A Bưu đúng thật là con sói vô dụng nhất trong bầy.
Mỗi cả bầy cùng săn, con mồi đều xu hướng lao về phía A Bưu để tìm đường thoát . Đừng tưởng chúng ngu, mấy con mồi cũng trí khôn sinh tồn cả đấy. Bọn nó cảm nhận rằng nơi nào yếu nhất thì lao nơi đó.
A Bưu từng thương vì chuyện . Sau đó, đại ca sói quyết định cho A Bưu tham gia mấy cuộc săn con mồi to xác, sức tấn công mạnh nữa.
cũng vì mà A Bưu đói . Bầy sói săn về thịt thì nó vẫn ăn như thường, thậm chí lúc đói còn dám giành đồ ăn từ miệng đại ca mà sợ xử.
Đại ca từng dạy dỗ A Bưu một trận, c.ắ.n cho nó sưng cả mồm. chẳng ăn thua gì. A Bưu chỉ cần rên ư ử, dụi đầu đại ca, nũng vẫy đuôi loạn xạ, y như con cún con nịnh. Vài chiêu nũng là xong chuyện.
Các con sói khác trong bầy thật nể A Bưu, ví dụ như con sói tiên phong mở đường . Đại ca mà nó sợ còn hơn cọp, một phát c.ắ.n đứt cổ lợn rừng chứ đùa. Nó đây dám nũng với đại ca . Thế mà A Bưu dám!
giờ con sói tiên phong cũng nên xử lý thế nào. Cả bầy cùng đại ca đến tìm A Bưu, thì đúng là tìm thấy thật, nhưng khổ nỗi A Bưu vẻ… về.
Đại ca sói gầm lên một tiếng. A Bưu chỉ bẹp trong chuồng, trông yếu xìu như sắp lăn bệnh luôn tới nơi, chẳng buồn mở miệng.
Sói đầu đàn sang với Chúc Du:
“ xem A Bưu một chút.”
Con sói xám bạc ngay lập tức sang Chúc Du bằng ánh mắt tội nghiệp vô bờ bến.
Chúc Du lập tức che chở cho nhân viên mới của , nghiêm túc :
“Không , A Bưu đang thương, cần nghỉ ngơi trong môi trường sạch sẽ. Mấy từ ngoài rừng về, khi còn mang mầm bệnh cho nó. Thôi thì cứ ngoài qua lớp kính , chuyện vẫn mà, đúng ?”
Sói xám bạc lập tức tru lên một tiếng khổ sở, phối hợp vô cùng ăn ý, như thể đang : “Phải đó, đang bệnh nặng, thể gặp ai.”
Chúc Du tiếp:
“ mà cũng , mấy thể ở sở thú vài ngày, chờ A Bưu hồi phục xem nó theo mấy nữa .”
Tất nhiên, Chúc Du tính toán riêng, giữ bầy sói mới là bước đầu tiên. Mấy ngày tới, ăn ngon uống , ở sung sướng, đảm bảo còn sướng hơn sống ngoài thiên nhiên đầy hiểm nguy.
Chứ mà nhiều thú hoang nộp đơn xin ở sở thú như chứ?
Sói đầu đàn còn kịp trả lời thì con sói xám bạc trong chuồng tru lên :
“Giám đốc, cho đại ca em , em chuyện với đại ca.”
Chúc Du nghi hoặc liếc sang nó.
A Bưu uể oải mở miệng:
“Đại ca, em yếu quá, chuyện với đại ca là , mấy khác cứ về .”
Chúc Du hiểu nổi suy nghĩ của A Bưu, vì lúc đầu chẳng nó gặp đại ca mặt đối mặt ?
cô luôn tôn trọng quyết định của động vật. Khi thấy cả A Bưu lẫn sói đầu đàn đều đồng ý, cô bèn để đại ca sói chuồng.
Còn ba con sói theo thì cô nhiệt tình tiếp đón:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-172-no-cung-can-mot-cuoc-song-phu-hop-voi-minh.html.]
“Để gian cho A Bưu và đại ca tâm sự nhé. Các đói ? dẫn ăn chút gì nhé.”
Ba con sói trẻ vẻ háo hức, nhưng dám tự tiện hành động. Cuối cùng, con tiên phong hỏi ý kiến đại ca xong mới dám theo Chúc Du.
Lúc , Chúc Du thể hiện khí chất của một “phụ ” mẫu mực khi con rủ bạn về nhà chơi, tiếp đón nồng hậu hết mức.
Cô dẫn ba con sói nhà ăn, còn lấy cả thịt tươi do hệ thống cung cấp đãi khách.
Quả nhiên con vật nào cưỡng nổi sức hút của món ngon từ hệ thống. Ngay cả con sói trầm nhất trong ba cũng phấn khích đến mức quẫy đuôi ngừng, ăn hú lên sung sướng.
Sau khi cho ăn thịt tươi, Chúc Du mang mấy viên thịt viên bổ sung dinh dưỡng nấu chín, tươi :
“Đây là món tráng miệng bữa ăn, động vật trong sở thú ai cũng thích cả. Các thử xem ?”
Những viên thịt do Chúc Du tự lúc rảnh rỗi. Trong vườn mấy bé động vật con còn nhỏ, ăn uống khá cầu kỳ, nên cô thường nấu riêng cho tụi nhỏ, tiện tay luôn cho các con lớn ít đồ ăn vặt.
Món nào do cô đều cực kỳ đắt khách. Có hai con thú bình thường như hình với bóng mà còn sẵn sàng lao đ.á.n.h chỉ để giành viên thịt cuối cùng.
Dạo sở thú mới khai trương, việc nhiều nên Chúc Du hai hôm thêm gì cả. Số thịt viên là sẵn từ , cô cấp đông , lúc cần chỉ cần mang nấu chín là dùng .
Phần cuối cùng của mẻ thịt viên đó bây giờ trôi hết bụng ba con sói.
Thấy ba con ăn ngon lành, mặt mày thỏa mãn, Chúc Du nhẹ giọng hỏi:
“Thấy mấy viên thịt viên thế nào, cần cải thiện gì ?”
“Không !” Sói trẻ thè lưỡi l.i.ế.m môi, “Ngon lắm luôn đó!”
“Trước giờ từng ăn thịt viên nào ngon như .”
“Thơm thật đấy!”
“ là tay nghề nấu nướng của loài đáng nể thật.” Ba con sói cùng gật gù cảm thán.
Chúc Du mỉm :
“A Bưu ở chỗ , ngày nào cũng ăn như , cơ thể yếu nên còn ăn thêm nữa đó.”
Rồi cô dậy, rót ít nước ba cái đĩa cho tụi nó.
Nước cũng loại bình thường — là nước suối lọc sạch, trong veo, uống còn vị ngọt nhẹ.
Qua mấy Chúc Du tận tình chiêu đãi, quan hệ giữa và sói rõ ràng thiết hơn nhiều. Khi cô vươn tay xoa đầu một con sói trẻ, nó hề né tránh, còn ngẩng đầu lên dụi má lòng bàn tay cô.
Chúc Du nhẹ nhàng xoa bóp tai của con sói trẻ, định hỏi tụi nó ở như A Bưu , thì con sói nhanh miệng hơn một bước:
“Giám đốc, chị theo tụi em ?”