Chúc Du sững : “Hả?”
Sói trẻ với vẻ đầy tự hào:
“Bọn em săn giỏi lắm, nhắm trúng con mồi nào là chuyện nó thoát ! Đại ca của bọn em cũng siêu lợi hại luôn. Nếu con sói nào mất tích, đại ca sẽ dẫn cả đội tìm cho bằng !”
“Mùa đông năm ngoái, trong đội một con sói già bệnh. Mấy bầy khác chắc chắn bỏ , nhưng đại ca thì . Tuy cuối cùng nó vẫn qua khỏi, nhưng khi c.h.ế.t vẫn ăn một bữa no nê.”
“Đại ca bọn em thật sự , nhiều sói còn mong gia nhập đội tụi em nữa đấy!” Nói đến đại ca, đôi mắt sói trẻ sáng rực rỡ.
Chúc Du lúc hiểu — nó đang mời cô... gia nhập đội sói!?
Từ lúc việc ở sở thú đến giờ, Chúc Du là "chiêu mộ" động vật về việc, đây là đầu tiên chính bầy thú hoang trao cho một cái... thư mời nhập hội.
Cô choáng váng.
Sói trẻ tiếp, đầy chân thành:
“Chị còn hữu dụng hơn A Bưu, đại ca nhất định sẽ đồng ý cho chị đội.”
Hai con còn cũng gật đầu lia lịa:
“ ! A Bưu mà còn theo đại ca thì chị vấn đề gì !”
“Trước Hoa Ban bắt nạt A Bưu, đại ca xử cho một trận đấy. Từ khi chị tới, chẳng con sói nào dám ức h.i.ế.p chị nữa. Không chỉ đại ca, bọn em cũng sẽ bảo vệ chị!”
“Giám đốc đừng lo, A Bưu còn trụ , chị chắc chắn cũng !”
Chúc Du: …
Cô nên cảm ơn ba con sói vì công nhận ít còn hữu dụng hơn cái con sói xám bạc chuyên giả bệnh, lười ham ăn ?
Trước ánh mắt tràn đầy mong chờ của cả ba, Chúc Du khó xử lắc đầu:
“Chị với tụi em . Mấy đứa tới cũng thấy đấy, trong sở thú còn nhiều con vật, tất cả đều cần chị chăm sóc.”
Ba con sói cũng khá hiểu chuyện:
“Phải ha, trong vườn nhiều con vật ghê.”
“Như mấy con thỏ , béo múp míp luôn. Chắc thịt cũng ngon lắm…” Một con l.i.ế.m mép, dù ăn no vẫn còn thòm thèm thịt thỏ mỡ.
“Mấy con nai cũng ngốc ghê, em trân trân mà thèm chạy. Nếu ở ngoài rừng, em nhảy một cái là c.ắ.n trúng cổ ngay.”
Ba con sói tiếc nuối mơ mộng:
“Giá mà ngoài thiên nhiên mấy con mồi cũng đần như ở đây thì mùa đông tụi em lo đói.”
Ngay mặt Chúc Du, cả ba bàn tán công khai về... độ ngon của các "nhân viên" trong vườn thú, tiếc hùi hụi:
“ mà ăn.”
Bởi vì đại ca dặn rõ — ăn động vật trong sở thú. Bọn nó cũng hiểu rõ lý do, từng sói đuổi khỏi bầy vì mò nhà dân bắt gà, bắt còn suýt tiêu mạng — sợ thật!
Chúc Du nghiêm túc :
“Động vật trong sở thú là cư dân ở đây, chúng đảm bảo an tuyệt đối cho tất cả cá thể.”
Cô ngừng một chút tiếp:
“Nếu mấy đứa chịu ở , mỗi ngày đều thịt ngon nước sạch, chẳng lo tấn công đói bụng nữa .”
, Chúc Du vẫn từ bỏ hi vọng “chiêu mộ” ba con .
Sói trẻ lắc đầu:
“Ở ngoài tụi em cũng sợ tấn công.”
“Đội tụi em mạnh nhất, chỉ tụi em rình bắt kẻ khác, ai dám đụng đến tụi em!”
“Ai dám tổn thương sói trong đội, tụi em sẽ cùng trả thù!”
Bầy sói là loài sống theo bầy đàn, thêm đội còn cực kỳ đoàn kết. Chỉ cần một con thương, những con còn lập tức hợp lực truy sát thủ phạm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-173-no-cung-can-mot-cuoc-song-phu-hop-voi-minh.html.]
Tên tuổi của đội tụi nó nổi như cồn. Ngay cả gấu nâu hổ to con gặp cũng dám chọc .
Chúc Du , hỏi:
“Vậy mấy đứa ở đây ? Vườn thú Linh Khê rộng lắm, mấy đứa ở hết vẫn còn dư chỗ.”
Sói trẻ do dự một chút trả lời:
“Bọn em đến là để tìm A Bưu, giờ tìm thấy thì về thôi.”
“Thịt chị cho ăn ngon thật, nước cũng tuyệt vời, nhưng tụi em vẫn thích ở cùng bầy hơn. Ngoài cũng tệ.”
Hai con còn gật đầu đồng tình:
“Đại ca còn đang đợi tụi em đó.”
“Không đại ca và A Bưu đang chuyện gì nữa.”
“Tiếc là đại ca ăn mấy món ngon .”
Chúc Du hiểu ý bọn nó. Cô lượt xoa đầu ba con:
“Vậy khi đại ca mấy đứa , chị sẽ đãi một bữa thật ngon nhé!”
Ba con sói thì mừng rỡ, vây lấy Chúc Du quấn quýt, đuôi quất cả bắp chân cô, đau điếng một chút.
Dù trông giống ch.ó, nhưng thể lực thì vượt xa. Một cái đập đuôi thôi cũng khiến cô nhăn mặt.
Lúc đó cũng trôi qua một lúc lâu, Chúc Du đoán bên khu chuồng sói chắc cũng trò chuyện xong , bèn dẫn ba con trở về.
Vừa đến nơi thì thấy sói tiên phong từ trong khu chuồng bước .
Ba con sói ùa tới:
“Đại ca, bao giờ A Bưu về với tụi ?”
“Đại ca, tụi em ăn nhiều thịt lắm luôn!”
“Đại ca, A Bưu gì với ?”
Sói tiên phong trả lời ngay, mà sang với Chúc Du:
“A Bưu sẽ ở sở thú, nhờ cô chăm sóc nó.”
Chúc Du chẳng ngạc nhiên. Từ hôm qua lúc A Bưu chủ động tìm cô, đến hôm nay thì viện cớ việc nhưng ăn thì hăng, cô sớm đoán nó giống mấy con sói khác.
Ban đầu cô cũng định giữ cả bầy ở việc, nhưng giờ rõ suy nghĩ của chúng, cô cũng ép. Mỗi con vật đều lựa chọn riêng.
Cô gật đầu:
“Chị sẽ chăm sóc cẩn thận.”
Ba con còn thì hoang mang kêu lên:
“Đại ca đưa A Bưu về?”
“Đại ca thích Hoa Ban hơn ?”
“A Bưu chỉ ăn nhiều thôi mà! Vậy để em săn nhiều hơn là chứ gì!”
Rõ ràng, tụi nó với A Bưu, thì cuống cả lên.
Con sói xám bạc đang bẹp trong chuồng rên lên một tiếng yếu ớt:
“Các , cảm ơn … là tớ về nữa.”
Nó sấp bên lớp kính, thều thào:
“Tớ yếu lắm, chẳng sức, chạy cũng nổi… hợp với cuộc sống bầy đàn nữa…”