Chúc Du ngạc nhiên:
“Vậy chắc Vân Chuẩn là chú chim thông minh, tự học tự bay !”
Người khẽ:
“Thật … hôm nay là đầu tiên nó chịu hạ cánh kiểu đó.”
…Chứ thật hồi đó tụi cũng từng thử giơ tay , mà nó thèm ngó tới luôn.
Mấy chuyện đau lòng như thế, thôi… là đủ , nên nhắc gì cho thêm phần cay đắng.
Nhân viên chăm sóc ngập ngừng hỏi:
“Giám đốc Chúc, cô thể bảo Vân Chuẩn ngoan ngoãn trở chuồng, đừng bay ngoài nữa ?”
Chúc Du mỉm gật đầu, đó bắt chước tiếng kêu của Vân Chuẩn, nhẹ nhàng dỗ dành nó:
“Giám đốc Dư đồng ý để hai em theo chị về Linh Khê . Chỉ cần đợi thêm hai hôm nữa là thể cùng chị về nhà.”
Mọi còn kịp hiểu chuyện gì xảy thì Vân Chuẩn v.út lên trung, hót vang một tiếng rộn rã, bay vài vòng phía đầu họ, đó tự động chui tọt chuồng, còn quên đóng cửa cẩn thận, thu gọn đôi cánh, yên trong chuồng với đôi mắt long lanh trong vắt, cực kỳ lễ phép và dễ thương.
Em chuồng nè, khỏi lo!
Nhân viên chăm sóc trợn tròn mắt, dụi mắt liên tục như tin những gì thấy.
Nửa năm trời gắn bó với Vân Chuẩn, hôm nay mới đầu thấy nó ngoan như cún con, trong khi ngày thường thì... đúng kiểu “băng lãnh cự tuyệt tất cả”.
“Giám đốc Chúc,” thắc mắc, “ nãy cô gì với nó ạ?”
Chúc Du vẫn điềm đạm:
“Cũng gì , chỉ là học một chút… tiếng chim, chắc Vân Chuẩn hiểu ý truyền đạt.”
Tiếng chim?!
Nghe , nhân viên chăm sóc bừng bừng khí thế: cũng học!
Thế là Chúc Du dạy ngay một câu đơn giản, mang nghĩa “chào hỏi” trong ngôn ngữ của Vân Chuẩn.
Anh hí hửng thử ngay — và kết quả là ăn ngay một cú vỗ cánh tóe lửa từ một chú chim đang ngủ gần đó.
“Kek kek!” Hai chú Vân Chuẩn khác cũng giương cánh chuẩn “hành hung”.
Anh sợ tái mặt, vội vàng sang cầu cứu:
“Giám đốc Chúc, tụi nó gì ạ?!”
Chúc Du bật , giải thích:
“Anh gọi nhầm , câu hỏi thăm mà gọi thành tiếng... khiêu chiến, tụi nó tưởng thách đấu tay đôi đấy.”
Anh hoảng hốt xua tay lia lịa:
“ thề là ý đó luôn á!”
Trong chuồng chim hiện tại bốn con Vân Chuẩn, do chúng là loài sống đơn độc nên phân chia khu vực rõ ràng. Con Chúc Du đưa về là con năng động nhất và cũng thông minh nhất.
Lúc đồng loại tỏ ý gây hấn, nó vẫn điềm nhiên trong chuồng, đầu hướng khác — nếu là , chắc là nó lườm tụi một cú cháy mặt !
Chúc Du đó còn đích thị phạm hai âm thanh chào hỏi và khiêu khích khác , nhưng nhân viên chăm sóc xong vẫn ngẩn tò te:
“Thật sự… khác ạ?”
“Khác chứ!” Chúc Du chắc nịch, “Ngôn ngữ loài vật tuy đa dạng như con , nhưng chúng cũng giao tiếp. chỉ là… hiểu thêm một chút thôi, nên mới thể trao đổi với tụi nó hơn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-220-tranh-cuon-bach-ho.html.]
