Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 204: Lại thêm một bé nữa!

Cập nhật lúc: 2026-02-23 21:17:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chúc Du định chép nguyên mẫu từ Phàm Dã để xây chuồng Bạch Vũ Ưng. Cô dự tính một hành lang kính dài để khách tham quan xuyên qua, còn Bạch Vũ Ưng và Vân Chuẩn sẽ sống tự do giữa rừng cây.

 

Kiểu là nhốt chứ nhốt chim! Thiết kế như tiết kiệm, gần gũi với thiên nhiên, đảm bảo tuyệt đối an cho khách tham quan.

 

Chúc Du nóng lòng dắt hai em chim về Linh Khê lắm !

 

Cùng lúc đó, tại vườn thú Phàm Dã.

 

Đám nhân viên trực đêm vẫn đang chịu trận vì mắng té tát.

 

Cát Trí tiếng các loài thú gào rống ngoài mà mặt mày đen kịt:

“Đã năm ngày ! hỏi các , rốt cuộc vì mấy con thú cứ đến tối là tru lên t.h.ả.m thiết như ?!”

 

“Hồi đó ai cũng ngon ngọt lắm! ‘Sẽ nhanh ch.óng kiểm tra xong’, ‘sẽ tìm nguyên nhân ngay’… Vậy giờ coi, lý do là cái quái gì?!”

 

Một mảnh im lặng phủ khắp.

 

Đám nhân viên cũng hoang mang cực độ. Họ gọi bác sĩ thú y tới, bác sĩ bảo mấy con thú khỏe như voi.

 

Mời luôn cả chuyên gia tâm lý động vật đến, kiểm tra xong bảo… tụi nó tâm lý vấn đề gì.

 

Thậm chí, mỗi đêm đúng mười hai giờ, đội trực đều chui phòng theo dõi camera, chăm chú quan sát, mong tìm điều gì khác thường.

 

màn hình chẳng gì hết!

 

Ấy mà, đến giờ là hổ gầm , mấy con khác đồng thanh gào lên, tiếng tru xé lòng, mà rợn tóc gáy.

 

Hai nhân viên trực đêm chịu hết nổi, quyết định nghỉ việc.

 

Lúc , giữa cơn bão quát mắng của Cát Trí, một quản lý rụt rè nhỏ:

“Viện trưởng Cát, là… mời thầy phong thủy tới xem thử?”

 

Câu đó thốt , mấy xung quanh gật đầu như giã tỏi — đúng đó, khi là phong thủy vấn đề thiệt!

 

Cứ mỗi đêm đều chuyện quái đản xảy , gì là bình thường cả!

 

Cát Trí xong thì mặt đen như đáy nồi:

“Cậu cái gì đó?! Chúng là vườn thú, mỗi ngày tiếp đón cả chục ngàn lượt khách! Mà các định mời thầy phong thủy tới ? Nếu chuyện đó lan ngoài, danh tiếng của Phàm Dã còn cái gì nữa?! Ai dám tới nữa hả?! Vườn thú còn buôn bán nổi ?!”

 

Ông gầm lên:

là cái lũ vô dụng! Toàn đưa mấy cái ý tưởng vớ vẩn! Còn ai dám nhắc tới phong thủy nữa, cho nghỉ việc hết!”

 

Vài nhân viên thấy thế thì… ánh mắt bỗng sáng lên.

 

Cho nghỉ việc?

 

Hay quá ! Họ còn đang tính xin nghỉ. Nếu cho thôi việc thì còn trợ cấp!

 

Tối đến là thú tru liên hồi, chẳng ai ngủ , kể tâm lý lúc nào cũng như ma đè. Mà phó giám đốc thì… đầu óc vấn đề. Ai còn nữa?

 

suýt nữa định lên thẳng: Vậy giờ đuổi luôn cho lẹ.

 

“Phó giám đốc Cát, —.”

 

Một giọng lo lắng cắt ngang bầu khí nặng nề.

 

Một nhân viên hớt hải chạy , mặt mày tái mét:

“Viện trưởng! Con Vân Chuẩn trong vườn biến mất !!”

 

Con Vân Chuẩn đó sống trong vườn nửa năm, thói quen định. Hôm nay còn khách đến xem nó.

 

Thế mà lúc nãy chăm sóc kiểm tra thì phát hiện chuồng trống trơn!

 

Cát Trí trừng mắt như lòi cả tròng:

“Cái gì?! Lại biến mất nữa?!”

 

Cả đám nhân viên mắng lúc nãy cũng trố mắt : Thôi , giờ thì đến chim cũng biến mất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-204-lai-them-mot-be-nua.html.]

