Thật khó tin, thật thể tưởng tượng nổi, cứ như đang mơ!
Bốn nhân viên của Vườn thú Linh Khê trố mắt ba chiếc xe tải khổng lồ từ từ tiến vườn thú, dừng theo sự chỉ đạo của Chúc Du.
Khi cửa xe mở , những mặc đồng phục của Vườn thú Huy Sơn lập tức bắt đầu dỡ đồ xuống.
Từng tấm kính trong suốt, to như tấm bảng triển lãm khổng lồ, vận chuyển xuống. Và chỉ một tấm.
Cái gì đây?
Những nhân viên của Huy Sơn khi dỡ kính xuống liền ghép chúng thành một ngôi nhà trong suốt khổng lồ, diện tích còn rộng hơn cả phòng nghỉ của nhân viên Linh Khê.
Sau đó, hàng loạt đồ vật khác chuyển bên trong ngôi nhà: bồn tắm, vịt đồ chơi, khăn tắm, thậm chí cả loa phát nhạc…
Họ đang xây nhà ?
Cùng lúc đó, một đội khác bắt đầu vận chuyển những đồ trong chiếc xe tải thứ ba: từng bó tre, xô đựng sữa… Tất cả đều là thức ăn dành cho động vật.
Ngay đó, từ xe bước xuống một đàn ông trẻ tuổi, trông chỉ 25-30 tuổi. Anh mỉm tiến về phía nhân viên Vườn thú Linh Khê, thái độ vô cùng thiện:
“Chào , tên là La Tân, năm nay 25 tuổi, nghiệp chuyên ngành chăm sóc gấu trúc tại Học viện Thú y Thủ đô. công việc chăm sóc gấu trúc gần hai năm.”
Anh lấy một xấp tài liệu từ balo: “Đây là bằng nghiệp, giấy chứng nhận giải thưởng của . từng tham gia cuộc thi kiến thức về sinh học gấu trúc quốc tế và đạt giải nhất. Ngoài , trong nửa năm liền, cũng nhận danh hiệu nhân viên xuất sắc nhất tại Vườn thú Huy Sơn…”
Nhân viên chăm sóc động vật của Linh Khê, Trọng Vân, thể nhịn nữa, liền ngắt lời: “Khoan , mấy thứ với bọn gì?”
Cô đối phương đầy cảnh giác. Chẳng lẽ định giành chén cơm của họ?
nghĩ kỹ thì hợp lý. Cô và ba đồng nghiệp ở Linh Khê một phần vì tuổi còn trẻ, khó tìm việc, phần nữa vì tình cảm với nơi .
Thế nhưng, tên La Tân , trẻ tài năng, tương lai đầy triển vọng, đến đây?
La Tân mỉm giải thích: “Sau chúng là đồng nghiệp , mong giúp đỡ.”
Nói , cúi đầu lịch sự.
Trọng Vân nuốt khan, đồng nghiệp?
Cô nhỏ giọng hỏi: “Này, viện trưởng nhà trả lương bao nhiêu mà kéo từ Huy Sơn về đây ?”
Không thể tin nổi!
La Tân ngơ ngác: “Hả? Cô lương ? nhận lương từ giám đốc Chúc .”
Bốn còn : ???
Giám đốc Chúc thật sự sức hút quá lớn!
La Tân : “Hiện tại vẫn là nhân viên của Vườn thú Huy Sơn, chỉ là điều động đến vườn thú Linh Khê việc thôi. Xem như là… cho mượn.”
Bốn : ???
Chuyện cũng ? Đến đây mà cần trả lương?
Trọng Vân lập tức đổi thái độ, niềm nở: “Hoan nghênh, hoan nghênh! La Tân, cứ việc với , cùng cho động vật ăn nhé.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-17-vien-truong-chuc-that-su-qua-loi-hai.html.]
Nhìn thanh niên trẻ, khỏe như , chắc chắn là hữu ích trong việc khuân vác đồ ăn.
Ba còn thế cũng xúm định giành .
