Dù trong lòng ai cũng dậy sóng, cuối cùng cả bốn vẫn đến cửa phòng Chúc Du. Cô rút thẻ phòng với vẻ mặt trịnh trọng, nhưng khi quẹt thẻ, cô đầu hỏi:
“Giám đốc Dư, nếu tìm Bạch Vũ Ưng và Vân Chuẩn, thể cho mượn chúng về triển lãm bên Linh Khê một thời gian ?”
Dư Huyền Tăng lập tức gật đầu lia lịa:
“Tất nhiên là ! Nếu tìm , cô Chúc chính là đại công thần! Đợi chúng ở Phàm Dã thêm vài năm, đó thể chuyển sang Linh Khê mượn triển lãm!”
Chúc Du mỉm : “Cảm ơn giám đốc.”
Ít như cũng coi như một kiểu “trở về cùng cô”, uổng công cô và hai đứa chim duyên gặp gỡ.
Hai nhân viên phía nữa sang :
Trời đất ơi, chim còn thấy lông cánh mà hai bàn tới tương lai dài hạn á?!
Việc cấp thiết bây giờ là tìm chim, chứ mơ tưởng chuyện hợp tác xuyên vườn thú ạ!
Chúc Du mở cửa phòng. Trước mắt họ là một căn phòng sạch sẽ ngăn nắp, thứ đấy… nhưng tuyệt nhiên lấy một cái lông chim, chứ đừng là chim.
Dư Huyền Tăng đơ một lúc dè dặt hỏi:
“Giám đốc Chúc… Bạch Vũ Ưng và Vân Chuẩn... bọn chúng…?”
Chúc Du phòng, gọi to hai tiếng:
“Chiu chiu? Chiu chiu~~?”
Mọi khi cô về, Bạch Vũ Ưng đều ngủ lăn giường, thế mà hôm nay cô tìm khắp cả phòng cũng thấy. Cô bắt đầu thấy lạ – tụi nó mất ?
Một nhân viên chăm sóc thấy sắc mặt Dư Huyền Tăng bắt đầu tái mét thì nhanh trí chữa cháy:
“Chắc là… cô Chúc nhầm thôi. Bạch Vũ Ưng trông cũng khá… phổ thông, dễ nhầm lắm ạ! Để tụi tìm tiếp!”
Người còn cũng vội hùa theo:
“ đúng ! Giám đốc đừng lo, sức khỏe là quan trọng nhất. Để gọi điện về vườn thú, hai con nó… tự bay về chứ!”
“Phải đấy! Mà cùng lắm thì… báo cảnh sát!”
“Chim trong phòng là chuyện bình thường mà, chắc chúng bay dạo chút thôi!” câu mà chính cũng thấy nhục. Chim nào mà ngoan đến mức bay khỏi phòng lạ về?!
lúc giữ bình tĩnh cho giám đốc Dư, trung niên chịu nổi cú sốc !
Không khéo vụ hai con chim mất tích tìm mà giám đốc ngã bệnh thì toi!
“Chiu chiu~~.”
“Ke-kek~~.”
Hai tiếng kêu quen thuộc vang lên ngoài cửa sổ, tiếp theo là hai bóng chim quen thuộc sà xuống đậu ngay bậu cửa sổ.
Khung cửa sổ hẹp chứa nổi hai con chim to tổ bố, nên chúng chen chúc phần chật chội. nhanh, con chim xám to lớn chui , vui vẻ kêu một tiếng:
“Chiu chiu!”
"Chuẩn Chuẩn dắt em chơi đó~!"
Nó như đang giải thích lý do bỏ , nếu Vân Chuẩn tới lôi, chắc giờ Bạch Vũ Ưng còn ngủ phè phỡn giường.
Trái ngược với sự hào hứng của bạn , Vân Chuẩn vẫn ngoài cửa sổ, đôi mắt đen sắc sảo quan sát bốn trong phòng, dường như hiểu điều gì đó.
Ba trong phòng hóa đá, c.h.ế.t tại chỗ khi thấy hai con chim lù lù xuất hiện như hề cuộc chia ly.
