Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 171: Vương của loài sói
Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:05:07
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ý là: " cứu mạng bạn mấy đó, đừng vô ơn."
Nhìn dáng vẻ của sói đầu đàn, Chúc Du đoán chắc nó quan tâm tới A Bưu, nên yêu cầu của cô chắc chấp nhận.
Quả nhiên, sói đầu đàn đồng ý, hiệu cho bầy đàn tản .
Nhân viên tuần tra trong xe vẫn còn sợ xanh mặt, chỉ thấy giám đốc nhà tru với lũ sói mấy tiếng, mà đám sói tự dưng… tránh đường?!
Nhân viên tuần tra: Choáng. Không hiểu. Chấn động!
Sau đó thấy Chúc Du :
“Chú Trương, chú cứ về .”
Nhân viên tuần tra lập tức hiểu ngay, giám đốc định… hy sinh cứu !
Ông c.ắ.n răng, lắc đầu nguầy nguậy:
“Không ! Giám đốc, bọn sói dữ lắm!!”
Chúc Du nhẹ nhàng trấn an:
“Không . Chúng quen từ , chỉ là tụ họp ôn chuyện cũ thôi.”
Nhân viên tuần tra: Hả???
“Toàn tiếng phổ thông mà liền mạch chẳng hiểu gì hết.”
Thế nhưng màn thuyết phục cực lực của Chúc Du, nhân viên tuần tra cuối cùng cũng chịu về, bảo là lấy thêm trang .
Chúc Du lúc sang sói đầu đàn, :
“ đưa gặp A Bưu nhé.”
“Lão đại thể ! Đó là cái bẫy!!” Con sói tiên phong vội vàng tru lên.
Chúc Du liếc nó một cái. Ồ? Khá thông minh đấy chứ, cảnh giác với bẫy luôn kìa.
Cô thật sự “bẫy”. cái bẫy của cô là… dẫn bầy sói một vòng giới thiệu cuộc sống động vật trong vườn thú, tranh thủ dụ dỗ tụi nó ở việc.
Con sói lén lút lúc nãy hình như cũng định gì, nhưng chắc quát sợ quá nên chỉ dám rụt rè im re.
Chúc Du đảo mắt qua cả bầy, nghiêm mặt đạo mạo:
“Bẫy gì mà bẫy? Chúng là vườn thú hợp pháp, các là động vật cần bảo vệ, dám gì hại tới mấy chắc? Chẳng qua là A Bưu thương, di chuyển nên tiện gặp, đành nhờ các tận nơi thôi.”
Con sói tiên phong còn định gì nữa, nhưng một ánh mắt lạnh băng của sói đầu đàn gạt phắt.
Sói đầu đàn trầm giọng:
“ với cô. Còn ở .”
Chúc Du vội chen :
“Mấy đứa nó lo cho thôi mà. Cứ để vài con cùng . Dù cũng là tiện thể tham quan vườn thú một vòng. Biết thấy thích mà ở luôn thì ?”
“Được! với cô!!” con sói tiên phong háo hức giơ tay... , giơ chân.
Chúc Du gật đầu vui vẻ:
“Được nha~.”
Con lông nâu pha đen, tính tình sôi nổi hoạt bát, ở vườn thú chắc chắn sẽ là nhân viên “hot”.
Rồi thêm mấy con nữa rục rịch xin theo. Kết quả là cả đoàn cuối cùng bốn con sói, theo Chúc Du đến khu nuôi sói trong vườn.
Lúc , các nhân viên chăm thú về gần hết, nhiều con vật cũng trở về “ký túc xá” nghỉ ngơi. Cả khu vườn vắng lặng, chỉ còn một vài con đang tung tăng chạy nhảy. Nhìn qua là thấy đời sống động vật ở đây quá sức thư thái.
Vườn thú Linh Khê “tính kỷ luật” cao — động vật nào cũng mệt là tự ngủ, Chúc Du ép buộc thời khóa biểu nghiêm ngặt nên con thú đều sống… như nghỉ dưỡng.
Vì mới cho ăn lâu nên trong khí vẫn còn vương mùi thịt thơm nức mũi.
Hồi , hệ thống thưởng cho Chúc Du một đợt thịt bò tươi ngon cực phẩm, cô bèn lấy phân phát cho bộ các loài ăn thịt trong vườn ăn thử.
Một trong bốn con sói cùng hình như yếu lòng, cứ ngẩng cổ ngửi ngửi liên tục.
