Thật thần kỳ! Chúc Du trong chỉ tấn công, mà còn kết với con báo – thậm chí còn nó đòi… cho ăn!
Ai cũng , động vật chủ động ăn uống mặt là một bước cực kỳ lớn trong việc xây dựng niềm tin.
Khi các nhân viên chăm sóc dùng cách cũng dụ nổi nó, còn giờ, Nhuyễn Ảnh khác xưa…
Mọi c.h.ế.t lặng khi thấy Chúc Du cầm thức ăn tiến gần, Nhuyễn Ảnh ngoan ngoãn vươn cổ c.ắ.n một miếng to. Vừa mới gặp mà thiết đến mức ?
Càng choáng hơn, khi Chúc Du còn… đưa tay xoa đầu nó.
Mà Nhuyễn Ảnh những nổi điên, còn tựa đầu tay cô, cọ nhẹ một cái.
Mấy giám đốc ngoài sân dụi dụi mắt, họ hoa mắt ?
Đây chẳng con báo cái hung dữ mới giẫm con báo đực suýt c.h.ế.t chỉ vì thấy s.ú.n.g gây mê đó ?
Sao giờ giống mèo nhà quá ?
Cả đám đều đồng loạt nghĩ cùng một điều:
Chúc Du, rốt cuộc cô cái gì?
Chúc Du: “ chẳng gì cả, chỉ khen nó vài câu, nghĩ từ góc độ của nó, đáp ứng yêu cầu của nó thôi.”
Ví dụ như con báo đ.á.n.h xong thì đói – cho ăn.
Ví dụ như con báo ngửi thấy mùi cô dễ chịu – thì cho nó xoa.
Với Chúc Du, là động vật thì cầu là cung.
Bị đè móng vuốt, con báo đực khẽ rên rỉ – nó cũng đói và khát lắm .
Vừa mở miệng liền đè xuống mạnh hơn.
Báo đực:
…Có ai quan tâm đến ?
Chúc Du thấy Nhuyễn Ảnh ăn uống no nê, vẻ mặt mãn nguyện liền hỏi:
“Nhuyễn Ảnh còn ăn gì nữa ?”
“Đủ .” Nó vốn kén ăn, dễ nuôi mà.
Dường như Chúc Du định hỏi gì tiếp, nó bỗng giận dữ :
“Con báo dám lừa em!”
“Vừa tắm xong là mùi khác, cả đốm mặt cũng phai, c.h.ế.t , đ.á.n.h cũng em, thế mà cũng mơ mộng giao phối với em ?!”
Chúc Du mà choáng váng. Sau một hồi hỏi kỹ, cô cũng hiểu chuyện gì đang xảy .
Thì ban đầu, Nhuyễn Ảnh đúng là cảm tình với con báo đực.
Là báo cái, nó coi trọng chất lượng gen – chọn bạn đời ngửi mùi mạnh mẽ và hoa văn mắt, thể hiện khả năng săn mồi lẫn ngoại hình.
Tình cờ , báo đực của vườn thú Đồ Bình hôm đầu gặp mặt đạt chuẩn.
Mà báo đực cũng hài lòng với Nhuyễn Ảnh: mạnh mẽ, xinh , còn sống trong vườn thú nổi tiếng với lãnh thổ rộng.
Cả hai trò chuyện khá hoà thuận, nên mới buổi “hợp l.ồ.ng” hôm nay.
Ban đầu chuyện đều , hai con còn ăn chung, chơi chung hồ nước. dính nước xong, Nhuyễn Ảnh phát hiện sự thật.
Mùi báo đực đổi, hoa văn cũng bay màu!
Nghe đến đây, Nhuyễn Ảnh giận đùng đùng: “Dám lừa !”
Chúc Du thông cảm: “Chị hiểu, y như hẹn hò mạng, đến lúc gặp thì hóa là chú bụng bia đội lốt trai !”
Ai mà chịu ?