Vài giây …
“Bạch Vũ Ưng!!!” một nhân viên chăm sóc hét lên như phát cuồng.
Ngay đó cũng lao tới cửa sổ:
“Vân Chuẩn!!!”
“Vù~~.”
Vân Chuẩn lập tức vỗ cánh, bay v.út lên bầu trời xanh thẳm.
Người chăm sóc hốt hoảng nhảy theo, thò nửa cửa sổ, giơ tay quẫy mạnh:
“Chuẩn Chuẩn, về ! Anh ở đây nè!!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-212-chi-khong-can-bon-em-nua-sao.html.]
Anh gào to, giơ tay huơ còn mạnh hơn nữa.
Chúc Du thì hết hồn, ba bước thành hai lao lên kéo :
“Điên ! Nguy hiểm! Đây là tầng ba đó!”
Ngã xuống thì gãy tay cũng gãy chân, kể tim khác cũng rớt theo!
Nhân viên vẫn ngước trời, mắt dõi theo bóng Vân Chuẩn đang bay cao ch.ót vót, miệng ngừng gọi.
Chúc Du kéo xa cửa sổ, nghĩ bụng: Thôi để thử .
Cô vẫy tay:
“Vân Chuẩn, xuống , chỗ an mà.”
Nhân viên: “Cô nhỏ nhẹ thế, Vân Chuẩn thấy … nó bay xa quá …”
Chưa dứt lời thì –.
Con đại bàng lông trắng đốm đen to xác đột nhiên đáp thẳng xuống bậu cửa sổ!
Nhân viên: “…”
Thì mày vẫn thấy …
Chúc Du mỉm gọi:
“Vào em.”
Vân Chuẩn do dự một chút, cũng chen phòng.
Dư Huyền Tăng sững sờ cảnh tượng mắt, kích động đến mức nên lời, ánh mắt như dính c.h.ặ.t hai đứa chim.
Hai nhân viên chăm sóc vội xúm trấn an:
“Tìm , giám đốc! Tìm thật ! Đừng xúc động quá!”
Dư Huyền Tăng xúc động sang Chúc Du:
“Giám đốc Chúc, thật sự cảm ơn cô nhiều lắm!”
Hai nhân viên cũng rối rít cúi đầu cảm ơn theo.
Không ngờ… hai con đại bàng “đào tẩu” thật sự ở trong phòng Giám đốc Chúc. Cái mối duyên đúng là… kỳ lạ đến khó tin.
Không chậm trễ, Dư Huyền Tăng lập tức xoay cam kết với hai “đại gia lông vũ” rằng:
Chuyện của Cát Trí ông sẽ xử lý dứt điểm!
Từ nay về , chế độ ăn của tụi nó sẽ nâng lên theo tiêu chuẩn cao nhất đây!
Tuyệt đối để tụi nó chịu thiệt nữa!
Theo kinh nghiệm của Dư Huyền Tăng, nếu thành tâm thành ý thì động vật sẽ cho vườn thú một cơ hội nữa. Dù cũng là nơi tụi nó từng gắn bó lâu dài.
…
Hai chú chim cùng gáy lên hai tiếng đầy bất mãn.
Hai nhân viên chăm sóc , đồng thời thấy sự căng thẳng hiện rõ trong ánh mắt đối phương.
Dựa theo tiếng kêu … tụi nó hình như đang… từ chối?!
Bạch Vũ Ưng thậm chí còn nhảy phắt lên sát bên Chúc Du, rõ ràng thể hiện: ở với chị ! về !
Nhân viên chăm sóc nó vội dỗ ngọt:
“Bạch Vũ Ưng, về với tụi . Bên đó chuẩn đồ ăn siêu xịn, cả thịt khô em thích nữa nè~.”
Bạch Vũ Ưng lườm một cái rõ dài: Hừm~.
Anh nghĩ ăn đồ xịn chắc? Ở đây còn ngon hơn nhiều nhá!
Còn Vân Chuẩn thì tuy phòng, nhưng vẫn sát cửa sổ, kiểu gì cũng trong tư thế sẵn sàng... bay tiếp.