La Tân nhanh ch.óng lên tiếng: “Xin nhé, chỉ phụ trách chăm sóc Đoàn Đoàn thôi. Nó là gấu trúc con, bọn ở Huy Sơn ai cũng lo lắng, nên đặc biệt cử đến đây để chăm sóc nó.”
Cả bốn lập tức im lặng.
Một lúc , Đinh Duy hỏi: “Cậu ? Đoàn Đoàn sẽ ở vườn thú của bọn từ giờ luôn ?”
La Tân gật đầu: “ . Đoàn Đoàn nhất quyết đòi theo giám đốc Chúc về đây. Vì sức khỏe tinh thần của nó, Huy Sơn quyết định để nó ở Linh Khê với chị .”
trong lòng La Tân thầm nghĩ, đợi đến khi Đoàn Đoàn lớn, về Huy Sơn chơi một vòng, chắc chắn nó sẽ nhận chỗ nào hơn, chỗ nào kém hơn!
Không cần quá lớn, đợi thêm nửa năm nữa chắc là đủ .
Tuy nhiên, những suy tính La Tân sẽ cho ai cả.
Trọng Vân ba xe đồ sắp dỡ xong, tò mò hỏi:
“Vậy mấy thứ là gì thế?”
“Đều là đồ mà Đoàn Đoàn thường dùng.” La Tân trả lời, “Bình thường, những thứ Đoàn Đoàn ăn dùng ở Huy Sơn đều là hàng cao cấp nhất. Ngay cả khăn tắm lau khi tắm cũng là đồ đặt riêng. Chuyển đến nơi ở mới, nó thể quen, nên chúng mang hết đồ của nó đến đây.”
“Chắc rẻ nhỉ…” Trọng Vân đống đồ, trông cái nào cũng cao cấp.
La Tân gật đầu, giữ vẻ bình thản: “Cỡ vài chục triệu tệ thôi.”
Bốn nhân viên Linh Khê xong thì hít một thật sâu.
La Tân bổ sung: “ thứ đắt nhất kể đến hồ bơi và khu vui chơi thiết kế riêng cho ba chị em nhà nó, tốn đến mấy trăm triệu tệ. Chỉ tiếc là mấy thứ đó mang qua .”
Bốn nhân viên Linh Khê đầu Đoàn Đoàn, lúc đang trong chiếc xe đẩy nhỏ, Chúc Du đẩy khắp nơi, ánh mắt lập tức đổi.
Ôi trời, vườn thú của họ đón một cô tiểu thư quyền quý đúng ?
Không chỉ gấu trúc đến, mà còn mang theo cả “của hồi môn” phong phú nữa!
Sau khi nhân viên Huy Sơn dỡ xong đồ, Chúc Du tặng họ hai bó tre xanh mà cô chuẩn , là cho Tinh Tinh và Tùng Quả.
Đoàn nhân viên Huy Sơn rời , trả sự yên tĩnh cho vườn thú.
Trọng Vân định đến chuyện với Chúc Du, nhưng La Tân nhanh chân cản .
“Giám đốc Chúc,” La Tân , “Cô chăm sóc Đoàn Đoàn suốt chắc cũng mệt . Hay để dẫn nó ăn nhé?”
Chúc Du gật đầu đồng ý.
Trong lòng La Tân vui như mở hội. Ở Vườn thú Huy Sơn, chỉ là trợ lý chăm sóc gấu trúc vì tuổi còn trẻ, nhiều kinh nghiệm. bây giờ, ở Linh Khê, là duy nhất chuyên môn chăm sóc gấu trúc. Cuối cùng cũng cơ hội đảm nhận việc một cách độc lập!
Hào hứng, La Tân bắt chước động tác của những chăm sóc chuyên nghiệp, vươn tay định bế Đoàn Đoàn lên.
chạm lớp lông mềm mại, Đoàn Đoàn vỗ một cái.
Không đau, nhưng khiến La Tân ngơ ngác.
Đoàn Đoàn về phía Chúc Du, kêu lên: “Chị ơi, dẫn em ăn cơm.”