Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 183: Một chú gấu trúc mê sạch sẽ

Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:09:50
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lần Chúc Du tham gia hội nghị trao đổi nghề nghiệp, khác với đến Vườn thú Đài Kinh Sơn dự buổi đấu giá. Bởi cô tham gia với tư cách là giám đốc đại diện, nên bộ chi phí và ăn ở đều hỗ trợ.

 

Và đây cũng là đầu tiên trong đời cô khoang thương gia.

 

Lúc rời , mấy bé thú trong vườn là nỡ xa cô nhất. Bạch Châm còn níu kéo hỏi thể cùng , rằng thể ngụy trang thành khăn quàng lông, cuộn vai cô.

 

Chúc Du đương nhiên từ chối ngay. Trời đang nóng nực thế , ai đeo khăn lông chồn chứ!

 

Tiểu Hoàng cũng luyến tiếc kém. Từ lúc về sống ở Vườn thú Linh Khê, nó gần như rời xa Chúc Du, những năm ngày liền.

 

bé là một chú ch.ó ngoan ngoãn, nũng đòi theo, còn hứa sẽ trông nhà (trông vườn) cho .

 

Chúc Du lượt hứa hẹn với từng bé, rằng lúc về sẽ mang theo quà đặc sản.

 

Bạch Châm thì hừ một tiếng:

“Được , nhưng đừng dắt thêm một bé gấu trúc đỏ nào về nữa đó nha!”

 

Nó bĩu môi khinh khỉnh:

“Có động vật quý hiếm gì mà cứ giả vờ đáng yêu…”

 

Chúc Du: “… Em đừng chơi với Hoàng Điều nhiều quá, học mấy cái từ khó !”

 

Bạch Châm đảo đảo mắt, gì nữa.

 

lo cho nó, lúc Chúc Du còn dặn dò La Tân nhớ để ý đến Bạch Châm nhiều hơn.

 

Ngày rời khỏi vườn thú, Chúc Du còn nhận mấy món quà ẩn danh do các bé thú lén gửi: một bó hoa dại nho nhỏ, vài viên sỏi xinh, và một cục lông tròn xoe.

 

Cô đem hoa cắm lọ thủy tinh, mấy viên sỏi cũng thả lọ đó trang trí, còn cục lông thì cất túi, thêm hai món để thú nhồi bằng len nỉ.

 

Trên máy bay, Chúc Du cũng chịu yên, tay cắm cúi đ.â.m kim đ.â.m chỉ liên tục, trở thành một “cảnh tượng kỳ lạ” hiếm thấy trong khoang thương gia — bay thủ công.

 

Tay nghề của cô bây giờ thành thạo đến độ ba tiếng đồng hồ máy bay thành xong một bé báo tuyết mini.

 

Cầm lên kỹ, càng càng thấy đáng yêu. Chủ yếu là vì ảnh của báo tuyết - Ngạo Sương quá , mà cô theo đúng tư thế bé vươn vai, cho nên thành phẩm tự nhiên cũng ưng ý.

 

Chỉ tiếc là với phận một con báo tuyết, Ngạo Sương dùng điện thoại, chứ là cô chụp hình gửi cho nó .

 

“Cô gái .”

Một giọng vang lên bên cạnh. Chúc Du đầu , thấy một đàn ông trung niên trạc năm mươi tuổi, mặt mũi hiền lành dễ mến.

 

“Cái cô là gì ? Là mô hình báo tuyết hả?” Ông hỏi.

 

Chúc Du gật đầu: “Là báo tuyết từ len nỉ ạ.”

 

Người đàn ông liếc thấy tấm ảnh đặt bên cạnh: “Bé báo tuyết quen quen nhỉ, chụp ở vườn thú nào thế?”

 

Không ngờ máy bay cũng thể gặp fan của Ngạo Sương, Chúc Du vui vẻ :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-183-mot-chu-gau-truc-me-sach-se.html.]

