Thế mà đến chỗ Chúc Du, tụi nó ngoan ngoãn như thể... chẳng ai nhốt cũng chẳng cần canh, tự giác về đúng giờ cơm. Có trời mới hiểu nổi lý do.
Dư Huyền Tăng thở dài một . Mấy chục năm ở vườn thú, đầu tiên gặp tình huống như .
cũng chính nhờ chuyện kỳ quái mà hôm qua ông mới xử lý nhanh vụ đổi thức ăn cho động vật ở Phàm Dã. Nếu , khi còn tên Cát Trí qua mặt, hậu quả về ai mà lường .
Ông chậm rãi :
“Giám đốc Chúc, sẽ bán Bạch Vũ Ưng và Vân Chuẩn cho cô .”
Nói đến đây, ông dừng một chút, tiếp:
“ sẽ tặng hai con chim cho Linh Khê.”
Chúc Du trợn tròn mắt, suýt tưởng nhầm.
Dư Huyền Tăng âm thầm thở dài. Thật từ hôm qua khi thấy hai con chim đó trong phòng Chúc Du, ông đoán phần nào .
Thông thường, đại bàng chim ưng là loài cực kỳ cảnh giác và thể sống nổi trong gian kín. Nếu chúng chịu ở với Chúc Du, thì rõ ràng là do chính chúng chọn.
Chỉ là… Bạch Vũ Ưng là loài quý hiếm, khó xin giấy phép nuôi. Trong cả nước, hiện vẫn vườn thú nào nuôi Bạch Vũ Ưng, chỉ mỗi Phàm Dã là trường hợp đặc biệt.
Vậy nên hôm đó ông gì, còn cố gắng đối xử với tụi nó, mong rằng chúng sẽ chịu ở .
Tối qua tụi nó về vườn, ông đích mang đồ ăn đến phục vụ, hứa sẽ đáp ứng yêu cầu.
sáng nay nhận điện thoại từ nhân viên, ông lập tức hiểu — tụi nhỏ quyết tâm, giữ kiểu gì cũng vô ích. Không khéo, tụi nó phá chuồng bay nữa.
Huống chi con Vân Chuẩn còn … mở khóa! Không hóa thành tinh thì cũng gần !
Càng quan trọng hơn nữa, đó Phàm Dã xin nuôi Bạch Vũ Ưng là nhờ chuyên gia từ trung tâm bảo tồn đ.á.n.h giá kỹ càng, cho rằng điều kiện nơi đây là nhất. Vì lượng Bạch Vũ Ưng hiện tại cực kỳ hiếm — mất một con là tổn thất nhỏ cho cả ngành.
Mà một khi điều kiện vật chất ngang , thì ý nguyện của động vật chính là yếu tố quan trọng nhất.
Dư Huyền Tăng cũng thật lòng mong Bạch Vũ Ưng sống sung sướng, khoẻ mạnh và trường thọ.
Ông nghiêm túc :
“Giám đốc Chúc, chỉ mong Linh Khê sẽ chăm sóc cho Bạch Vũ Ưng và Vân Chuẩn.”
“Còn một việc nữa — do Bạch Vũ Ưng là động vật bảo tồn quý hiếm, mới điều về Phàm Dã lâu. tặng thì cũng đủ. Vẫn cần chuyên gia từ trung tâm bảo tồn tới Linh Khê khảo sát, xác nhận đủ điều kiện chăm nuôi, thì mới chính thức chuyển nhượng .”
“ cô kể về thiết kế khu nuôi, thấy khả năng đạt tiêu chuẩn là cao. Mấy chuyên gia vốn cũng đề xuất nên nuôi theo kiểu bán hoang dã. Lý do khu chuồng hiện tại bịt kín là bởi nếu Bạch Vũ Ưng bay lạc rừng hoang, nó sẽ săn mồi và thể c.h.ế.t đói.”
Nghe đến đây, Chúc Du mới vỡ lẽ, lập tức cam kết:
“Giám đốc Dư, ông yên tâm. Dù là về cơ sở vật chất chế độ chăm sóc, bên nhất định sẽ dành điều kiện nhất cho Bạch Vũ Ưng và Vân Chuẩn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-218-the-co-co-ngai-them-mot-be-nua-khong.html.]
Dư Huyền Tăng gật đầu, mỉm :
“ tin tưởng cô.”
Mặc dù xác nhận nữa, nhưng Chúc Du vẫn cảm thấy... thứ diễn quá suôn sẻ, cứ như đang mơ.
Trước khi đến đây, cô chuẩn tinh thần “quyết chiến” một trận lớn. Cô nỡ để hai chú chim thất vọng — tụi nhỏ đêm qua còn tội nghiệp đến gõ cửa tìm cô, nghĩ đủ thứ cách, chẳng lẽ cô dốc sức?
Thế mà cuối cùng… Dư Huyền Tăng dễ dàng đồng ý như .
Ông suy nghĩ trong lòng cô, liền bật :
“Giám đốc Chúc, từ giờ hai bên là đối tác , còn qua nhiều. Cô cũng đừng khách sáo quá.”
Chúc Du lập tức đáp lời:
“Nếu việc gì cần giúp, nhất định sẽ chối từ.”
Dư Huyền Tăng hiền hòa:
“Vậy thì hợp tác vui vẻ!”
Ông cũng là khôn ngoan — quyết định tặng chim thì tranh thủ giữ mối quan hệ với Chúc Du luôn.
Dù cũng là cùng ngành. Mà Chúc Du còn khả năng đặc biệt thế , thể nào cũng lúc cần đến chị hỗ trợ.
Chúc Du gật đầu, chủ động bắt tay:
“Hợp tác vui vẻ, giám đốc Dư.”
Cô nghiêm túc, dứt khoát.
Dư Huyền Tăng chợt thêm:
“Mà , giám đốc Chúc, cũng một yêu cầu quá đáng.”
“Ông cứ .”
“Có thể để Bạch Vũ Ưng và Vân Chuẩn ở Phàm Dã vài hôm nữa ? Hội giao lưu vẫn còn hai ngày nữa mới kết thúc. Trong thời gian đó, để tụi nó ở giúp … giữ thể diện chút.”
Đây là công sức ông vất vả mới xin về Bạch Vũ Ưng, giờ tặng thì đúng là đau lòng. … tất cả cũng vì mong chúng sống hạnh phúc hơn.
Chúc Du khẽ mỉm :
“Giờ chắc chúng nó về Phàm Dã chứ.”