, nó hét ầm lên:

“Ai ? Sao dám bắt !?”

 

Ngữ khí hống hách như thể con ông cháu cha.

Chúc Du dịu giọng: “Em đang gì thế? Chị là giám đốc ở đây, nếu em hài lòng về vườn thú, thể với chị.”

Cô cố gắng giữ giọng nhẹ nhàng, mong xoa dịu “nhân viên mới đến bao lâu đòi nổi loạn”.

 

Chu Hộc chẳng thèm cảm kích, còn vươn cổ hét to:

“Giám đốc á? Tốt lắm! Chị dám đ.á.n.h ! Chị là ai ?!”

Nó tự trả lời luôn:

là động vật sắp tuyệt chủng! Là động vật quốc gia cấp một cần bảo vệ! quý giá! Chị dám đụng , sẽ kiện lên trung ương! sẽ kiện! Chị c.h.ế.t chắc —.”

 

“Bốp!”

Một bóng nâu bé tẹo từ xa phóng tới, tặng cho Chu Hộc một cái tát gọn gàng, khiến nó lăn , mấy câu còn nuốt sạch bụng.

 

Con chồn Bạch Châm nhỏ nhắn, dáng vẻ gì đặc biệt, giờ đang oai vệ mặt Chu Hộc. Dù hình bé hơn, nhưng dáng của nó đầy khí chất khiêu khích:

“Kiện ! Có giỏi thì đ.á.n.h đó!”

 

Nó hất đầu Chúc Du, đôi mắt đen bé tí nhưng ngập tràn tự tin và trách nhiệm:

“Chị đừng lo, em cũng là động vật cấp một cần bảo vệ!”

 

 

Loading...