Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 186: Chú chim lớn xám, nó bảo muốn theo cô về nhà!

Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:18:06
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

La Tân sững sờ khi thấy cảnh tượng mắt, vội vã nhấc móng gấu của Đoàn Đoàn lên, giải cứu mấy bé đáng thương đè móng.

 

“Đoàn Đoàn, em ăn h.i.ế.p bạn bè thế hả?” La Tân bắt đầu lải nhải như cô giáo mầm non đang dạy trẻ:

“Bạch Châm với mấy bé khác vất vả lắm mới tới chơi với em, đè xuống đất ? Bạn bè thì hòa thuận chứ, em to con lắm ? Em là gấu trúc lớn đó, dù trưởng thành nhưng cơ thể cũng to gấp mấy tụi nó . Phải nhẹ nhàng, chơi cùng chứ!”

 

Nhân cơ hội đó, ba bé giải cứu lập tức chui chui lách lách đến gần Đoàn Đoàn, mỗi bé thò một cái đầu màn hình, thấy Chúc Du màn hình liền hí hửng chào hỏi:

 

“Chị ơi, là em nè, Tiểu Năng đó!” bé gấu trúc đỏ khi chen cái đầu , còn cố nhét thêm một cái móng, vẫy vẫy chào như thật.

 

“Chủ nhân, chủ nhân, em cũng mặt nha!” Tiểu Hoàng há miệng thè lưỡi, lắc lắc cái đầu, tỏ vẻ vui tột độ.

 

Bạch Châm, vì hình nhỏ nên suýt nữa đẩy bật ngoài, liền trèo thẳng lên đầu Đoàn Đoàn mà hô to:

“Còn em nữa nè!”

 

Chúc Du kinh ngạc hỏi:

“Sao mấy đứa ở cùng thế ?”

 

Cô nhớ là lúc còn ở vườn, bé gấu trúc đỏ vốn ưa gấu trúc, dù tên giống thật…

 

Bạch Châm lên tiếng:

“Là em rủ tụi nó tới…”

 

Chưa kịp hết câu thì Đoàn Đoàn thương tiếc quật một cái móng đẩy xuống khỏi đầu.

 

May mà La Tân ở cạnh phản xạ nhanh như chớp, đỡ kịp bé chồn nhỏ xíu, thì rớt xuống chắc đau lắm.

 

Anh hai tay ôm c.h.ặ.t bé chồn, hít một lạnh:

“Chồn kim trắng quý thế thương thì nguy to.”

 

Rồi La Tân sang dạy dỗ tiếp:

“Đoàn Đoàn, em đẩy Bạch Châm xuống ? Bé đó nhỏ xíu , dễ thương lắm! Bạn bè đối xử với t.ử tế, dù là chơi cũng là trò chơi cả hai cùng thích, chứ bắt nạt như …”

 

Bạch Châm thì lười giáo huấn, bế lên liền trèo lên Đoàn Đoàn tiếp, tìm cách chen ống kính.

 

Màn hình ba bé to con chiếm gần hết, bé chồn nhỏ xíu chỉ thấy còn chút chỗ trống đầu Đoàn Đoàn nên quyết tâm chiếm lấy.

 

Đoàn Đoàn nổi giận, giơ móng chuẩn đẩy bé xuống nữa, nhưng La Tân tóm kịp.

 

Anh tụi nhỏ đang chơi, nhưng kiểu chơi rõ ràng . Tụi "bảo vật quốc dân" của vườn thú, fan online đầy rẫy, ngày mai . Lỡ mà thương thì fan hết nước mắt.

 

Thế là La Tân nghiêm túc giảng đạo:

“Chơi thì cũng chơi an , mấy con là động vật quý, ai phép té thương!”

 

Tiểu Năng chịu nổi, đưa móng bịt tai, tỏ vẻ “chịu hết nổi ”.

 

Tiểu Hoàng vốn ngoan ngoãn cũng lắc đầu lắc tai như vứt lời lải nhải khỏi đầu.

 

Còn Đoàn Đoàn – bé “tính cách mạnh mẽ” nhất – thì dứt khoát đập nhẹ móng La Tân:

“Ying!”

