“Chị từng mỗi con vật tính cách riêng mà.”
Chúc Du đúng là cạn lời. Có vẻ như A Nằm từng khổ sở trong đàn sói quá lâu, giờ sở thú thì tận hưởng cuộc sống cho trọn vẹn luôn.
Đột nhiên, một bóng dáng bạc trắng vụt qua họ, gió thổi vù vù theo .
“Ôi! Là Ngạo Sương kìa!”
“Ngạo Sương chạy bộ nữa ! Chạy nhanh thật đấy! Quả nhiên là báo tuyết nhất sở thú!”
“Nghe mấy con chim bảo, mỗi ngày cả trăm tới xem Ngạo Sương, chị nỗ lực thật sự!”
“Chị Ngạo Sương ơi chào chị nha~.”
Ở bất cứ sở thú nào, Ngạo Sương cũng luôn là nhân vật đồng loại yêu quý. Nghe gọi tên, Ngạo Sương còn đáp bằng một tiếng gầm kiêu hãnh.
Nó cũng thấy Chúc Du, liền dừng , sải bước uyển chuyển tiến tới, trông thấy sói xám bạc đang mềm oặt như bánh tráng nhúng nước.
Không hiểu vì , sói xám bạc vốn đang ủ rũ, thấy Ngạo Sương tới, lập tức cố gắng thẳng hơn, ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c rõ ràng.
Ngạo Sương nghiêng đầu hỏi:
“Đây là con sói mới, ngoài ăn thì chẳng gì ?”
Đừng coi thường tốc độ lan truyền tin tức giữa động vật. Chim sẻ là “truyền thông chính thống” trong vườn, chim bồ câu với Ngạo Sương, mỗi ngày bay khắp nơi hóng chuyện, tin gì mới là lan nhanh như gió, Ngạo Sương đương nhiên kể hết .
Sói xám bạc vội nghiêm, phản biện:
“Ăn uống là bản năng của loài động vật! Biết ăn là phúc!”
Ngạo Sương nó một lượt hỏi :
“ bụng to quá đấy. Loài thích mấy con thú... mỡ mỡ như ?”
Nói xong, nó cũng chẳng chờ ai trả lời, tiếp tục chạy bộ luyện tập như thường lệ.
Ngạo Sương , sói xám bạc như đ.á.n.h trúng tim đen, lí nhí hỏi Chúc Du:
“Em... em mỡ thừa thật ?”
Chúc Du liếc nó một cái, nghiêm túc :
“Hiện tại thì , nhưng với tốc độ thì vài ngày nữa là mỡ lấp hết .”
Sói xám bạc giật , lập tức thật nhanh về phía , cả đoạn dài mới ngoái hỏi:
“Chị nữa ?”
“Đi chứ.” Chúc Du mỉm , bước theo.
Cô thật ngờ, sói xám bạc đúng một từ của Ngạo Sương đả kích đến . Mới nãy còn vẻ "c.h.ế.t cũng chẳng sợ", mà giờ như dội nước lạnh tỉnh hẳn.
"Mỡ mỡ", một từ thấy... xỉ nhục.
Hồi còn trong đàn, sói xám bạc từng một con sói khác kể về trải nghiệm cứu chữa thả về rừng. Khi nó kể lắc đầu : “Bị gọi là mỡ mỡ thì coi như hết đời, rửa cũng sạch.”
Sói xám bạc nhớ rõ — nó tuyệt đối thể thành sói mỡ mỡ!
Trong tuần đầu vườn thú Linh Khê chính thức mở cửa, lượng du khách đến tham quan mỗi ngày đều khớp gần như tuyệt đối với lượng vé bán .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-178-giam-can-nao.html.]
Phải là một con đáng kinh ngạc. Bởi vì bình thường, dù vài chục ngàn đặt vé, cũng sẽ bận, quên, vắng mặt vài nghìn là chuyện thường. Vậy mà ở Linh Khê, vé đặt bao nhiêu, tới bấy nhiêu!
Không chỉ , bộ khách tham quan đều đ.á.n.h giá năm cho trải nghiệm.
Từ môi trường, dịch vụ cho đến cách sắp xếp, ai thể chê . Đặc biệt là các "nhân viên động vật" trong vườn — thái độ phục vụ quá ư chuyên nghiệp, khiến ai nấy đều cảm thấy bỏ 59.9 tệ là quá đáng giá.
Thật Chúc Du cũng trình độ phục vụ của Linh Khê đến mức đỉnh cao như các công viên giải trí nổi tiếng. Dù , nhân lực trong vườn vẫn còn hạn chế.
khi khách thỏa mãn về mặt cảm xúc từ mấy bạn thú, thì yêu cầu với nhân viên cũng tự động thấp . Mà thật , nhân viên Linh Khê ai cũng niềm nở, cáu gắt, khó chịu, chào hỏi niềm nở — thành , tiếng thơm cứ thế lan xa.
Ngày thứ sáu khi khai trương, Chúc Du quyết định tung thêm 100.000 vé. Tuy nhiên, lượng khách đặt mỗi ngày vẫn giữ ở mức 5.000. Ai mua vé sẽ chọn lịch cổng trong vòng một tháng kế tiếp.
Cô nghĩ với lượng vé chắc tiêu thụ vài ngày, vì nhóm khách nôn nóng hẳn mua hết đợt đầu .
Kết quả? Chưa đầy mười phút, bộ vé bán sạch.
[Haha ngờ đúng , hôm qua tớ mới Linh Khê xong, hôm nay cướp vé nữa !]
[ cũng thứ hai ! Trời ơi, Linh Khê một ngày mà chỉ tốn 59.9 tệ, lời ghê!]
[Lúc xem mấy bé thú ở Linh Khê, tui mới thấy tiền bỏ đáng giá thật.]
cũng tốc độ tay chậm đang gào :
[Đáng ghét! Mấy tay nhanh chừa phần cho ai hết hả!]
[Cái mạng trường học c.h.ế.t tiệt ! Tui cách Linh Khê mấy cây thôi mà cũng mua nổi vé!]
[Không ... đời còn dài, tui sẽ đợi đợt vé . [ gượng].]
Nhìn những bình luận hào hứng , Chúc Du cảm thấy đến lúc mở rộng quy mô, tuyển thêm thú mới, nhận thêm nhân viên, để phục vụ lượng khách khổng lồ.
Toàn bộ sở thú giờ đang tràn đầy sinh khí. Nhân viên hăng hái, thú cưng nghiêm túc " ", khí hài hòa, .
lúc đó, Dư Văn đột ngột tìm đến cô, vẻ mặt thần bí:
“Giám đốc Chúc, chuyện báo cáo với cô.”
Vừa , ngó ngó , đeo khẩu trang kín mít, trông lén lút chịu .
Chúc Du bình tĩnh hỏi:
“Chuyện gì thế?”
Dư Văn ghé sát , thì thầm:
“ nghi ngờ... trong khu nuôi hổ một du khách trộn gián điệp. Đã liên tục bảy ngày, ngày nào cũng ở khu hổ, còn mang theo máy phim nữa!”
Chúc Du “ừ” một tiếng:
“ Linh Khê chỉ là một sở thú thôi mà? Ai cài gián điệp đây ?”
Ánh mắt cô trong veo, như thấu nội tâm đối diện, gắt gao khóa c.h.ặ.t lấy Dư Văn.
Anh lập tức cứng đờ, mồ hôi lạnh như mưa rơi tí tách trán...