Hai nhân viên ngơ ngác.
Sao tự dưng tụi nó như kiểu phản kháng trời…?
Nhìn thấy cảnh tượng mắt, Dư Huyền Tăng chậm rãi lên tiếng, giọng trầm :
“Giám đốc Chúc, để hai họ , chuyện ... sẽ tự giải quyết.”
Dù gì ông cũng là giám đốc của vườn thú Phàm Dã, nếu thật sự Bạch Vũ Ưng và Vân Chuẩn điều gì bất mãn với nơi , thì chính ông là lắng và xử lý.
Hai nhân viên chăm sóc lặng lẽ rời . Trong phòng giờ chỉ còn hai và hai chú chim to xác.
Dư Huyền Tăng nghiêm giọng:
“Cô Chúc, Bạch Vũ Ưng và Vân Chuẩn hài lòng chỗ nào với Phàm Dã ? nhất định sẽ tìm cách giải quyết cho chúng!”
Bạch Vũ Ưng chíu chíu chíu liên hồi, tuôn một tràng như mưa rào, thôi cũng thấy rõ nó đang phẫn nộ!
Chúc Du nhẹ nhàng xoa n.g.ự.c nó để dỗ dành, nó cũng cọ đầu tay cô như đang nũng, vẻ mặt uất ức phụ thuộc.
Cô :
“Giám đốc Dư, nghĩ ông nên xem xét mối quan hệ giữa các con vật trong vườn thú. Bạch Vũ Ưng mới tới Phàm Dã lâu các con vật khác bài xích, may mà nó còn kết bạn với Vân Chuẩn.”
Bạch Vũ Ưng là loài chim quý hiếm, đầu xuất hiện ở Phàm Dã tạo nên cơn sốt. Khu triển lãm đầu tư lớn, cả nhân viên lẫn du khách đều bàn tán ngớt.
Chính vì thế mà những “cựu binh” như hổ, gấu nâu – từng là "ngôi " của Phàm Dã – bắt đầu tỏ ghen tỵ, khó chịu.
Cộng thêm việc đổi chế độ ăn gần đây, một vài “lão làng” còn sai mấy con chim nhỏ “sứ giả cảnh cáo”, bảo Bạch Vũ Ưng nên cẩn thận.
Đêm hôm đó, khi tiếng thú trong vườn đồng loạt tru lên như c.h.ử.i rủa, Bạch Vũ Ưng quyết định bỏ nhà . , nhờ khứu giác nhạy bén, nó theo mùi hương hấp dẫn và bay đến cửa sổ của Chúc Du, bắt đầu gõ cửa xin tá túc.
Dư Huyền Tăng xong lập tức cam kết:
“Về tới nơi, sẽ lượt gặp gỡ từng nhóm một, nhất định xử lý triệt để, để tái diễn chuyện bắt nạt, kỳ thị như . Sống chung trong một vườn thú, loài hòa thuận.”
Ông thở dài:
“ ngờ... dù cách bao nhiêu khu vực, tin tức giữa chúng vẫn lan nhanh như .”
Chúc Du thầm nghĩ: Ông thấy vườn Linh Khê ... tin tức trong đó còn nhanh hơn truyền hình trực tiếp nữa cơ.
Dư Huyền Tăng sang với Bạch Vũ Ưng bằng giọng áy náy:
“Thật xin vì để con chịu uất ức. Chuyện như sẽ xảy thứ hai .”
Bạch Vũ Ưng thèm đáp.
Ông hỏi:
“Thế... Vân Chuẩn cũng vì chuyện đó mà ?”
Chúc Du về phía Vân Chuẩn, thấy nó đang thảnh thơi rỉa lông như liên quan gì, rõ ràng là kiểu chim cá tính riêng, thích nhiều.
Cô bèn trả lời:
“ cũng rõ nữa, thể nó chỉ là... bay chơi thôi.”
Nhìn hai con chim vẫn khỏe mạnh, linh hoạt như , Dư Huyền Tăng cũng an tâm phần nào. Ông đưa tay , định vuốt ve Bạch Vũ Ưng một cái.
Bạch Vũ Ưng lập tức né tránh, nhảy lùi một bước.
Dư Huyền Tăng hề khó xử, ông khà khà:
“ cứ lo chúng bay mất là sẽ gặp nguy hiểm. Giờ thấy hai đứa tung tăng như thì yên tâm . Giám đốc Chúc, thật sự cảm ơn cô nhiều. sẽ đưa tụi nó về, phiền cô nữa.”
