Chúc Du xách túi rời , dáng vẻ dứt khoát nhẹ nhàng.
Khổ Đường Kế, còn kịp chuồn thì một đám vây lấy.
Con mà, vốn dĩ thích hóng chuyện. Khi Đường Kế tiến chỗ Chúc Du, ít lặng lẽ quan sát từ xa, dù gần, tai ai cũng vểnh lên như ăng-ten, chăm chú ngóng.
Rồi họ đoạn... "hóa trang xem mắt"...
Vừa nhớ cảnh hôm qua Chúc Du tách hai con báo linh thế nào, nhiều trong lòng khỏi liên tưởng, nghi ngờ.
Nghi nghĩ, càng nghĩ càng thấy chuyện đúng là... kỳ lạ một hai: chẳng lẽ Đường Kế thật sự trang điểm cho con báo đực nhà lúc nó xem mắt?
là chuyện xưa nay hiếm! Đám ở đây dù đủ loại chuyện kỳ cục trong giới vườn thú, nhưng màn “trang điểm cho thú hẹn hò” thì quả là đầu đến!
Thế là lòng hiếu kỳ bùng lên, ai nấy vây quanh Đường Kế, nhất quyết moi bằng thông tin chính xác.
Có giả ngu hỏi dò:
“Giám đốc Đường, chuyện trang điểm xem mắt là ? Không giám đốc Chúc đùa đó chứ? Trò đùa kiểu đó thì quá đà ! Hay là chúng cùng cô cho rõ ràng!”
Có thẳng thắn :
“À thì đây là bí quyết giúp con báo đực nhà lòng báo cái ?”
...
Dù là đồng nghiệp, nhưng là giới vườn thú, giữa các viện trưởng vẫn tồn tại sự cạnh tranh ngầm. Gặp chuyện như , đạp thêm một chân là t.ử tế .
Đường Kế cố gắng giữ nụ gượng gạo:
“Không, hiểu lầm . Giám đốc Chúc ý đó …”
“Vậy thì rốt cuộc cô ý gì? Hay chúng cùng hỏi thử xem! Chuyện rõ ràng mới , thể để hiểu lầm oan uổng!”
Một trong nhóm vẻ chính nghĩa, nhưng Đường Kế trong lòng thì nguyền rủa bao nhiêu . Mấy trò kiểu ông chẳng lạ gì — giả vờ nghĩa khí mà thật chỉ đào sâu thêm drama.
Hồi chính ông cũng từng , thế nên giờ thể để khác bẫy?
Trường hợp , rút lui là thượng sách. Dù họ gì nữa, chỉ cần trong cuộc xác nhận, thì chuyện vẫn thể đẩy qua bằng một chữ “hiểu lầm”.
“Các đồng nghiệp, xin phép nha!” Đường Kế vội vàng kiếm đường thoát, nhưng xung quanh vây đến nỗi chui cũng lọt.
Mọi rõ ràng... cho ông thoát!
May mà Đường Kế kinh nghiệm tác chiến thực địa, mắt dán một trống, cắm đầu cắm cổ lao như cá lội ngược dòng. Khi thoát , mồ hôi túa đầy trán, chẳng kịp đầu mà chạy mất dạng.
Vừa chạy lầm bầm:
“Giám đốc Chúc vẫn còn trẻ quá, trẻ nên hiểu quy củ, hứa giữ bí mật với Cát Trí mà còn thể tuốt bao nhiêu . là chẳng tí phẩm chất nghề nghiệp nào!”
Ông tức ói m.á.u. Chuyện chỉ liên quan đến vườn thú Đồ Bình!
Cát Trí hả, chẳng loại t.ử tế gì, chuyên nhận mà trả.
Nghĩ đến đống đồ quý biếu cho ông , lòng Đường Kế như d.a.o cứa. Đồ thì đưa , báo nhà thì đ.á.n.h te tua, cuối cùng trắng tay!
là lỗ cả lẫn của!