Chúc Du thấy thế liền :
“Đó là thịt bò cho động vật trong vườn. Ngày nào cũng ăn, giờ nào cũng lịch phát.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-171-vuong-cua-loai-soi.html.]
Con sói vẻ còn nhỏ tuổi, ngây ngô hỏi:
“Làm gì mà nhiều thịt thế?”
Chúc Du bắt đầu giảng giải nguyên lý “dùng tiền để mua đồ ăn” của loài , nghiêm túc tuyên bố:
“Vườn thú nhà tài sản hùng hậu, đừng một ngàn, một vạn con như mấy , nuôi sạch!”
Sói con xong thì sững sờ, như thể nhận là sinh vật nghèo khổ …
Chúc Du tiếp tục dẫn dụ:
“Ở đây, các sẽ đảm bảo sức khỏe, cần săn cũng ăn, mà nếu thương thì bác sĩ thú y chữa trị tận nơi, bảo đảm hồi phục nhanh nhất.”
Sói nhỏ cụp tai, gục đầu, rõ ràng đang suy nghĩ nghiêm túc.
Các con khác cũng vẻ d.a.o động, chỉ trừ sói đầu đàn cuối đoàn là vẫn lạnh lùng như tượng đá. Thấy cô sang, sói đầu đàn cũng ngẩng lên , ánh mắt vẫn trầm tĩnh như nước giếng cổ.
Sắp đến khu nuôi sói thì con sói nhỏ đột nhiên chạy vọt lên , cần cô dẫn nữa:
“ ngửi mùi của A Bưu !!”
Một tiếng tru "ao uuuu" vang dội khiến mấy con chim cây sợ quá bay loạn xạ.
“A Bưu ơi!!” nó hét to.
Từ trong khu nuôi sói, một con sói lông xám bạc lập tức chạy từ góc khuất, tru một tiếng thật lớn.
Ngay đó, sói xám bạc trông thấy bạn liền sững :
“Gì cơ?! Sao tụi bây đến đây?!”
Sói nhỏ toe toét:
“Bọn tới tìm nè, A Bưu!”
Nghe , sói xám bạc lập tức phịch xuống đất:
“Thôi về , đừng tới tìm nữa…”
“Sao ?” sói nhỏ khó hiểu,
“Là lão đại dẫn bọn tới mà.”
Nghe thấy hai chữ “lão đại”, sói xám bạc lập tức bật dậy, qua hai bước, vẻ lười biếng nãy biến mất, bằng kinh hoảng:
“Lão đại tới á?! Anh ?! Anh ?!”
“Ở phía đó, chạy thôi.”
Sói xám bạc ngay lập tức… bẹp xuống đất, tru một tiếng rền rĩ:
“Đau quá trời ơi! đau quá! Chân đau, đầu đau, n.g.ự.c cũng đau!”
Khi Chúc Du và sói đầu đàn cùng bước tới, họ thấy chính là cảnh ...
Ban đầu, Chúc Du còn thấy con sói xám bạc trông cũng oai phong phết. Dù tính cách lập dị, nhưng thẳng vẫn toát thần thái của loài sói.
giờ, khi nó cùng khung hình với sói đầu đàn, cô mới thực sự hiểu hai chữ “khí chất chênh lệch” là như thế nào — chênh đến đau lòng.
Sói xám bạc trông thấy lão đại, tiếng rên rỉ càng t.h.ả.m thiết, tru ngừng nghỉ, như kiểu thật sự sắp đời tới nơi.
“Lão đại ơi, tới đây chi …” nó rên liếc mắt đưa tình.
“A Bưu, là do lão đại dẫn bọn đến mà.” sói nhỏ tấm kính thủy tinh giải thích.
“Lão đại, em xin …” sói xám bạc cúi đầu thẹn thùng,
“Em thể về cùng . Với cơ thể yếu đuối của em hiện giờ, về cũng chỉ kéo chân kéo tay mấy thôi. Hãy để em ở vườn thú… chữa thương nha…”
Sói đầu đàn gầm khẽ:
“A Bưu, em thương ? Anh ngửi thấy mùi m.á.u.”
Sói xám bạc bẹp đất, rung rung cái chân , tội nghiệp :
“Chắc là em bệnh tim, thể lực yếu, săn mồi nổi, còn mê ngủ… Lão đại, đừng để ý tới em nữa…”