Các giám đốc vườn thú đang mặt tại hiện trường đều sững khi câu của Chúc Du.
Trang điểm, xịt nước hoa để cưới vợ là thế nào?
Chuyện liên quan gì đến giám đốc Đường? Càng chẳng hiểu gì liên quan tới hai con báo linh?
Khi còn đang mơ màng hiểu chuyện gì, chỉ Đường Kế và Cát Trí là sắc mặt đổi rõ rệt.
Đường Kế vội : “Giám đốc Chúc, cô đang gì ? nhanh ch.óng xem tình hình của Tiền Tiền, hôm nay nó thương nhẹ, thật sự quá đáng thương.”
Ở mặt bao nhiêu , dù cũng giữ thể diện tối thiểu.
Đường Kế còn cúi chào Chúc Du một cái, đầy cảm kích: “Hôm nay thật sự cảm ơn cô nhiều, nếu giám đốc Chúc, chắc chắn thể đưa Tiền Tiền ngoài an .”
Nói xong, ông lưng bỏ , chạy nhanh về phía khu thú y, bộ dạng đầy lo lắng cho chú báo đực nhà .
lưng , Đường Kế âm thầm lau mồ hôi trán.
Người khác thể mù mờ chẳng hiểu gì, nhưng ông thì rõ mồn một chuyện . Rõ ràng chỉ vài , Chúc Du nắm chuyện ?
Chẳng lẽ chuyện Tiền Tiền đ.á.n.h tơi tả thật sự là vì phát hiện “mặt thật”?
Đường Kế càng nghĩ càng hoảng, gần như là chạy trốn khỏi hiện trường.
Còn Cát Trí thì ở , cùng các giám đốc vườn thú khác, lập tức lên tiếng: “Giám đốc Chúc, hiện giờ chúng còn thể gì giúp cô ? Cô cứ việc căn dặn, chúng nhất định hết sức!”
Chúc Du : “Phiền chuẩn một ít t.h.u.ố.c khử trùng và băng gạc cho động vật, Nhuyễn Ảnh trong lúc giao đấu cũng thương, cần chăm sóc.”
Cát Trí lập tức đồng ý.
Không lâu , Chúc Du nhận hộp y tế và một nữa bước chuồng báo linh.
Mặc dù lúc chương trình tham quan trong ngày kết thúc, đúng lý thì thể tự do về khách sạn nghỉ ngơi, nhưng ai chịu rời .
Ai cũng đồng tình rằng, hoạt động chiều nay, xét về độ phong phú, mới mẻ và gay cấn, quả thực thuộc hàng đỉnh cao.
Dù từng tham quan nhiều vườn thú, nhưng bao giờ họ trải nghiệm cảm giác “thật như đời” thế .
Bởi lẽ các vườn thú tổ chức hoạt động thường chuẩn kỹ lưỡng, thứ luôn trơn tru nhưng thiếu tính bất ngờ, chân thực.
Nó giống như những buổi dạy học mẫu khi còn học, thì chuyên nghiệp, nhưng thực tế lột tả đủ các tình huống phát sinh.
Mà chuyện xảy hôm nay tại Vườn thú Phàm Dã đúng là “tình huống phát sinh cấp độ siêu to khổng lồ”, khiến ai nấy đều tranh thủ học hỏi thêm chút gì đó.
Tất nhiên cũng thiếu chỉ đơn thuần hóng chuyện.
Mọi quan sát thấy Chúc Du lúc đầu từng bước gần báo cái, dần dần tạo mối liên kết. Sau đó cho ăn, tiếp xúc, trò chuyện – tất cả đều diễn suôn sẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-198-thi-ra-day-chinh-la-dai-bang-long-trang.html.]
Ngay cả lúc bôi t.h.u.ố.c, thái độ của báo cái cũng vô cùng hợp tác, còn chủ động giơ móng cho cô bôi t.h.u.ố.c.
Khi băng bó xong, Chúc Du còn nhẹ nhàng xoa đầu nó, bảo nó nghỉ ngơi cho .
Cảnh tượng giữa và báo vô cùng hòa hợp.
Thuận lợi, quá thuận lợi luôn.
Điển hình, là một điển hình kinh điển về xoa dịu động vật hung dữ!
Tuy nhiên, ai nấy đều cùng một suy nghĩ: học .
Bởi vì họ đủ can đảm mà lãnh địa của một con báo cái đang nổi điên, còn đang khống chế một con báo đực khác. Như chẳng khác nào tự tìm đường c.h.ế.t.
Vì , khi Chúc Du từ chuồng báo linh bước , lập tức vây kín bởi các giám đốc vườn thú với ánh mắt sùng bái và ngưỡng mộ.
Cát Trí là lên tiếng : “Kính thưa các viện trưởng, cảm ơn quý vị đến tham quan Vườn thú Phàm Dã. Hôm nay vốn dĩ nên là một hành trình vui vẻ, ngờ giữa chừng xảy sự cố. Rất cảm ơn giám đốc Chúc tay tương trợ, giúp hóa giải khủng hoảng. Đồng thời cũng cảm ơn đồng lòng, giúp đỡ và động viên chúng .”
“Chuyến tham quan hôm nay đến đây là kết thúc. Trong những ngày tới chúng còn nhiều hoạt động khác. Hiện tại, chúng chuẩn sẵn bữa tối thịnh soạn tại khách sạn, mời cùng đến dùng bữa.”
Cát Trí xong, cũng tiện nán vây quanh Chúc Du nữa, liền cùng ông về khách sạn.
Cát Trí thầm thở phào nhẹ nhõm, ít nhất thì cũng tạm thời dàn xếp xong vụ việc .
Ông dám để quá nhiều ở Vườn thú Phàm Dã nữa, vì lịch trình vốn sắp xếp thỏa xảy hai sự cố liên tiếp — đúng là “xui tận mạng”.
Người mà vận đen đeo bám thì đành tin mê tín, ông dám ở đây lâu thêm chút nào.
Hơn nữa, Cát Trí cũng để quá nhiều tiếp xúc với Chúc Du, sợ cô lỡ sự thật gì đó, nên càng nhanh rút lui càng .
Chúc Du cũng cùng đoàn về khách sạn. Sau khi trấn an báo cái và cho ăn no nê, giờ cô cũng cảm thấy bụng đói cồn cào, mong chờ “bữa tiệc lớn” mà Cát Trí .
Giám đốc Phương bên cạnh cô, đảo mắt quanh nhỏ giọng hỏi: “Giám đốc Chúc, cô chứ?”
Tuy cô mối duyên kỳ lạ với động vật và bản cũng là xem lúc nãy, nhưng dù ngoài vẫn khác trong. Ông rõ cô thương .
Chúc Du mỉm : “ mà. Mọi hôm nay chắc dọa sợ đúng ?”
“Còn gì nữa.” Giám đốc Phương thì thào, “Ban đầu còn hai con báo linh hòa thuận, mà chớp mắt đ.á.n.h .”
Mà chỉ đ.á.n.h , còn mất mặt cả Vườn thú Phàm Dã nữa chứ.
“Giám đốc Chúc, cô , lúc cô chuồng, sắc mặt phó giám đốc Cát đen như than luôn.”
Giám đốc Phương thể hiểu , dù đây là hội giao lưu quy tụ nhiều đồng nghiệp, mà Vườn thú Phàm Dã nổi tiếng khắp nước, giờ xảy chuyện quả là bẽ bàng.
“Chắc lát nữa phó giám đốc Cát sẽ riêng gặp cô để cảm ơn đấy.”