Chúc Du cứng mặt.
Đi công tác xa tận đây mà vẫn tìm cô để... thúc đẩy tiến độ công việc, thật là!
Cô bất đắc dĩ đáp:
“Hiện tại kênh nhận nuôi động vật của Linh Khê vẫn đang trong quá trình chuẩn . Khi nào tất, sẽ báo cho đầu tiên.”
Hà Tiêu gật đầu đầy kỳ vọng:
“ mong nó sớm thiện, dù bỏ bao nhiêu tiền cũng nhất định nhận nuôi Diễm Diễm!”
Chúc Du nhếch môi :
“Được thôi~.”
…Sao nôn nóng đưa tiền đến tận nơi thế chứ?
Tâm trạng Hà Tiêu hôm nay rõ là , chủ động hỏi:
“Giám đốc Chúc, cô cũng đến đây tham quan triển lãm ?”
Chúc Du gật đầu: “ .”
Hà Tiêu nghiêng sang bên, để lộ bức họa Bạch Hổ tường:
“Cô thấy bức tranh thế nào?”
Chúc Du chớp mắt, trong đầu bỗng lóe lên một suy nghĩ.
Bảng giới thiệu ghi tranh là do Hà Duệ Phong hiến tặng, mà mặt tên là Hà Tiêu…
Cô lên tiếng:
“Tranh . Đặc biệt là con bạch hổ trong tranh, sống động như thật, khí thế bừng bừng. Người xem chỉ thấy một bức tranh mà còn cảm nhận sức mạnh của nó. Nét cọ mạnh mẽ tinh tế, nhất là phần đầu của bạch hổ – từng sợi lông như mang theo sức sống. Có thể thấy vẽ nhất định dành một tình cảm sâu sắc cho loài hổ mới thể vẽ kiệt tác như .”
Chúc Du dành cho bức tranh một tràng khen ngợi thành thật. liếc qua thấy khóe miệng Hà Tiêu cong lên đến mức gần như kiềm nụ , cứ như thể cô đang khen… chính .
Cô lập tức đổi giọng, phần tiếc nuối:
“Chỉ tiếc là ở đây giới thiệu quá ít, tìm mạng cũng thêm gì cả. Nếu thể, thật sự nguồn gốc của bức họa .”
Hà Tiêu bỗng hỏi ngược :
“Cô vì thích Diễm Diễm đến thế ?”
Câu chuyện chuyển hướng quá đột ngột, Chúc Du chớp mắt:
“Vì ?”
Hà Tiêu hắng giọng:
“Vì… bức tranh là của nhà .”
Chúc Du lập tức sáng mắt:
“Thật ? Vậy thể kể cho nguồn gốc của nó ? Bạch hổ trong tranh là thật ? Ai là vẽ? Có bức nào khác nữa ?”
mà khoan…
Diễm Diễm thì liên quan gì tới bức tranh ? Hai chuyện dây mơ rễ má gì?
Trong lòng Chúc Du âm thầm lên án, nhưng Hà Tiêu vô cùng hưởng thụ ánh mắt long lanh háo hức của cô.
Nghĩ , từ khi quen Chúc Du đúng là chẳng hề suôn sẻ: gặp đầu tiên ở… đồn công an, đề nghị nhận nuôi Diễm Diễm đầu tiên thì cô phũ như tát nước. Còn kể một màn mất mặt trong buổi livestream...
Hà Tiêu ấn tượng ban đầu của trong lòng Chúc Du chắc chắn cao. thật lòng yêu thích Diễm Diễm, gì đó cho nó. Mà cách nhất chính là… góp tiền. Có điều, tiền đưa cũng Chúc Du gật đầu.
Giờ phút , ánh mắt chan chứa hy vọng của cô, Hà Tiêu cố kiềm nén khóe môi đang nhếch lên, hắng giọng đầy chững chạc:
“Đây là bức họa gia truyền nhà . Tác giả chính là tổ tiên của .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-222-hang-that.html.]
Chúc Du tròn mắt thán phục:
“Thì là con nhà nòi !”
Hà Tiêu nhẹ:
“Cũng hẳn. Giờ nhà chẳng ai theo đuổi nghệ thuật nữa, chỉ còn duy nhất bức tranh do tổ tiên để .”
Chúc Du chăm chú bức họa, dõi theo ánh mắt bạch hổ trong tranh, khỏi thở dài:
“Vậy thì thật đáng tiếc. Con bạch hổ vẽ thật quá xuất sắc.”
Hà Tiêu cũng gật đầu đồng tình:
“ . Mỗi tranh đều cảm thấy bàng hoàng. mà... bức chỉ là bản chép thôi, bản gốc vẫn đang ở nhà .”
Chúc Du giật :
“Cái chỉ là bản ? thế !”
Hà Tiêu:
“Ừ, bản thật quý giá quá, chúng dám đem trưng bày công khai. Tranh do ông thuê chép . Ngày cũng tuyển mấy họa sĩ , chỉ một hai là vẽ coi . Bản là bản nhất. Dù , so với bản chính thì vẫn còn... xa lắm.”
Chúc Du ban đầu còn chút hào hứng, nhưng đến đây... cô bắt đầu hoài nghi.
Bức tranh mặt đến mức chê , mà bảo bản chính “gấp trăm ”? Thế chẳng tầm đại sư họa quốc gia ? Mà ai đến?
Nếu vẽ thực sự tài năng , chỉ để đúng một bức tranh? Còn ẩn danh nữa?
— Không ngờ Hà Tiêu là kiểu thích… nổ thế !
Chúc Du âm thầm cân nhắc việc cho phép nhận nuôi Diễm Diễm.
Phát hiện ánh mắt nghi ngờ dần hiện rõ gương mặt Chúc Du, Hà Tiêu mất bình tĩnh:
“Khoan , giám đốc Chúc, chẳng lẽ cô nghĩ đang bịa chuyện?”
“Không , nghĩ nhiều quá .”
Dù ngoài miệng thì , nhưng Chúc Du cũng chẳng buồn giấu ánh mắt đầy cảnh giác nữa, lui một bước, giữ cách.
Giờ thì đến mặt nghi ngờ cô còn chẳng thèm che giấu.
Chúc Du càng nghĩ càng thấy . Từ lúc nhận nuôi Diễm Diễm, cô cảm thấy kỳ lạ, giờ thì càng thấy như dính bẫy .
Cô nhớ rõ từng :
“Bạn từng lừa, chỉ là bạn gặp đúng cái bẫy thiết kế dành riêng cho bạn mà thôi.”
Hà Tiêu:
“… thực sự lừa mà!”
Cái thời đại gì thế , thật mà chẳng ai tin.
Chúc Du chẳng buồn dây dưa thêm, định rời thì phía vang lên tiếng gọi:
“Trưởng ban Chương!”
Một đàn ông mặc vest, n.g.ự.c đeo bảng nhân viên bước đến.
Hà Tiêu lập tức lên tiếng:
“Trưởng ban Chương, bức tranh Bạch Hổ Đồ là do mang tới tặng triển lãm đúng ?”
Trưởng ban Chương ngơ ngác, nhưng vẫn giữ nụ niềm nở:
“ , Hà, việc gì ?”