Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 205: Lại thêm một bé nữa!

Cập nhật lúc: 2026-02-23 21:17:15
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chúc Du chớp mắt, bộ vô tội:

“Ơ đoán trúng phóc ?”

 

Giám đốc Phương liếc mắt trách nhẹ chuyển chủ đề:

giám đốc Dư về , hôm nay sẽ tiếp đoàn chúng . từng trao đổi với ông , là chính trực. Nếu cô , cứ trực tiếp tìm ông .”

 

Chúc Du hiểu ngầm — đây là bật đèn xanh bảo cô thể “mách tội”.

 

định . Cùng lắm thì cô sẽ kể hết những gì , bởi lẽ cô chẳng cảm thấy chuyến gì đáng tiếc cả. Ngược , cô “kết nạp” hai con chim săn siêu quý hiếm, một trong đó còn là Bạch Vũ Ưng, nay chỉ Vườn thú Phàm Dã sở hữu.

 

là niềm vui ngoài mong đợi.

 

Không ngờ, Chúc Du còn tìm đến giám đốc Dư, thì bên chủ động tìm cô .

 

Một nhân viên của Phàm Dã tìm tới :

“Giám đốc Chúc, bây giờ cô rảnh ? Giám đốc Dư giúp đỡ nhiều cho vườn thú chúng , gặp trực tiếp để cảm ơn.”

 

“Giám đốc hiện đang bận xử lý công việc tồn đọng, nếu tự đến mời cô .” Nhân viên lễ phép.

 

Chúc Du nghĩ, đúng lúc thể kể rõ chuyện hai con báo Linh, nên gật đầu theo.

 

Vừa tới phòng tiếp khách, cô liền thấy một gương mặt quen: chính là đàn ông trung niên hỏi cô về tấm nệm lông báo tuyết máy bay.

 

“Giám đốc Chúc, hân hạnh gặp . Không bây giờ cô còn nệm lông ?”

 

Hiển nhiên, giám đốc Dư cũng nhận cô, vui vẻ bắt chuyện.

 

Chúc Du đáp bằng nụ :

“Nếu rảnh thì vẫn . Không ngờ chúng gặp từ , giờ mới chính thức quen, đúng là vinh hạnh.”

 

Giám đốc Dư giải thích, chuyến bay hôm là về thành phố, nhưng đó ông công tác ở thành phố bên cạnh, mãi tới giờ mới xử lý xong một phần việc.

 

“Giám đốc Chúc, giúp vườn thú nhiều khi xảy sự cố, thật lòng cảm ơn. Đây là mấy món quà lưu niệm do chính vườn thú chúng thiết kế, mong cô nhận cho.”

 

Đồ lưu niệm do vườn thú tự quá giá trị, thể hiện thành ý.

 

Chúc Du nhận lấy:

“Ông khách sáo quá , chúng đều là đồng nghiệp, giúp đỡ là chuyện nên .”

 

Giám đốc Dư hiền:

“Sau nếu Linh Khê cần giúp gì, cô cứ một tiếng.”

 

So với thái độ hách dịch của phó giám đốc Cát, lời của giám đốc Dư thật sự khiến cảm thấy chân thành và đáng tin.

 

Chúc Du cũng khách sáo từ chối vài câu.

 

Giám đốc Dư tiếp lời:

“Lần Phàm Dã đem heo vòi Mã Lai cho Đồ Bình mượn triển lãm, tạm thời chúng còn động vật nào thích hợp để cho mượn, nhưng nhất định sẽ ưu tiên Linh Khê.”

 

Chúc Du:

“Cảm ơn ông, thật sự cảm ơn nhiều lắm.”

 

Giám đốc Dư liền tiếp:

“Cô Chúc, chuyện nhờ cô. Không bây giờ cô rảnh cùng đến xem Nhuyễn Ảnh ? mới về nhân viên báo, mấy hôm nay tinh thần của nó lắm.”

 

Chúc Du lập tức đồng ý.

 

Cô vốn thương con báo Linh , cuối cùng cũng rung động một đối tượng, ai ngờ gặp hàng fake. Chuyện mà là thật chắc cả trăm bài bóc phốt mạng, đảm bảo triệu đồng cảm.

