Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 209: Cuộc nổi dậy của động vật

Cập nhật lúc: 2026-02-23 21:17:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dư Huyền Tăng vẫn còn đang mơ hồ, sang hỏi nhỏ:

“Giám đốc Chúc, chúng… chúng đang ?”

 

Chúc Du mỉm :

“Chắc là lời ông , nên bọn chúng đang thực hành luôn ‘sống hòa hợp với con ’.”

 

“Giám đốc Dư, lẽ giờ ông đối xử với chúng , nên giờ chúng mới lời đến .”

 

Động vật cũng cảm nhận và suy nghĩ riêng. Chúng tẩn Cát Trí vì phẫn nộ, nhưng hề đụng đến Dư Huyền Tăng, thậm chí còn theo lời ông .

 

Dư Huyền Tăng thoáng ngẩn :

“Thật cũng gì đặc biệt…”

 

Chỉ là cố gắng công việc của một giám đốc: duy trì môi trường sống, chọn thức ăn kỹ lưỡng, đảm bảo an cho thú nuôi…

 

Vì công việc quá nhiều, công tác, nên thời gian ở cạnh động vật nhiều.

 

Thế mà một cuộc khủng hoảng tưởng chừng nghiêm trọng, âm thầm hóa giải. Nhìn cảnh khách du lịch và động vật vui vẻ tương tác, ông rõ – danh tiếng Phàm Dã chẳng hề sứt mẻ chút nào.

 

Ngắm những sinh vật dễ thương , trong lòng Dư Huyền Tăng bỗng dâng lên một tầng nhận thức mới về nghề nghiệp của .

 

Sau khi tương tác kết thúc, nhân viên vườn thú lượt dẫn từng nhóm động vật trở về khu vực sinh sống ban đầu.

 

Đám thú từng cáu kỉnh, nóng nảy giờ cũng bình tĩnh trở . Việc chúng nuôi thả chứng minh rằng – bản chất chúng vẫn là những sinh vật hiền lành, sẵn sàng thiện với con .

 

Sở dĩ xảy “bạo động” là vì tụi nó ức h.i.ế.p quá đáng.

 

Dư Huyền Tăng lượt cam kết với các "cư dân" của vườn thú: từ bữa trở sẽ đổi khẩu phần ăn cũ, tuyệt đối để các bé khổ sở chuyện ăn uống nữa.

Đám động vật xong thì cũng phần nào nguôi giận, ngoan ngoãn theo các nhân viên chăm sóc về khu vực của .

mà vẫn xong nhé. Bạo loạn bên khu thú thả tự do thì dẹp yên, bên khu thú lớn bắt đầu nhấp nhổm. Dư Huyền Tăng bèn leo lên xe tham quan, chuẩn từng khu một để giải thích rõ ràng tình hình, hứa hẹn sẽ đáp ứng đầy đủ yêu cầu và giải quyết tận gốc các vấn đề mà tụi nó phản ánh.

Lần , ông còn đích mời Chúc Du cùng. Giờ đây, ông còn chút nghi ngờ nào nữa, thái độ cũng chân thành hẳn lên:

“Giám đốc Chúc, lát nữa phiền cô tiếp tục ghi chép giúp ý kiến của bọn nó nhé.”

Chúc Du gật đầu: “Cứ yên tâm.”

Dư Huyền Tăng thở dài não nề:

“Không hiểu Cát Trí biến thành như . Hồi mới vô , siêng năng lắm mà. Có lẽ ngay từ đầu nhầm …”

Đây là chuyện nội bộ của vườn thú Phàm Dã, nên Chúc Du cũng tiện xen , chỉ lặng lẽ lắng .

Dư Huyền Tăng tiếp lời:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-209-cuoc-noi-day-cua-dong-vat.html.]

“Việc Cát Trí tự ý hợp tác với Vườn thú Đồ Bình, sẽ lập tức dừng . Làm sai thì sửa, thể vì chuyện lỡ bại lộ mà cứ để mặc theo dòng.”

Chúc Du gật đầu đầy điềm tĩnh: “Ông đúng đấy ạ.”

“À mà , giám đốc Chúc, bên Linh Khê sẵn lòng nhận nuôi thêm một em heo vòi Mã Lai ? Nếu thì tính chuyển nhượng con đó sang bên cô để trưng bày.”

Chúc Du bừng tỉnh, mặt rạng rỡ hẳn lên: “Dạ ạ! Bên hoan nghênh. Cảm ơn ông nhiều lắm.”

 

Thật , ngay khi mới về Phàm Dã, Dư Huyền Tăng nhân viên kể chuyện hôm Chúc Du tương tác mật với con heo vòi đó trong buổi giao lưu. Nếu lúc ông mặt, chắc đồng ý chuyển con vật qua Linh Khê từ lâu.

Giờ ông chỉ đang sửa sai cho Cát Trí thôi. Mà , chắc chắn đuổi việc, thậm chí nếu phát hiện hành vi vi phạm pháp luật, thì báo công an xử lý luôn.

 

Xe đến khu chuồng hổ đang “náo loạn”, Dư Huyền Tăng xuống xe lập tức cam kết: thức ăn sẽ đổi như cũ.

mấy "bé hổ" chẳng những dịu , mà còn gầm to hơn nữa.

 

Chúc Du thoáng qua, ánh mắt chút khó hiểu.

 

Dư Huyền Tăng ngơ ngác: “Chuyện gì nữa đây?”

Chúc Du khẽ hắng giọng:

“Con hổ ... nó lấy những gì vốn thuộc về .”

 

Nghe ... ngầu lòi, mang đậm chất "thanh niên sống vì đam mê".

 

Dư Huyền Tăng càng thêm rối rắm: “Nó... vốn cái gì ? hứa sẽ trả đồ ăn mà?”

Chúc Du bất lực đáp:

“Nó ... danh tiếng, sự yêu mến, vị thế và quyền lực của .”

 

Dư Huyền Tăng: “Ơ nhưng khu hổ hiện giờ vẫn là một trong những điểm hút khách nhất mà…”

 

“Hừm” Bé hổ gầm nhẹ một tiếng, vẻ mặt "tổn thương".

 

Dư Huyền Tăng: “Nó gì nữa đấy giám đốc Chúc?”

Giờ thì ông từ “nghi ngờ cô nàng đầu óc vấn đề” sang “ lệ thuộc”.

 

Chúc Du thong thả :

“Con hổ ở Phàm Dã nhiều năm đúng ạ?”

Dư Huyền Tăng gật đầu.

Chúc Du tiếp tục:

“Trước đây nó là ‘ông hoàng’ của vườn thú, cái gì cũng ưu tiên. dạo gần đây Phàm Dã nhập về quá nhiều động vật quý hiếm. Nhất là từ khi con đại bàng lông trắng đưa về, vườn thú thi công liên miên, nhân viên cũng chỉ bàn tán về nó. Khu hổ thì cả đống năm sửa sang gì...”

 

 

Loading...