 

“Vuốt trộm thì thôi , giờ còn lắm lời hả, phiền c.h.ế.t !”

 

Thấy Đoàn Đoàn giơ móng, Bạch Châm cũng nhảy thẳng La Tân, hai bé thấy cũng bắt đầu nhúc nhích, giống như định... đ.á.n.h hội đồng chăm!

 

là tạo phản cả lũ !

 

Phía bên màn hình, Chúc Du vội lên tiếng:

“Mấy đứa ngay!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-186-chu-chim-lon-xam-no-bao-muon-theo-co-ve-nha.html.]

 

Bốn bé lập tức dừng , Tiểu Năng còn giả vờ thản nhiên l.i.ế.m móng, ngoan ngoãn :

“Chị ơi, em nha!”

 

La Tân thì nếu nhờ Chúc Du kịp thời tay, sắp "vật" tới nơi, giờ chỉ thấy... hạnh phúc trào dâng!

 

Anh một tay ôm c.h.ặ.t bé chồn nhào lòng, tay giữ Đoàn Đoàn đang vắt ngang cánh tay, tranh thủ vuốt ve sướng tay sướng mắt.

 

“Giám đốc!” La Tân kích động to:

“Chị thấy ? Bạch Châm với Đoàn Đoàn chủ động ôm em đấy!!”

 

Nuôi tụi nhỏ bao lâu, đầu tiên tụi nó chủ động “gần gũi”!

 

La Tân cảm thấy hạnh phúc từng , đang định tranh thủ hôn một cái thì hai bé nhanh như chớp chuồn mất.

 

Bạch Châm nhỏ con, di chuyển siêu nhanh.

Đoàn Đoàn thì khỏe, gỡ dễ như chơi.

 

Dù hai tay trống trơn, La Tân vẫn tươi như hoa, miệng còn giải thích:

 

“Tụi nó ngại đó mà!”

 

Chúc Du: …

 

“Ừ… ngại ghê luôn đó.”

 

Miễn là vui là .

 

La Tân dậy, chủ động cầm điện thoại, xa một chút xuống, để cả bốn bé cùng lọt màn hình. Anh cam tâm chân đỡ điện thoại sống, miễn tụi nhỏ lên hình hết.

 

Vì đủ chỗ, nên bốn bé cũng tranh nữa, ngay ngắn camera, ngoan ngoãn.

 

“Không đ.á.n.h .” Chúc Du dặn dò.

 

Cả bốn cùng gật đầu như gà mổ thóc.

 

hỏi:

“Mà tự dưng tụi em tụ tập đông đủ ?”

 

Tiểu Năng :

“Tiểu Hoàng dẫn em gặp bạn mới, em cũng tò mò gấu trúc như nào!”

 

Trông vẻ ngoài thì ngoan, nhưng Chúc Du thừa tụi nhỏ kiểu gì cũng mưu mô riêng, nhưng nghĩ , các bé cũng lớn , cô đang công tác, thôi thì cứ để tụi nó tự xử lý .

 

Chỉ một chuyện là tuyệt đối :

 

“Không đ.á.n.h .” Chúc Du nhấn mạnh ,

“Dù đ.á.n.h thì cũng giả vờ thôi! Mấy đứa là bảo bối của vườn, đứa nào thương chị cũng đau lòng hết!”

 

Nghe tới đây, cả bốn đứa càng gật đầu ngoan hơn nữa.

 

Thực bé gấu trúc đỏ vốn kiểu thích gây sự, ngày xưa trong rừng đ.á.n.h thì cũng là vì tranh đồ ăn. Còn giờ ở vườn Linh Khê, đồ ăn thiếu thứ gì, nó đơn giản là gặp gấu trúc cho thôi…

 

Cũng chỉ thôi mà, hừ hừ.

 

Sau khi trò chuyện xong với mấy "nhóc", Chúc Du tắt máy tiếp tục con gấu trúc bằng len tay. Vừa thấy Đoàn Đoàn, cô càng thêm hăng hái, cảm giác như động lực sáng tạo tăng gấp bội.

 

 

Loading...