Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 211: Chị không cần bọn em nữa sao?

Cập nhật lúc: 2026-02-23 21:28:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dư Huyền Tăng xong lời thì lập tức cho gọi nhân viên chăm sóc Vân Chuẩn đến. Từ ánh mắt né tránh và lời ấp úng của , cuối cùng ông cũng xác nhận : Vân Chuẩn cũng biến mất .

 

Dư Huyền Tăng thể nào tưởng tượng nổi, công tác ngắn ngày trùng đúng lúc vườn thú Phàm Dã xảy chuyện lớn như . Sớm , ông công tác nữa. Nếu sớm hơn chút, ông đuổi việc Cát Trí từ lâu! Đỡ xảy cái kiểu sai sót nghiêm trọng thế .

 

Động vật trong vườn thú mà trốn ngoài là chuyện nhỏ, nhất là hai con – Bạch Vũ Ưng và Vân Chuẩn – đều là chim săn mồi, còn nguy cơ thương khác, còn thuộc diện động vật quý hiếm cần bảo vệ.

 

“Báo cảnh sát ?” Dư Huyền Tăng hỏi.

 

Hai nhân viên chăm sóc cùng lắc đầu: “Phó giám đốc Cát cho báo.”

 

Vì một khi báo cảnh sát thì thể giấu nữa, nên Cát Trí đổ hết áp lực lên đầu hai chăm sóc, yêu cầu họ bằng giá tìm Bạch Vũ Ưng và Vân Chuẩn.

 

Họ cũng tìm lắm chứ, xem xem camera đến mòn mắt , chỉ thấy bóng dáng hai cánh chim sải bay ngoài, động vật mọc cánh thì đúng là... khó mà giữ chân.

 

“Báo cảnh sát ngay lập tức!” Dư Huyền Tăng dứt khoát .

 

“Khoan .” Chúc Du lên tiếng. “Hai ảnh của hai con chim đó ? xem qua một chút.”

 

Dư Huyền Tăng lập tức sang: “Mau lấy ảnh cho Giám đốc Chúc xem !”

 

Ánh mắt ông cô lúc chẳng khác nào c.h.ế.t đuối vớ cọc. Gọi là “cứu mạng” cũng quá.

 

Chúc Du thể giao tiếp đơn giản với động vật – thì tưởng chuyện hoang đường, nhưng Dư Huyền Tăng đời vốn đầy chuyện kỳ quái. Cứ xem mấy chương trình truyền hình kiểu “Đại sư huyền bí” là thấy, nhiều lúc khoa học cũng bó tay.

 

Hai nhân viên chăm sóc thấy Dư Huyền Tăng như cũng đặt hết hi vọng lên Chúc Du, vội vàng mở điện thoại, lật ảnh liên tục cho cô xem.

 

“Đây là Bạch Vũ Ưng, mới về vườn Phàm Dã lâu, bình thường thích ngủ, mấy tấm ảnh đều chụp lúc nó đang lim dim cả.” chăm sóc giới thiệu.

 

“Còn đây là Vân Chuẩn, ở đây hơn nửa năm , tinh thần, tự giác – mỗi ngày đều bay một vòng trong khu chim mới chịu.” còn thêm.

 

Ngay khoảnh khắc thấy ảnh, Chúc Du cảm thấy… trái tim như đông cứng .

 

Thôi .

 

Hai cái con chim xạo sự ! Không hôm còn bô bô tự xưng lớn lên trong rừng núi ? Còn dắt “bạn” đến cùng nữa chứ?

 

trót gắn bó tình cảm, mà giờ vả một cái thật đau – thì hai đứa nhà giàu bỏ nhà bụi, chứ chim hoang.

 

“Giám đốc Chúc, cô cách nào ?” Dư Huyền Tăng thấp thỏm hỏi, gương mặt lo lắng như thể đ.á.n.h mất tài sản quốc gia.

 

Chúc Du nhắm mắt một lúc bình tĩnh đáp: “ gặp . Hai con chim .”

