Dư Huyền Tăng:
“Không phiền, đây là việc chúng nên .”
Lúc , Bạch Vũ Ưng kêu “chiếp chiếp” hai tiếng.
Dư Huyền Tăng bật :
“Xem tụi nó ở Phàm Dã thêm một đêm đó.”
Chúc Du dịu dàng:
“Vâng, dù gì tụi nó cũng sống ở đây một thời gian. Nói quyến luyến thì đúng .”
Bạch Vũ Ưng chiếp chiếp phản bác — thật nó… chẳng tiếc nuối gì hết. Thậm chí còn định hỏi xem thể bay về ngay tối nay !
giờ chắc kịp .
Câu của Chúc Du khiến Dư Huyền Tăng thấy nhẹ nhõm hơn. Dù cô thể hiểu tiếng động vật, lời cô chắc là thật lòng chúng nó.
Ông sang dặn dò hai chú chim:
“Nếu tụi con nhớ Phàm Dã, cứ về thăm nhé. Phàm Dã mãi mãi chào đón tụi con.”
Nói ông sang hỏi Chúc Du:
“Cô phiền nếu tụi nó chơi chứ?”
Chúc Du mỉm :
“Không hề. Dù gì tụi nó cũng từng là chim của Phàm Dã mà.”
Chỉ là Bạch Vũ Ưng chiếp chiếp mãi thôi, ý là nó chỉ theo Chúc Du về nhà. Cô , nó đó.
Chim cắt mây cũng hiếm hoi “líu” một tiếng phụ họa — đồng lòng tuyệt đối với đại bàng lông trắng.
Vì ngày mai khởi hành, Chúc Du lời chúc ngủ ngon với hai “chiến thần cánh”, dặn chúng ngủ sớm dưỡng sức, về khách sạn nghỉ ngơi.
Điện thoại của cô nhảy lên mấy tin — đều là nhân viên Linh Khê nhắn:
“Giám đốc Chúc ơi mai chị về ạ?”
“Chị đặt vé đó, mấy giờ bay ?”
Chúc Du nhịn bật .
Cô chỉ năm ngày, ngờ cả vườn thú nhớ cô phát cuồng thế !
Cô lượt trả lời từng tắt đèn ngủ, tận hưởng đêm cuối cùng của kỳ công tác.
Có lẽ vì ngủ quá ngon, cô mơ một giấc mơ — bối cảnh quen thuộc đến kỳ lạ. Sau một lúc suy nghĩ, Chúc Du mới nhận :
Đây chính là cảnh trong bức tranh Bạch Hổ Đồ!
Cô men theo hồ nước, bước khỏi rừng cây, và đúng như dự đoán — con bạch hổ đang sưởi nắng một tảng đá lớn. Nó còn và sống động hơn trong tranh, từng sợi lông óng ánh ánh mặt trời, theo gió nhẹ khẽ bay bay, cả con hổ tỏa khí chất tự tin, thư thái, như thể cả thế giới chẳng gì uy h.i.ế.p nó.
Chúc Du thì thầm một câu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-226-dong-vat-thuoc-danh-sach-bao-ve-cap-1.html.]
“Mình đúng là quá yêu hổ , đến cả mơ cũng mơ thấy.”
Không chần chừ, cô cắm đầu chạy tới.
Bạch hổ để ý từ sớm. Đôi mắt màu hổ phách cô chăm chú, tròn xoe và sáng trong như những viên bảo thạch. nó sợ hãi, cũng giận dữ.
Nó vẫn lười biếng yên, cứ như đang chờ cô gần.
Chúc Du tất nhiên bỏ lỡ — phi lên ôm c.h.ặ.t lấy bạch hổ, dụi mặt cổ nó mà hít hà thật sâu, bất ngờ reo lên:
“Bé cưng, thơm ghê á!”
Bốn tiếng , Chúc Du cổng Vườn thú Linh Khê.
Từ ngày cô đến Linh Khê đến nay mới chỉ hơn hai tháng, mà vườn thú da đổi thịt một cách rõ rệt.
Cánh cổng vốn cũ nát ngày nào giờ sửa sang sáng sủa, sạch . Vườn thú từng vắng tanh như chùa bà Đanh, giờ ngoài cổng thôi thấy bóng du khách qua . Có cả quầy hàng rong bán đá bào dứa, tiếc là bán hết sạch, bảng hiệu xe ghi rõ: “Đã bán hết – Chủ quầy đang chuẩn hàng mới.”
Chúc Du bước vườn thú thì tiếng gọi:
“Giám đốc Chúc, là cô đấy ạ?”
“Ôi chao! Giám đốc Chúc về !” Anh kiểm vé hồ hởi hét lên.
Hiện nay, Vườn thú Linh Khê áp dụng hình thức tự quét mã vé cổng, nhưng vẫn quầy dành cho khách dùng điện thoại.
Chúc Du cảm thấy vẻ quá kích động, nên cẩn trọng hỏi:
“Không vườn thú chuyện gì chứ?”
“Không, gì nghiêm trọng cả.” Anh lắc đầu liên tục. “Mấy ngày cô vắng mặt, thứ vẫn . Du khách cũng đông lắm, còn hỏi cô nữa cơ...”
Anh suýt thì buột miệng quá đà, liền nhanh ch.óng lái sang chuyện khác:
“À mà cô vụ con Chu Hộc mới đến ?”
Chúc Du gật đầu: “ tin .”
Anh ngập ngừng một chút, cũng kể: “Tối qua con Chu Hộc đó định vượt ngục đấy cô, may mà bên chăm sóc phát hiện và bắt về. vẻ nó từ bỏ ý định .”
Nghe đến hai chữ “vượt ngục”, Chúc Du liền nhớ đến vụ rối ren ở Vườn thú Phàm Dã mấy ngày , vội hỏi:
“Tối qua con vật nào kêu kỳ lạ ?”
“Không ạ.”
Chúc Du thở phào nhẹ nhõm: “ qua xem thử .”
Chu Hộc sắp xếp ở khu gần một hồ nước nho nhỏ, trong hồ thả vài chú cá con và lươn. Bên hồ là đất trống trồng vài gốc cây, vốn là nơi nuôi hồng hạc đây – giờ dọn sạch để dành riêng cho “nhân viên mới”.
Khi Chúc Du đến nơi, một nhóm khách đang vây quanh khu Chu Hộc.
“Trời ơi, con bắt mồi ghê thiệt, lia một phát là gắp cá luôn!”
Chúc Du liền thấy “tân binh” mới – một con Chu Hộc trông vô cùng lanh lợi, đang bên bờ hồ chăm chú tìm mồi.