 

Bạch Vũ Ưng mất tích tìm , giờ đến Vân Chuẩn cũng… xù lông bay luôn .

 

len lén lầm bầm:

Đã bảo , nên mời thầy phong thủy từ lâu! Thú kêu t.h.ả.m thiết, chim thì mất tích kỳ lạ, rõ ràng gì đó sai sai…

 

Cát Trí hét lên:

“Kiểm tra camera ?! Mất từ bao giờ? Mau đưa tới đó xem!”

 

Ông hai bước thì như nhớ điều gì, bảo:

“Các ! Tất cả theo !”

 

Nhóm nhân viên , cùng lục đục bước theo.

 

Từ ánh mắt trao đổi giữa họ, ai cũng ngầm hiểu một điều:

 

“Phó giám đốc Cát… cũng sợ đúng ? Không thì gọi đông cùng thế?”

 

“Còn bảo cần mời thầy phong thủy, đúng là cứng miệng mà thôi! Bảo ông vườn thú qua một đêm thử xem!”

 

“Giám đốc Dư rốt cuộc bao giờ mới ? chịu hết nổi !”

 

 

Sáng hôm , Chúc Du tỉnh dậy thì thấy hai chú chim vẫn còn đang rúc ngủ say như c.h.ế.t.

 

Lúc mới thực sự cảm nhận vẻ thiết bạn bè của chúng: hình tương đương, một con xám tro, một con trắng lốm đốm, đôi cánh gọn gàng ép sát hai bên sườn.

 

Khi Chúc Du bước xuống giường, Vân Chuẩn cũng tỉnh. Nó vươn cánh, nhẹ nhàng... tát tỉnh luôn Bạch Vũ Ưng bên cạnh.

 

Bạch Vũ Ưng còn ngái ngủ, lồm cồm hỏi:

“Trời sáng hả?”

 

Chúc Du bật đèn, kéo rèm chắn sáng kín bưng , dịu dàng :

“Hai đứa ngủ thêm chút , chị ngoài mua thịt cho.”

 

Vân Chuẩn kêu một tiếng, ý bảo thể ngoài săn mồi.

 

Chúc Du ngờ nó là một chú tuấn tuấn đầy chí khí như , nhưng giờ cả hai đều đồng ý về Linh Khê, cô đương nhiên chăm sóc cho .

 

Cô nhẹ giọng trấn an:

“Không cần , chị mua nhanh lắm. Vẫn là loại thịt hôm qua em ăn đấy.”

 

Vân Chuẩn nghĩ nghĩ, thấy vị hôm qua cũng ngon lành, thế là ngoài nữa. nó vẫn bảo cô mở cửa sổ, bay lượn một vòng hít thở khí trong lành.

 

Quả nhiên là một chú tuấn tuấn sống lành mạnh yêu thể d.ụ.c.

 

Chúc Du theo, liền thấy Vân Chuẩn sải cánh bay lên trời cao, khí thế chẳng khác gì chiến đấu cơ, uy phong lẫm liệt.

 

Quay đầu chú chim trong phòng — Bạch Vũ Ưng vẫn còn rúc đầu trong lông n.g.ự.c, ngủ khò khò.

 

Cùng là chim săn, cùng là động vật cần bảo vệ, còn là bạn bè thiết, mà khác biệt lớn thế nhỉ…

 

Hành trình hôm nay của Chúc Du cũng giống hôm qua. Khi rời khách sạn, cô vặn chạm mặt giám đốc Phương.

 

Vừa thấy cô, giám đốc Phương bước nhanh tới, chào hỏi qua loa xong liền :

“Giám đốc Chúc, hôm qua thật khiến bất ngờ. Không ngờ phó giám đốc Cát đem heo vòi Mã Lai cho Vườn thú Đồ Bình mượn triển lãm. Bọn đa phần đều nghĩ Linh Khê mới là lựa chọn hợp lý hơn.”

 

Chúc Du mỉm :

“Chắc phó giám đốc Cát tính toán riêng.”

 

Giám đốc Phương hạ giọng:

“Tính toán gì chứ, ai mà ngầm trao đổi gì .”

 

“À, hôm qua cô đấy ? Giám đốc Đường hóa trang con báo đực để xem mắt, phát hiện còn đ.á.n.h. đoán vụ phó giám đốc Cát cũng dính líu, dù gì cũng là việc ghép đôi của hai con báo Linh, chắc chắn kiểm tra kỹ càng.”

 

 

 

Loading...