Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 199: Thì ra đây chính là đại bàng lông trắng!

Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:18:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dù câu mang tính riêng tư, nhưng vì quen với Chúc Du khá lâu, duyên thông qua chú ch.ó nhỏ lông vàng, bà tin cô là thật lòng yêu động vật, mà mới nhậm chức lâu, sợ cô rành các phép tắc nên thiệt thòi.

 

“Lát nữa nếu ông đưa gì cảm ơn, cô cứ nhận. Đó là phần cô xứng đáng nhận.” Giám đốc Phương thẳng.

 

Hơn nữa, mối quan hệ qua thì mới thiết. Với một vườn thú lớn như Phàm Dã, thể kết giao thì với cô và cả Linh Khê đều là cơ hội quý giá.

 

Giám đốc Phương đoán vườn thú chọn để mượn tạm con heo vòi Mã Lai chính là Linh Khê của Chúc Du.

 

Nghe ông , Chúc Du cảm động: “ hiểu , cảm ơn ông nhiều lắm.”

 

Nói xong, giám đốc Phương tò mò: “ mà giám đốc Chúc, cô tại hai con báo linh đ.á.n.h ?”

 

Trong lúc trò chuyện, đoàn đến khách sạn. Đại sảnh bày sẵn năm bàn tròn lớn, bày đủ món ngon hấp dẫn, chỉ thôi thấy thèm nhỏ dãi.

 

Bữa tiệc mà giám đốc Cát hứa quả thực hề quá. Ban đầu ai cũng nghĩ buffet là đỉnh , ngờ còn màn “ bàn ăn món”.

 

Chúc Du còn kịp trả lời giám đốc Phương, thì gọi tên —.

 

“Giám đốc Chúc.”

 

Cát Trí bước đến, nở nụ : “Cô hiện giờ rảnh ? chút chuyện thỉnh giáo.”

 

Chúc Du gật đầu, theo ông rời .

 

Trước khi rời khỏi, cô còn lưu luyến ngoái bàn tiệc một cái, trong lòng mong khi , đồ ăn “càn quét” hết.

 

Chúc Du dẫn đến một phòng riêng lầu hai, đẩy cửa bước thấy bên trong cũng là một bàn thức ăn y hệt bên .

 

Chỉ khác là sảnh là bàn dành cho 6–8 , còn trong phòng riêng thì chỉ hai : cô và Cát Trí.

 

Vừa xuống, Cát Trí liền lên tiếng: “Giám đốc Chúc, hôm nay thật sự cảm ơn cô giúp đỡ. Kinh nghiệm phong phú và phản ứng nhanh nhạy của cô khiến vô cùng khâm phục. xin lấy rượu, kính cô một ly.”

 

Chúc Du cũng khách sáo đáp vài câu, nhưng ánh mắt thì âm thầm liếc quanh bàn, rõ ràng là đang đói .

 

Cát Trí vẫn xong, tiếp tục: “Giám đốc Chúc, thế nào để giao tiếp với Nhuyễn Ảnh, khiến nó chịu thả báo đực ? Còn nữa, lời cô với giám đốc Đường là ẩn ý gì ?”

 

Chúc Du đáp: “Nhuyễn Ảnh loại báo linh vô lý. Nó đ.á.n.h với báo đực là vì báo đực xịt nước hoa đổi mùi cơ thể, còn bôi hoa văn giả lên mặt. Sau khi phát hiện sự thật, Nhuyễn Ảnh nổi giận. Về giúp giải quyết, nó liền chịu thả báo đực .”

 

“Còn câu với giám đốc Đường, là bởi chính ông xịt nước hoa và trang điểm cho báo đực .”

 

Sắc mặt Cát Trí lập tức biến đổi: “Trời ơi, chuyện như ?!”

 

Chúc Du ngạc nhiên hỏi: “Phó giám đốc Cát, chẳng lẽ ông chuyện ?”

 

Cát Trí mặt mày nghiêm túc, chính khí lẫm liệt đáp: “ đương nhiên ! Nếu thì tuyệt đối sẽ để chuyện đó xảy !”

