Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 169: Sói Linh Phong

Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:02:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cúp máy, Chương Tình hít sâu một , mắt vẫn dán cái hình xù lông đang nhắm nghiền ngủ trong phòng.

 

Hôm nay tới lượt cô đây vuốt ve sinh vật mới !

 

Chương Tình ở việc tại Linh Khê phần lớn là vì tình yêu với động vật. Cô gan , kinh nghiệm tiếp xúc động vật từ . Từ khi Chúc Du tới giám đốc, loài thú đều ngoan ngoãn lạ thường, khiến nhân viên cũ như cô cũng... ghen tị đó nha!

 

lấy chìa khoá, nhẹ nhàng mở cửa. Vừa mở thì bắt gặp con sói mở mắt, một đôi mắt xanh nhạt hiếm thấy, kết hợp với bộ lông xám bạc… đến nao lòng.

 

Chương Tình nhận ngay, đây là giống sói Linh Phong cực kỳ quý hiếm!

 

Giám đốc đúng là giám đốc! Lúc nào cũng mang về những loài hiếm như !

 

Ánh mắt cô rời khỏi đôi mắt sói, phần đầu nó, nhẹ giọng chào:

“Chào em, sói con! Chị là nhân viên Vườn thú Linh Khê, cũng là đồng nghiệp của em nha. Em đói ? Muốn ăn chút gì nè?”

 

Con sói đó uể oải, lười biếng “gâu” nhẹ một tiếng, mà lòng tan chảy…

 

Chương Tình nhanh ch.óng chạy lấy đồ ăn, gần đó quan sát, chỉ thấy con sói ăn uống cũng cực kỳ… tao nhã.

 

Sau khi nó ăn xong, Chương Tình tranh thủ tiêm một mũi t.h.u.ố.c mê (liều nhẹ thôi), đưa nó tới khu nuôi thú mới.

 

Tuyệt thật, mới ngày thứ hai mà Vườn thú Linh Khê “nhân viên” mới, cô quyết định về ngay cái bảng tên cho sói Linh Phong, để nó nhà riêng đàng hoàng.

 

Do liều lượng ít nên tới một tiếng, sói Linh Phong tỉnh. Dù là môi trường xa lạ, nó cũng chẳng chút hoảng sợ, chỉ kiếm một chỗ kín đáo tiếp tục đó… ngủ tiếp.

 

Chương Tình ngạc nhiên:

Con … thích nghi nhanh dữ ?

 

gọi điện cho Chúc Du, kể tình hình con sói.

 

Chẳng bao lâu , Chúc Du tới nơi.

 

Không nhận Chúc Du , mà con sói Linh Phong từ chỗ núp chạy liền, mặt cô, cách một lớp rào mà khẽ “gâu” một tiếng.

 

Chương Tình chỉ cảm thấy… quả nhiên, mấy con thú do giám đốc mang về đều đặc biệt thiết với cô.

 

nét mặt của Chúc Du … dửng dưng:

“Được , hôm nay em ở đây nhé. Làm việc cho đàng hoàng!”

 

Sói Linh Phong ấm ức kêu “gâu” một tiếng, lưng , lết từng bước tới một phiến đá giữa bãi cỏ xuống.

 

Chương Tình hoảng hốt:

“Giám đốc! Con sói thương đó!”

 

Sói Linh Phong lập tức: “Auuuuu~.”

 

Chương Tình nhíu mày lo lắng:

“Hay là đưa nó về phòng y tế , kiểm tra cho kỹ. Đáng lẽ em nên phát hiện sớm… do em sơ suất quá!”

 

Chúc Du bên ngoài, thấy trong phòng vang lên tiếng sói tru rền rĩ, âm điệu mà đem so với mấy câu “rau cải trắng ơi, mọc ngoài đồng hoang ơi…” cũng chẳng khác là bao, đúng kiểu cố tình gây chú ý, năn nỉ thương hại.

 

sang Chương Tình, bình thản :

“Chị kiểm tra , nó .”

 

Chương Tình còn chần chừ:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-169-soi-linh-phong.html.]

mà… nhưng mà, nó cà nhắc…”

 

Chúc Du gật gù như trùm bắt gian:

“Nó diễn đấy.”

 

Quả nhiên, con sói Linh Phong bắt đầu lóc rên rỉ:

“Auuu ~ auuu ~.”

"Ôi đau quá, đau cái chân, cái bụng với cả cái đầu nữa nè..."

 

Chương Tình qua giữa sói và Chúc Du, cuối cùng vẫn chọn tin sếp lớn:

“Vậy… em kiểm tra mấy con khác đây, chị Du.”

 

Chúc Du gật đầu cho phép.

 

Đợi Chương Tình , con sói Linh Phong vẫn còn rên rỉ, cứ như đang tham gia cuộc thi “sinh vật yếu đuối quốc dân”, hết kêu đau cái than cái .

 

Chúc Du vò đầu bứt tai, giọng lạnh tanh:

“Đau hả? Đau thì cũng cho chị!”

 

Con sói yếu ớt kêu một tiếng:

“Auuu…”

 

Mặt mày nó bày biểu cảm đáng thương hết chỗ .

 

Chúc Du híp mắt :

“Không chịu thì luôn, ở đây còn khối con đấy.”

 

Nghe xong, con sói cụp tai xuống, chẳng hé răng thêm câu nào, chui đầu hai chân , yên như giáng chức.

 

Chúc Du hừ lạnh một tiếng, bỏ .

 

Trong lòng cô thầm nghĩ, từ đến giờ Linh Khê nuôi mấy đứa động vật chăm chỉ kiểu “cuốn sách sống về tinh thần công sở”, đến nỗi cô còn nhắc tụi nó thư giãn, đừng việc quá sức.

 

Ấy mà giờ một ông nội như sói , tối qua thề sống thề c.h.ế.t: “ để đền đáp ơn cứu mạng!”, sáng nay lăn đùng giả bệnh, giả đến độ cà nhắc mà vẫn ăn khỏe như vũ bão, nuốt hết cả đống thức ăn của cô!

 

Không thể chấp nhận!

 

, hôm nay là ngày đầu con sói “ ”, nên Chúc Du vẫn dành chút thời gian theo dõi qua camera. Nhìn màn hình, cô chỉ thấy một đống lông xám bạc chình ình tảng đá, lười đến mức động đậy cũng .

 

Khách tới gọi nó, nịnh nọt, ca ngợi vẻ của nó, nó cũng mặc kệ, như điếc.

Chỉ lúc ăn trưa, sói Linh Phong mới chịu động đậy tí xíu.

 

Ăn xong lăn ngủ tiếp, còn tìm cái giường gỗ để cho êm, gác cằm lên chân , lim dim mắt, dáng vẻ như đại thiếu gia nghỉ dưỡng.

 

Ấy mà khách tham quan ai nấy cũng khen nức nở:

“Trời ơi dễ thương quá mất!”

“Đẹp trai quá xá!”

“Cái kiểu kiêu ngạo mới là sói chứ!”

“Linh Khê đúng là yêu chiều du khách, mới khai trương ngày thứ hai mang về thú quý!”

 

Chúc Du bận rộn cả ngày nên cũng mặc kệ, cho tới khi tan , cô mới tính đến chuyện chuyện đàng hoàng với sói một trận.

 

Ai ngờ còn , nhận cuộc gọi từ đội tuần tra, đầu dây bên giọng run như sắp :

 

“Chị Du ơi, c.h.ế.t ! Phía núi, phía rào chắn... xuất hiện cả một bầy sói!”

Loading...