“Bé tên là Ngạo Sương, hiện đang sống ở Vườn thú Linh Khê. Đừng ảnh mà đ.á.n.h giá nhé, báo tuyết ăn ảnh , ở ngoài còn hơn nhiều. Nếu thời gian, chú thể ghé tận nơi xem bé.”

 

Chúc Du quên tranh thủ quảng bá vườn thú nhà .

 

Người đàn ông gật gù: “Vườn thú Linh Khê nào nhỉ?”

 

Chúc Du lấy điện thoại , mở hình du khách từng chụp và đăng lên mạng. Tấm ảnh lung linh.

 

“Chính là vườn đó ạ. Dạo gần đây hot lắm luôn, ngoài báo tuyết còn nhiều loài hiếm khác nữa, đáng để lắm ạ.”

 

Thấy ông chú tới vườn thú, Chúc Du cũng mạnh dạn khen luôn cho miệng.

 

Ông gật đầu: “Nghe thì cũng nên ghé xem thử.”

 

Chúc Du mỉm đáp .

 

Rồi ông hỏi tiếp: “Cô gái, bé báo tuyết len nỉ bán ?”

 

Chúc Du đáp: “Dạ ạ, đây là cháu tự chơi, để về tặng cho mấy bé ở nhà. Không tiện bán ạ.”

 

Ông chú cảm thán: “Dễ thương thật, mấy bé chắc sẽ thích lắm.”

 

Chúc Du nghĩ bụng: Ngạo Sương mà thấy chắc chắn sẽ thích cho xem. Cô còn cố tình chọn tư thế vươn vai vì trông oai mềm.

 

Xuống máy bay xong, Chúc Du đến thẳng khách sạn.

 

Khách sạn ngay trong khuôn viên Vườn thú Phàm Dã, chính là đơn vị đăng cai tổ chức hội nghị . Trước đó Chúc Du tra thử giá phòng, ngay cả loại rẻ nhất cũng ngót nghét hai ngàn tệ một đêm.

 

Do trong vườn thú nổi tiếng, khách lưu trú thể tận mắt tiếp xúc với động vật và tham gia các hoạt động tương tác. Thêm đó khách sạn quá nhiều phòng, nên dù giá chát vẫn luôn kín lịch.

 

Chúc Du cảm thán: Lần công tác đúng là mở mang tầm mắt thật. Cô định phòng thì thấy một giọng gọi to:

“Giám đốc Chúc!”

 

Quay đầu , Chúc Du lập tức nhận đó — là giám đốc Phương, cô từng gặp lúc đến Đài Kinh Sơn, cũng là hàng xóm cũ của chủ cũ Tiểu Hoàng.

 

Giám đốc Phương niềm nở: “Lâu quá gặp, giám đốc Chúc khỏe chứ!”

 

Hai bắt tay trò chuyện mấy câu, giám đốc Phương hỏi thăm tình hình của Tiểu Hoàng. Biết nó hiện đang sống ở Vườn thú Linh Khê, ông mới yên lòng.

 

“Vậy là . Tiểu Hoàng coi như trong cái rủi cái may.”

Ông bĩu môi, giọng khinh bỉ:

“Nhà chủ cũ của nó chẳng hạng lành gì . Sau vụ đó lan group cư dân, chính chủ nhà cũng thèm cho thuê nữa.”

 

“Cô đoán xem bọn họ dọn kiểu gì? Để nhà bẩn nát, cả phân cả nước tiểu gì đó, sofa, rèm cửa đều hỏng. Rõ ràng là trả đũa vì cắt hợp đồng thuê, còn lấy cả tiền cọc, nửa đêm lẳng lặng dọn luôn.”

 

mà, nhà đó dễ bắt nạt. Chủ nhà cũng là dân luật cả nhà, sửa sang tốn gần trăm vạn, giờ đang kiện đòi bồi thường.”

 

 

Loading...