“Chị thấy em để nó sống là rộng lượng lắm , đúng là khí chất của báo vương!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-197-bao-vuong-cua-cac-loai-bao.html.]
Nhuyễn Ảnh hừ mạnh, vẫn còn giận. Nó với Chúc Du: “Xoa thêm .”
“Được luôn.” Chúc Du gãi cằm nó, cảm nhận rõ ràng con báo giãn cơ , giống hệt con mèo massage.
Quay sang con báo đực đang im thin thít, cô hỏi:
“Tiền Tiền, còn lời nào ?”
Cô còn nhớ tên con báo đực .
Nhìn nó dù đè suốt nhưng vẫn còn rên rỉ là còn sống.
Tiền Tiền đau khổ:
“Em… em oan mà!”
Nó cực kỳ uất ức – từ xa đến tận Phàn Dã, tưởng rằng sẽ vợ, ai ngờ là cú lừa.
“Giám đốc bôi nước hoa lên em, là con gái thích mùi đó. Rồi còn bôi cái gì lên mặt em nữa…”
Chúc Du cũng đoán đây ý của báo đực – việc mùi và sửa mặt chuyện một con báo thể tự .
“Nhuyễn Ảnh, thấy chứ, nó cũng oan, nó cố tình.”
Chúc Du lúc như MC trong chương trình giải quyết mâu thuẫn gia đình.
Nhuyễn Ảnh hừ một tiếng: “Một con báo đực yếu xìu!”
Tiền Tiền: …
Nó nuôi từ bé, từng tự săn mồi mà…
Chúc Du cẩn thận hỏi:
“Vậy… em thể…” – thả nó ?
Còn xong, Nhuyễn Ảnh nhấc vuốt lên. Con báo đực đè suốt nãy giờ lập tức bật dậy, co giò chạy vù cửa như giải thoát khỏi địa ngục.
Cảnh tượng đó khiến cả sân vườn c.h.ế.t lặng.
Chúc Du gì ? Sao mà khiến con báo cái… thả con báo đực thế?
Rõ ràng chẳng thấy cô hành động gì to tát!
Chúc Du rời ngay. Cô , thêm một buổi spa xoa bóp cho Nhuyễn Ảnh, khen ngợi ngớt:
“Nhuyễn Ảnh đúng là hiền hậu hiểu chuyện, dù Tiền Tiền cố ý, em mới là bên thiệt thòi, mà em tha thứ, thả nó – đúng là độ lượng, khí độ hơn !”
Nhuyễn Ảnh xoa bóp, thích quá dài lim dim, lười biếng: “Không , nó yếu , em còn bắt .”
Chúc Du thấy chân của nó vết thương nhỏ, dịu dàng :
“Em cũng thương , tuy với em chỉ là vết nhỏ, nhưng chị thấy xót lắm. Chị lấy hộp t.h.u.ố.c, băng bó cho em ?”
Nhuyễn Ảnh nửa nửa : “Đi .”
Chúc Du lập tức lên ngoài, tới cửa một đám giám đốc vây lấy:
“Giám đốc Chúc, rốt cuộc cô thế nào ?”
“Sao hai con báo đ.á.n.h thế?”
Lúc Tiền Tiền đưa chữa trị, nhưng nỡ rời – ai cũng nguyên nhân.
Chúc Du về phía giám đốc Đường của vườn thú Đồ Bình – đang lo lắng theo con báo đực xa – cô lớn tiếng gọi:
“Giám đốc Đường!”
Đường Kế tiếng liền chạy : “Sao thế? Tiền Tiền chuyện gì ?”
Chúc Du nghiêm giọng :
“Giám đốc Đường, việc phối giống báo linh nên để chúng tự do yêu đương, đừng can thiệp quá nhiều. Thời buổi bây giờ, yêu đương là tự chọn, chứ dùng nước hoa với phấn nền mà đòi cưới vợ, là ăn thua . Muốn yêu thì tự bản xịn !”