 

Chúc Du gật đầu, thuận theo dòng nước mà khen: “Ông đúng là một phó giám đốc tâm.”

 

Cát Trí tiếp: “ mà chuyện cứ buồn .”

 

Chúc Du mỉm : “ là buồn thật. Nếu yên tâm, ông cứ hỏi giám đốc Đường, khi còn tìm bằng chứng.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-199-thi-ra-day-chinh-la-dai-bang-long-trang.html.]

Cát Trí : “Giám đốc Chúc, tin cô mà. Cô giúp Phàm Dã chúng một ân lớn, ân tình ghi lòng tạc . Sau nếu cô cần gì, chỉ cần mở lời, Phàm Dã nhất định dốc lực hỗ trợ.”

 

Chúc Du: “Ông khách sáo quá .”

 

Hết ? Nếu hết thì để cô ăn cơm cái .

 

Cát Trí vẫn dứt lời: “Giám đốc Chúc, một yêu cầu đường đột... Mong cô giữ bí mật chuyện hai con báo linh đ.á.n.h . Việc liên quan đến cả Phàm Dã và vườn thú Đồ Bình, chuyện nhỏ, cần thời gian điều tra rõ ràng.”

 

Chúc Du: “Tất nhiên , ông yên tâm.”

 

Cát Trí mỉm hài lòng: “Vậy phiền nữa, mời cô dùng bữa ngon miệng.”

 

Chúc Du cũng gật đầu.

 

Cát Trí khỏi, Chúc Du lập tức cầm đũa lên ăn ngon lành.

 

Lấp đầy cái bụng đói meo xong, cô mới chợt nhớ lời giám đốc Phương từng — xem ông cũng đoán sai , Cát Trí chẳng hề cho cô thứ gì cụ thể, ngoài một câu hứa miệng “ghi nhớ ân tình”.

 

Mà “ân tình” kiểu , chỉ là cho ?

 

Chúc Du húp một thìa canh, công nhận thức ăn hôm nay nấu .

 

Ăn xong, cô còn cẩn thận gói phần cá hồi còn thừa , chuẩn mang về khách sạn cho con chim xám ăn.

 

Khi Chúc Du xách đồ ăn về đến phòng, mở cửa thấy một con chim lớn đang dài giường của cô.

 

“Chíu chíu.” Cô gọi nó.

 

Con chim xám lim dim tỉnh , thấy cô hớn hở kêu “chíu chíu” hai tiếng đáp .

 

là một chú chim ngủ mê mệt – lúc cô rời khách sạn thì nó đang ngủ, bây giờ cô tan về, nó vẫn còn ngủ, chỉ là từ ghế sofa dời qua hẳn lên giường.

 

Dĩ nhiên là giường thoải mái hơn , con chim xòe chăn gối mềm mại.

 

Chúc Du giơ giơ túi thức ăn trong tay: “Xem nè, chị mang cho em đồ ngon về đây~.”

 

Con chim xám ngửi thấy mùi cá hồi lập tức vỗ cánh phành phạch bay đến, sải cánh gần một mét vươn rộng, gần như quấn c.h.ặ.t lấy cả cô.

 

Nó kêu chíu chíu ngừng, biểu hiện sự phấn khích tột độ.

 

Chúc Du thụp xuống, vỗ vỗ sàn nhà, con chim cũng ngoan ngoãn bước tới chỗ cô vỗ, im đợi cho ăn.

 

Cô mở hộp thức ăn đặt mặt nó. Chim xám mổ một miếng, ngửa đầu nuốt gọn.

 

“Chíu chíu chíu!”

 

Ngon quá ngon quá!

 

Chúc Du : “Ăn , may là hôm nay ông Cát Trí cho riêng chị một bàn, thì chắc chẳng còn gì mà đem về cho em .”

 

Tất cả phần thịt nào phù hợp để chim ăn , cô đều cố gắng gói mang về.

 

 

Loading...