 

Giám đốc Dư cảm kích:

“Thật sự cảm ơn cô nhiều, Nhuyễn Ảnh là bảo vật của vườn thú chúng , ai nấy đều mừng khi nó chịu xem mắt, ai ngờ lừa…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-205-lai-them-mot-be-nua.html.]

 

Chúc Du bỗng :

“Giám đốc Dư, chắc ông vẫn bộ sự thật . Chuyện quan trọng, nghĩ rõ…”

 

 

Nghe xong, sắc mặt giám đốc Dư lập tức đen kịt:

“Lố bịch! Thật quá sức lố bịch!”

 

Còn cả kiểu xem mắt giả trong thế giới động vật ?! Trước nay từng , giờ mới thấy!

 

Ông lập tức gọi Cát Trí lên hỏi cho nhẽ, nhưng nghĩ tới việc Chúc Du đang cạnh, ông cố nén , định khi kết thúc sẽ xử lý riêng.

 

Chúc Du cũng gật đầu:

, Nhuyễn Ảnh ấm ức thật sự. nghi là nó chấn động tâm lý nên mới dấu hiệu bất thường, nhưng tận mắt xem mới rõ.”

 

Viện trưởng Dư nữa cảm ơn:

“Cảm ơn cô vô cùng, giám đốc Chúc.”

 

Trong lòng ông lúc bắt đầu âm thầm hối hận — ông nên hủy quyết định của Cát Trí, cho Linh Khê mượn heo vòi Mã Lai mới .

 

Khi mới gặp Chúc Du, ông bực, nhưng vì Cát Trí là phó giám đốc, ông thể lật quyết định quá đột ngột. Tuy quyền, nhưng cũng cân nhắc ảnh hưởng.

 

Giờ thì . Nghe xong chuyện của báo Linh, ông mới ngộ : chắc chắn Cát Trí với giám đốc Đồ Bình gì mờ ám, thì khéo trùng hợp thế ?

 

Khi tới khu báo Linh, Chúc Du thấy Nhuyễn Ảnh đang bẹp một tảng băng to đùng.

 

Khu báo Linh bật điều hòa ở khu vực kín, nhưng vì ở ngoài trời mát mẻ và trong lành hơn, nên nhân viên đặt nhiều tảng băng quanh khu để mát cho nó.

 

Vừa thấy Chúc Du, Nhuyễn Ảnh lập tức dậy bước gần — rõ ràng là nó nhận cô.

 

Giám đốc Dư cũng vui mừng mặt — quả nhiên Chúc Du đặc biệt với Nhuyễn Ảnh, chứ qua suốt ngày mà nó từng chủ động gần ai.

 

“Giám đốc Dư, thể gặp riêng Nhuyễn Ảnh một lát ?”

 

“Dĩ nhiên, mời cô , phiền cô nhé giám đốc Chúc.”

 

nhân viên chăm sóc thì nên khu báo Linh, nhưng giám đốc Dư rõ thành tích của cô, yên tâm. Thấy cô chủ động, ông càng hoan nghênh.

 

Sau khi , Chúc Du bắt đầu xoa bóp chỗ trọng điểm cho Nhuyễn Ảnh, cho nó uống nước.

 

Chỉ riêng công đoạn đó cũng mất hơn hai mươi phút. Giám đốc Dư vẫn kiên nhẫn đợi bên ngoài.

 

Lúc Chúc Du , sắc mặt khá nghiêm trọng:

“Giám đốc Dư, dạo bên ông đổi nhà cung cấp thức ăn cho thú ?”

 

Giám đốc Dư cũng sửng sốt:

“Vườn thú nhà cung cấp lớn, chúng ký hợp đồng trực tiếp với các sạp chợ đầu mối, đều chọn thịt tươi mỗi ngày…”

 

Chưa kịp xong, một tiếng hô hốt hoảng vang lên:

“Giám đốc Dư, chuyện —!”

 

Một nhân viên Phàm Dã hớt hơ hớt hải chạy tới, hoảng loạn báo cáo:

 

“Động vật trong vườn chạy ngoài !”

 

“Gấu trúc đỏ, công… giờ đang chạy rông khắp nơi!”

 

“Hổ, gấu nâu cũng bắt đầu trở nên kích động, đang trèo tường tìm đường vượt ngục!”

 

 

Loading...