Hôm nay Chúc Du kịp mua đồ từ nhà hàng khách sạn đem về cho Bạch Vũ Ưng, cô bèn lấy mấy thanh thịt khô mà hệ thống cung cấp, mượn tạm bếp khách sạn, chế biến nhanh cho chim nhỏ một bữa đàng hoàng.
Thịt của hệ thống, dù chỉ đơn vị “1”, nhưng lượng khá dồi dào. Chúc Du nghĩ, nếu ăn hết thì cất tủ lạnh, mai nấu cũng .
Cô xách hộp thức ăn, cà thẻ phòng, nghĩ đến vẻ mặt phấn khích của Bạch Vũ Ưng khi ngửi thấy mùi thịt, khóe miệng kìm cong lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-202-lai-them-mot-be-nua.html.]
khi cô mở cửa…
Chỉ thấy một con chim lớn lông trắng chấm đen đang thẳng bậu cửa sổ —.
Con chim gập cánh , cao cỡ bốn năm mươi phân, phủ lớp lông trắng xen vằn, yên lặng dõi mắt thẳng cô.
Nếu là khác, chắc chắn sẽ cảnh tượng dọa cho hồn vía lên mây — con chim dù móng dáng đều rõ ràng là chim săn mồi!
Chúc Du từng tiếp xúc với ít loài chim dữ, nên chỉ khựng hai giây, đó lập tức bước phòng, đóng cửa cái rầm, tránh để khác thấy.
“Bạch Vũ Ưng?” Cô cẩn thận gọi.
Chim lớn bên cửa sổ vẫn bình tĩnh cô rời.
Chúc Du dè dặt hỏi tiếp:
“Em... lông ?”
Con chim trông cũng tầm vóc như Bạch Vũ Ưng, mà trong phòng cô rõ ràng chỉ một con chim, đành đoán bừa .
Nhìn kỹ thì con đúng là trông... "lông trắng" hơn thật.
mà... chim lông xám đổi lông mà vằn trắng đen thế á?
“Chíu chíu!”
Bỗng trong phòng tắm vang lên một tiếng chim kêu trong trẻo.
Chỉ thấy Bạch Vũ Ưng vỗ cánh bay , lông còn dính nước, nhưng bộ lông trông mượt mà bóng bẩy, lắc một cái là nước văng hết cả lên Chúc Du.
“Chíu chíu!” Nó kêu rõ to.
Em ở đây nè!
Bạch Vũ Ưng lao về phía Chúc Du, tỏ rõ sự tồn tại của , tuyệt đối để cô nhận nhầm chim.
Chúc Du ngẩn , Bạch Vũ Ưng đang dụi dụi bên chân , con chim trắng vẫn im lìm ở bậu cửa sổ.
Cô lẩm bẩm: “Ủa, thêm một con nữa…”
Chẳng lẽ phòng cô đặc biệt thu hút chim to?
Bạch Vũ Ưng chíu chíu liên tục:
“Là bạn em đó, nó theo em tới nè!”
Chúc Du lập tức nhớ — đúng , mấy hôm cô hỏi Bạch Vũ Ưng xem bạn nào cùng về nhà . Rồi vì nó ở yên trong phòng suốt, cô cũng quên khuấy chuyện đó. Ai ngờ nay nó cho cô một bất ngờ!
“Chíu chíu, qua đây nào~.”
Sau khi hiểu rõ tình hình, Chúc Du vui vẻ vẫy gọi con chim lông trắng ngoài cửa sổ: “Chị chuẩn cho hai em bữa ngon lắm luôn đó nha~.”
Ban đầu còn lo Bạch Vũ Ưng ăn hết, giờ thêm “hội viên mới”, chẳng sợ phí nữa !
Cô chia phần ăn hai, bày ở hai góc.
Bạch Vũ Ưng ngửi thấy mùi nhào tới, cúi đầu ăn ngấu nghiến:
“Ngon ngon ngon!”
Còn ngon hơn hôm qua nữa! Chim xám to oai vệ cắm mặt ăn, nom cứ như một cái máy hút thịt.