 

“Cái gì?! Ở ?!” Hai nhân viên chăm sóc gần như hét toáng lên, như đang bên bờ vực kéo lên .

 

Động vật trong khu vực phụ trách mà tự dưng mất tích, trách nhiệm chắc chắn đổ đầu họ. Huống chi chim nuôi nhốt lâu ngày còn khả năng kiếm ăn ngoài tự nhiên – thả là coi như chờ c.h.ế.t.

 

Họ lo quy trách nhiệm, lo cho sự sống còn của hai chú chim .

 

Chúc Du hít sâu một , nghiêm túc : “Ở trong phòng .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-211-chi-khong-can-bon-em-nua-sao.html.]

Ba còn lập tức hóa đá tại chỗ.

 

Nghe… nhầm ?

 

Trong… phòng cô?

 

mà…

 

“Giám đốc Chúc, Bạch Vũ Ưng là chim săn mồi đấy ạ, sải cánh dài tới một mét, ở trong phòng chắc chắn sống nổi , chật chội lắm.”

 

“Vân Chuẩn cũng thế. Nó là kiểu hoạt bát, cả ngày bay bay nhảy nhót, nhốt trong phòng thì chịu nổi…”

 

tin cô, hai nhân viên vẫn thể hiểu nổi. Theo hiểu của họ về động vật, hai con tuyệt đối thể sống trong phòng bình thường .

 

Chúc Du chỉ đáp gọn: “Cứ theo về khách sạn xem là rõ.”

 

Trong điện thoại cô còn ảnh nào của hai con đó nữa – chụp xong nhận diện, cô xóa hết vì… bộ nhớ đủ.

 

Ba còn cách nào, đành theo Chúc Du về khách sạn.

 

Trên đường , Chúc Du trong lòng buồn. Tưởng vớ hai “chim thần” quý hiếm, còn hí hửng vẽ thiết kế chuồng trại trong đầu nữa chứ. Ai dè… giờ đích tiễn hai vị “đại gia” về nhà cũ.

 

Dư Huyền Tăng thì cứ nôn nao trong lòng. Nếu tận mắt thấy Chúc Du giao tiếp với động vật, thì ông chắc chắn cho là cô đùa cợt.

 

Dù Bạch Vũ Ưng và Vân Chuẩn hiện đang nuôi nhốt trong vườn thú, bản chất chúng vẫn là loài chim săn mồi, tuyệt đối thiện với con . Loài bao giờ chủ động tiếp cận lạ.

 

nghĩ tới chuyện thần kỳ mà Chúc Du từng , Dư Huyền Tăng thấy… chắc gì chuyện gì cũng hợp lý .

 

Vì thế, ông còn cẩn thận dặn hai nhân viên mang theo đồ đạc cần thiết – phòng khi đúng là hai con chim đang ở trong phòng Chúc Du, thì quen chăm sóc chúng vẫn là phù hợp nhất để mang về.

 

Chỉ là…

 

“Giám đốc Chúc, Bạch Vũ Ưng với Vân Chuẩn bỏ vườn thú mà ?” Dư Huyền Tăng hạ giọng, chút áy náy. “Có do đồ ăn ngon ?”

 

Chúc Du thở dài: “ cũng . còn tưởng chúng là chim hoang cơ mà.”

 

Bởi vì… chính miệng chúng với cô là nhà.

 

Vừa tới khách sạn, Dư Huyền Tăng buột miệng:

 

“Khách sạn là của vườn thú luôn đấy. Xem Bạch Vũ Ưng với Vân Chuẩn cũng chẳng bay xa cả ha.”

 

Hai nhân viên chăm sóc liếc , cả hai đều thấy sự... vô lý hiện rõ trong mắt đối phương.

 

Trời ơi, giám đốc Dư !

Ông thật sự tin chuyện Bạch Vũ Ưng và Vân Chuẩn bay tới ở... phòng khách sạn?!

 

Không lẽ phong thủy vườn thú Phàm Dã dạo kém đến độ lung lay cả IQ của giám đốc ?

 

 

Loading...