Hai chú chim to lớn xếp hàng ngay ngắn bậu cửa sổ, đôi mắt đen láy Chúc Du chớp.
Bạch Vũ Ưng cất tiếng chíu chíu, giọng đầy buồn bã:
“Không chị sẽ đưa bọn em về nhà ? Chỉ vài ngày nữa thôi mà…”
Nó vẫn còn nhớ rõ Chúc Du từng hứa sẽ cho nó ăn thịt khô ngon nhất, ở trong khu rừng to đùng mát mẻ.
Vân Chuẩn gì, chỉ lặng lẽ giúp bạn chỉnh bộ lông, như một cách an ủi. Từ đến giờ, nó vốn là kiểu “chim hành động”, động tay chứ ít khi động mỏ.
Lúc , Vân Chuẩn cũng lặng lẽ Chúc Du, ánh mắt sâu thẳm, như rằng nó cũng cùng một mong với bạn .
Trước ánh tha thiết của hai chú chim, Chúc Du im lặng vài giây, nhẹ giọng :
“Vào , bên ngoài tối lắm.”
Bạch Vũ Ưng lập tức chui như thường lệ, nhưng ngay lúc ai đó khẽ... vỗ m.ô.n.g một phát, liền dừng :
“Chíu chíu chíu…”
Em , chị cần bọn em nữa , thì cũng chẳng ở lâu.
Tiếng kêu của nó chẳng còn chút sinh khí, tủi thất vọng.
Chúc Du thấy lòng mềm nhũn, đưa tay xoa xoa cánh nó:
“Vào , chị sẽ cố nghĩ cách đưa hai đứa về nhà.”
Bạch Vũ Ưng sang Vân Chuẩn, như đang chờ chỉ thị.
Vân Chuẩn liền dang cánh, một lời, nhẹ nhàng lướt qua bạn , bay trong phòng.
Bạch Vũ Ưng sững trong thoáng chốc, cuống quýt bay theo .
Hai chú chim ngay ngắn sàn nhà, đôi mắt nâu sẫm long lanh cứ cô chằm chằm chớp.
Chúc Du lượt xoa cánh từng đứa, dịu dàng hỏi:
“Sao giờ chạy đến đây?”
Bạch Vũ Ưng kêu nhẹ:
“Bọn em đến tìm chị. Chị cần bọn em nữa…”
Chúc Du dịu, giọng càng thêm mềm mỏng:
“Sao chị cần chứ?”
Dù hai bạn nhỏ hiểu hết mớ rắc rối trong xã hội loài , nhưng Chúc Du vẫn giải thích rõ ràng.
“Chị đưa hai đứa về. hiện giờ, hai em là động vật thuộc danh mục quản lý của Vườn thú Phàm Dã, tức là tài sản chính thức của nơi đó. Nếu chị tự ý mang các em thì… là vi phạm pháp luật, là chiếm dụng tài sản đấy.”
Bạch Vũ Ưng lặng lẽ áp sát gần, kêu chíu chíu hai tiếng, mà xót ruột.
Chúc Du dịu giọng:
“ chị đang nghĩ cách đây. Chị sẽ cố thương lượng với giám đốc Dư, xem thể mua các em .”
Tất nhiên, mua hai đứa thì chắc chắn giá rẻ, mà hiện tại chị cũng dư dả gì, chỉ hy vọng… trả góp.
tiền bạc còn thể xoay, cái chính là — Giám đốc Dư bán ? Mà khả năng cao là… 99% là .
Vườn thú Phàm Dã thiếu tiền, ông – Dư Huyền Tăng – nổi tiếng thương thú như con, nhất là với chú chim quý như Bạch Vũ Ưng, chắc chắn dễ nhả.
Chúc Du thật cũng từng nghĩ tới chuyện từ sớm. Với công lao của cô đối với Phàm Dã, nếu ngỏ lời, thể họ sẽ đồng ý nhượng Vân Chuẩn — vì nó ít danh tiếng hơn.
hai đứa là bạn , Bạch Vũ Ưng ngoài Vân Chuẩn thì chẳng quen ai ở Phàm Dã cả, tách tụi nó thì quá tàn nhẫn, cô nỡ mở miệng?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-214-the-co-co-ngai-them-mot-be-nua-khong.html.]
Thôi thì... chuyện lớn, cứ để chị tính.
lúc
“Chíu!!” Một tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên.
Bạch Vũ Ưng đột nhiên ngã vật xuống đất, co giật dữ dội.
Chúc Du sững một giây, lập tức lao tới ôm nó, giọng lạc vì hoảng:
“Em ?!”
Bạch Vũ Ưng run khó nhọc phát mấy tiếng chíu chíu yếu ớt.
“Nó nó đau n.g.ự.c, chắc là tim đó chị…”
Chúc Du hoảng hồn: Chim cũng bệnh tim á?
Cô đưa tay đặt lên n.g.ự.c nó, kiểm tra gì đó, nhưng chỉ thấy lông dày, nóng hổi và... cái n.g.ự.c cực kỳ nở nang!
Bạch Vũ Ưng vẫn kêu rên:
Chíu, chíu chíu, chíu chíu chíu!
Chúc Du chần chừ, lập tức bế nó dậy:
“Chị đưa em đến bệnh viện!”
Cô nghiêm túc hẳn lên, dù thấy gì bất thường, nhưng tiếng kêu của nó t.h.ả.m quá, nhỡ thật sự bệnh thì ?
Chẳng lúc nãy còn khỏe lắm ? Ăn uống ngủ nghỉ đều bình thường cơ mà?
mới hai bước, Bạch Vũ Ưng vùng vẫy thoát khỏi vòng tay, bay phóc lên ghế sô pha, đáp xuống cực kỳ nhẹ nhàng.
“Chíu chíu!”
Tiếng kêu vang vọng, rõ ràng, chẳng còn tí tẹo nào của sự đau đớn.
Chúc Du vì thế mà thả lỏng, ngược càng nghiêm túc hơn:
“Hết đau hả? Vẫn bệnh viện. Kiểu co thắt bất ngờ như giống triệu chứng tim mạch, thể xem thường .”
Bạch Vũ Ưng hí hửng kêu:
Chíu chíu chíu!
Thật ? Vậy là em qua ải đúng ?!
Giọng nó còn… hớn hở nữa chứ!?
Chúc Du đơ mất vài giây, dần nhận gì đó sai sai. Cái con chim … hình như đang… diễn!?
Cô nghiêm mặt, gặng hỏi:
“Chuyện gì đây hả? Nói thật .”
Bạch Vũ Ưng lập tức khai hết:
“Là Chuẩn Chuẩn bày em giả vờ bệnh. Như thì chị mới thấy bọn em đáng thương, sẽ xin mang tụi em về. Còn nếu giả c.h.ế.t thì càng , chị thể ‘vô tình’ nhặt bọn em từ… bãi tha ma!”
Chúc Du c.h.ế.t sững, suýt tưởng nhầm.
Bạch Vũ Ưng tiếp lời, vẻ mặt đầy nghiêm túc:
“ bây giờ thời thế khác , giả c.h.ế.t là dễ đưa tiêu bản, hoặc… cắt nghiên cứu, nguy hiểm…”