Chúc Du tuy phần nỡ, nhưng cô hiểu, Phàm Dã mới là nhà cũ của tụi nó, nên đành gật đầu.
Ai ngờ Bạch Vũ Ưng tròn mắt cô, kêu lên một tràng đầy phẫn nộ:
“Chíu chíu chíu!!”
Ý là: Em ! Đã là mang em về nhà cơ mà!
Dư Huyền Tăng vội vàng dỗ dành, nhưng Bạch Vũ Ưng giận đến mức vung cánh lên... kịp đ.á.n.h ai thì một luồng sức mạnh mạnh hơn đập văng sang góc tường.
Bạch Vũ Ưng choáng váng dậy, ngơ ngác thủ phạm – chính là Vân Chuẩn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-213-chi-khong-can-bon-em-nua-sao.html.]
Sau đó là một tràng “mắng chim”:
Bạn bè gì mà đ.á.n.h ? Biết rõ đ.á.n.h còn dám đ.á.n.h ?!
Vân Chuẩn hót một tiếng dài, trong trẻo rõ ràng – như lệnh: Đi về thôi.
Bạch Vũ Ưng im bặt, rúc góc tường.
Dư Huyền Tăng gần, nhẹ nhàng bế nó lên, vỗ về:
“Đi nào, về nhà với .”
Bạch Vũ Ưng trả lời, nhưng cũng phản kháng.
Vân Chuẩn bay lên bậu cửa, chen qua khung cửa sổ, hướng về phía Phàm Dã bay . Trước khi khuất bóng còn hót một tiếng, như bảo bạn :
Đi mau, còn chần chừ gì nữa!
Cuối cùng, Bạch Vũ Ưng cũng nhảy khỏi tay Dư Huyền Tăng, đập cánh bay theo bạn. Hai bóng chim dần nhỏ giữa bầu trời, biến mất trong gian mênh m.ô.n.g.
Chúc Du thu ánh mắt , khẽ , giọng chùng xuống:
“Chúng... bay về vườn thú .”
Dư Huyền Tăng khi cảm ơn rối rít thì rời . Ông còn nhiều việc giải quyết – cái mớ rối bời do Cát Trí để , giờ đều dồn lên vai ông .
ít nhất, chuyện hai con chim quý biến mất cái kết may mắn. Ít , chúng vẫn còn sống, và trở về.
Chúc Du ở một trong phòng.
Cô còn tâm trạng để tham gia hội nghị trao đổi gì nữa. Trong lòng chỉ nghĩ mãi xem cách nào chuyển nhượng hai đứa chim về vườn thú Linh Khê .
cô rõ – . Hai con chim đó là tài sản của Phàm Dã, trừ khi họ tình nguyện tặng... mà chuyện đó càng tưởng. Phàm Dã quý tụi nó như vàng như ngọc, đặc biệt là Bạch Vũ Ưng.
Tối đó, tiếng thú hú rền rĩ biến mất. Sau khi giải quyết chuyện ăn uống, mấy “nhân viên bốn chân” cũng giữ sức để mai còn .
Chúc Du ngủ một giấc thật sâu.
Mãi đến khi đ.á.n.h thức bởi tiếng cốc cốc cốc vang lên ở cửa sổ, cô còn tưởng đang mơ.
Tiếng gõ hề dừng , thậm chí ngày càng rõ ràng, giống y như cái đêm hôm nào...
Cô bỗng thấy tim đập thình thịch. Linh cảm điều gì đó, Chúc Du bật dậy mở cửa sổ —.
Trên bậu cửa, hai chú chim quen thuộc đang đợi. Bạch Vũ Ưng đang dùng mỏ gõ kính.
Cốc cốc cốc.
Chúc Du sững , tròn mắt kinh ngạc, cơn buồn ngủ bay sạch còn một mảnh.
“Các em… …” đến đây?!
Chẳng lẽ an ninh của Phàm Dã tệ đến ?
Đã trốn một mà hề tăng cường bảo vệ gì cả?
May mà hai đứa nó tìm đến cô, chứ lỡ ai bắt mất thì...
Chúc Du vội mở cửa sổ:
“Vào , chuyện gì ?”
cả hai vẫn yên.
Cô nhẹ giọng hỏi :
“Sao thế? Có chuyện gì ?”
Bạch Vũ Ưng cúi đầu, rít lên một tiếng buồn bã.
— Chị cần tụi em nữa... đúng ?