Tới mười giờ tối, Chúc Du thành xong món đồ thủ công chuẩn ngủ.
Sáng mai là buổi giao lưu chính thức, bắt đầu từ chín giờ. Trong chương trình một phần tham quan vườn thú Phàm Dã, điều khiến cô khá hào hứng.
Dù đang ở nơi lạ nhưng Chúc Du vẫn dễ dàng chìm giấc ngủ. Khách sạn giá cao, nhưng nội thất và đồ đạc trong phòng đều thuộc loại cao cấp, nệm giường cũng đủ độ êm ái.
Chỉ là, giữa đêm cô đ.á.n.h thức bởi âm thanh lạ — tiếng thú kêu inh ỏi ngoài cửa sổ, dù cách âm nhưng vẫn rõ mồn một.
Cô đồng hồ — hai giờ sáng, bên ngoài là một loạt tiếng tru gọi của muông thú vang vọng trong đêm, rền rĩ và... ghê rợn một cách khó tả.
Nếu xét theo góc khoa học, chắc đây là âm thanh từ động vật trong vườn thú.
tình trạng quá bất thường. Ở vườn Linh Khê, Chúc Du từng nhiều ngủ qua đêm, bao giờ động vật kêu la phiền. Các bé thú đều ngoan ngoãn nghỉ ngơi, sống với hòa thuận.
Giờ đây, tiếng tru của cả đàn thú chẳng hề mang ý nghĩa gì rõ ràng, chỉ khiến cô rúc c.h.ặ.t trong chăn, dám cựa quậy.
Tuy cô thể giao tiếp với một loài động vật, nhưng vẫn còn nhiều loài hiểu lời cô, bản chúng cũng chỉ thể truyền đạt một vài ý niệm đơn giản thông qua va chạm.
Huống hồ lúc là nửa đêm, trong phòng tối om, còn tiếng thú thì gào rú thê lương — dễ liên tưởng đến mấy phim kinh dị!
Khi Chúc Du mơ màng sắp chìm giấc ngủ, chợt thấy tiếng “cộc cộc cộc”.
Lúc đầu còn nhẹ, nhưng mấy tiếng rõ ràng và mạnh hơn hẳn.
Cô lập tức mở choàng mắt, lặng lẽ xoay về phía cửa sổ.
“Cộc cộc cộc” — âm thanh vang lên, giống như ai đó đang gõ kính cửa sổ.
… cô ở tầng ba mà?
Chúc Du thì thầm trong lòng: “Phú cường, dân chủ, văn minh, hài hòa…”, tiếp tục im lặng chằm chằm ngoài.
Tiếng gõ cửa sổ vẫn dừng , “cộc cộc cộc”, đều đều và dai dẳng.
Cô từ từ bật đèn lên, sáng thì tiếng gõ càng dồn dập hơn, và kèm theo đó là một tiếng “chíu” cao v.út, lanh lảnh.
Hình như… thứ gì thể ?
Chúc Du kéo rèm , bắt gặp một cái đầu chim màu xám to tướng đang áp sát cửa sổ. Con chim cao chừng 50–60 cm, mắt đen lấp lánh, thấy cô liền cúi đầu mổ kính vài cái “cộc cộc cộc”.
Thì thủ phạm gõ cửa là con chim .
Chúc Du mở hé cửa sổ, định hỏi xem nó cần gì thì con chim xám lập tức chui tọt , bộ lông mượt mà lách qua khung cửa để chút dấu vết.
Chim xám đáp xuống sàn, rũ lông một cái, dang rộng hai cánh — cả to phồng lên, sải cánh rộng ít nhất một mét, bay một vòng trong phòng như chỗ .
May mà phòng đủ rộng, thì nó bay kiểu đó chắc đập trần luôn. Dù , nó cứ liên tục che mất ánh đèn, từng chiếc lông vũ màu xám bay bay rơi xuống sàn, khí thế.
Chim xám hót “chíu chíu”, giọng líu lo đầy hưng phấn.
Chúc Du thì thấy vui gì mấy. Không hiểu con chim cận , bay một vòng mà đ.â.m trúng giá treo quần áo mấy , khiến nó lắc lư dữ dội, suýt nữa ngã xuống. Cô vội đỡ lấy, sợ tầng lên mắng vốn.
“Nhóc, chuyện gì ?” cô nhẹ giọng hỏi.
Chim xám lao thẳng xuống phía cô:
“Chíu chíu chíu!”
Chị đang chuyện với em ?
“Chíu chíu chíu chíu chíu chíu!”
Ha ha ha ha ha!
“Chíu chíu chíu chíu!”
Em nhóc con, em là đại bàng!
“Chíu chíu!”
Chào chị nha!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-187-chu-chim-lon-xam-no-bao-muon-theo-co-ve-nha.html.]
Chim xám ríu rít ngừng, giọng cao và vang, xuyên thấu cả phòng.
Chúc Du vội vẫy tay: “Xuống đây nào!”
Nó cô như đang tìm chỗ đáp, cô chợt nghĩ tới gì đó, bắt chước phim truyền hình, duỗi tay — con chim lập tức đậu lên cánh tay cô.
“Chíu—.”
Vừa định cất tiếng thì Chúc Du lấy tay bịt mỏ .
“Đừng kêu nữa, ngủ cả đó.”
Chim xám nghiêng đầu cô, trông vẻ… đáng yêu phết.
Từ cách nó giao tiếp lúc nãy, thể thấy nó hiểu lời cô, Chúc Du thấy nó ngoan nên nhẹ nhàng buông tay .
“Chíu chíu.” chim xám hạ giọng gọi hai tiếng, cúi đầu, dùng mỏ gõ gõ đầu cô.
Đây là một hành động mang ý nghĩa mật trong giới chim ch.óc — chỉ những con thiết mới chải lông giúp .
dù nó gõ nhẹ, với Chúc Du thì vẫn thấy đau, cô lập tức ôm đầu lắc lắc:
“Không !”
Đầu mới gội tối nay, mai còn gặp bao nhiêu nữa…
Điều quan trọng hơn là — mỏ chim sắc quá, cô thật sự sợ nó "gãi đầu" xong hói luôn.
Chim xám nghiêng đầu:
“Chíu chíu…”
Buồn ghê…
Chúc Du liền lấy lược của , nhẹ nhàng chải lên đầu và n.g.ự.c nó hai cái:
“Để chị chải cho, ?”
Chim xám lập tức vui vẻ hẳn, ưỡn n.g.ự.c cho cô chải tiếp.
Móng nó bám chắc tay cô, còn chủ động điều chỉnh góc để cô đau.
nó cũng nặng cỡ hai ba ký, Chúc Du giữ tay duỗi một lúc cũng mỏi, liền :
“Em thể xuống đất ?”
Chim xám nghiêng đầu — nó .
Chúc Du: …
“Em đất thì chị mới ôm em chứ. Đứng tay thế chị bế nổi.”
Nghe thế, chim xám mới bay xuống sàn, nhảy vài cái như hiệu: “Ôm nào!”
Chúc Du xuống ghế, giang tay ôm lấy nó.
Chim xám dang cánh, vỗ nhẹ tay cô như đáp :
“Chíu chíu.”
Muốn uống nước.
Nghe xong, Chúc Du lấy cái ly to nhất, rót đầy nước, đặt mặt nó. Chim xám lập tức cúi đầu uống lấy uống để.
cứ uống hai ngụm ngẩng đầu lên, cọ đầu vai cô vài cái, cúi xuống uống tiếp.
Rõ là mật quá mức luôn .
Với một quen gặp thú tự nhiên thiết, Chúc Du hề thấy lạ.