Nói đoạn, cô khẽ gọi một tiếng, ba chú Vân Chuẩn còn cũng bay tới vây quanh cô, dù khéo léo như “nhân vật chính”, nhưng cũng sức tiếp cận bằng sự tò mò.
Nhân viên chăm sóc giờ thì phục sát đất.
Không trách giám đốc Dư quyết định chuyển nhượng — đây đúng là từ góc của… chính những con chim mà .
Dù , vẫn lẩm bẩm:
“Thôi để đưa ba đứa về chuồng… Tặng một đứa thôi là đủ , chứ tặng hết thì… bọn nghỉ luôn quá!”
ba chú chim hôm nay tự dưng lì lợm, gọi mấy cũng về. Cuối cùng, đành giở tuyệt chiêu móc túi đồ ăn, dụ chúng bay về.
Đối với nhiều con vật, thức ăn vẫn là đòn sát thủ hữu hiệu nhất. Tuy nhiên, chiêu áp dụng cho Bạch Vũ Ưng và chú Vân Chuẩn thông minh .
Nhân viên chăm sóc Bạch Vũ Ưng cũng nhịn , mời Chúc Du qua thăm “con cưng” của . Dư Huyền Tăng lập tức ngăn :
“Giám đốc Chúc còn đến dự triển lãm trong thành phố, cần xem Bạch Vũ Ưng . Dù thì hai hôm nữa cũng đưa về .”
Người tiếc rẻ rõ rệt, thầm nghĩ: Phải chi nãy mời cô coi ...
Dư Huyền Tăng chủ động tiễn Chúc Du tận cổng:
“Hôm nay cô đến xem triển lãm lúc mười giờ, giờ khởi hành là .”
Chúc Du gật đầu đồng ý, đó sắp xếp xe riêng đưa . Mãi đến khi xe rời khỏi vườn thú, Dư Huyền Tăng mới thở phào.
Ông thật sự dám để Chúc Du ở lâu hơn nữa.
Nhân viên chăm sóc gấu trúc gửi tin báo rằng mười mấy chú gấu trúc đang… lũ lượt kéo về phía khu chim săn mồi, giữ mà vẫn cứ tìm đường tới.
Dư Huyền Tăng chẳng cần đoán cũng — chúng chắc chắn là … gặp Chúc Du.
Ông thở dài — mới tặng hai con chim, vườn thú vẫn còn cả vạn con động vật quý giá, chẳng lẽ “đưa tiễn” thêm vài bé nữa?!
Lúc , trong xe, Chúc Du gửi tin nhắn về nhóm nội bộ của Linh Khê:
“Khi chị về sẽ mang theo hai bạn chim to. Nhớ với các bé ở vườn, để tránh xích mích nhé!”
Tin kịp nguội thì nhóm chat bùng nổ.
La Tân: “Giám đốc, là chim gì thế ạ?!”
Chúc Du: “Một con Bạch Vũ Ưng, một con Vân Chuẩn.”
OMG!
Bạch Vũ Ưng?!
Thật sự là Linh Khê thể nuôi Bạch Vũ Ưng á?! — La Tân gần như hét lên qua tin nhắn.
Trọng Vân: “Có gì ghê gớm ? Vườn còn gấu trúc, hổ nữa mà.”
Hầu Thành: “Chuẩn! Chúng còn chồn và báo tuyết!”
Linh Khê đúng kiểu gà nhà thì chê, thấy cái gì cũng “xứng đáng về với Linh Khê”.
La Tân @ hàng loạt, ăn gạch xây nhà.
Mấy nhân viên mới thì trầm trồ — họ hiểu rõ giá trị của Bạch Vũ Ưng: dù quốc bảo, nhưng lượng còn ít hơn cả gấu trúc, là động vật cực kỳ quý hiếm cần bảo vệ.
Nếu thật sự về Linh Khê, thì nơi sẽ là vườn thú thứ hai cả nước sở hữu Bạch Vũ Ưng, Phàm Dã — mà Phàm Dã thì... là ông trùm đầu phương Bắc, so .