“Ngon quá! Huhu… giám đốc, cảm ơn chị… huhu…”
Giờ nó chẳng khác gì… một con ch.ó bự đang nịnh hót cả, Chúc Du bật , đưa tay vuốt tai nó.
Ăn xong sạch sành sanh, sói còn ngại ngùng : “Em thấy đỡ ạ… nếu ăn thêm chút nữa thì… chắc sẽ càng khỏe hơn…”
Chúc Du thản nhiên cho thêm một nắp nữa, nó chén sạch một nữa. Nhìn bộ dạng nó húp húp, ngoạm ngoạm như con heo sữa cho ăn, cô tỏng — màn diễn bệnh ban nãy chính là để lừa ăn lừa uống!
Nên mặc kệ sói mè nheo gì thêm, Chúc Du cũng phũ phàng từ chối, bảo rằng thức ăn còn để cho mấy con khác.
Cuối cùng cũng đến phòng y tế, cô bảo nó lên giường kiểm tra.
Việc kiểm tra động vật thực chất khác gì đang… vuốt ve mấy cục bông xù, chỉ là vuốt kỹ hơn, tỉ mỉ từng xăng-ti-mét.
“Chỗ đau ?” Chúc Du ấn tay lên bụng nó.
Sói: “Lên tí nữa… ừ, trái một chút… đúng , ngay chỗ đó đó…”
“Ờm… giờ thấy gì… chị bấm mạnh hơn chút .”
“Á! chỗ đó luôn. giờ hết đau bụng … cổ em thấy nhức.”
Nó trở một cái, lòi cái cổ , còn quên… lệnh:
“Thấp chút… ừ, mạnh tay chút nữa… đúng …”
Chúc Du đơ. Không chứ? Đây là khám bệnh đang… gãi ngứa cho ch.ó sói?
Cô tức buồn , rút tay về: “Này! Em cố tình ?”
Sói ngây thơ cô: “Giám đốc gì… em hiểu…”
Chúc Du thở dài, thèm chơi nữa: “Chị khám hết . Em cả. Đừng kêu đau nữa, dậy !”
Sói vẫn giả vờ bối rối: “Em… em … nhưng cổ em vẫn đau…”
“Giám đốc, chị xoa thêm chút nữa mà…”
Thực , nó ngửi mùi hương đặc biệt Chúc Du, cảm giác cái pheromone quyến rũ mà chỉ cô mới . Nhất là lúc cô chạm , mùi hương như dán c.h.ặ.t lên cơ thể nó, thoải mái ngất.
Nó hí hửng lết tới định sáp cô, ai ngờ Chúc Du nhanh như chớp lùi .
“Đau thì nghỉ . còn cho mấy đứa khác ăn.”
Ánh mắt con sói cô tội nghiệp hết sức, như : “Còn em thì ? Em cũng đói…”
Chúc Du chẳng thèm liếc , thẳng, còn tiện tay đóng sầm cửa phòng y tế: “Tối nay ở yên đó nghỉ ngơi!”
Bóng lưng cô rời cứng rắn, chút xót thương. Con sói đó tiếc nuối l.i.ế.m l.i.ế.m mép, cuộn ngủ luôn.
Đây đúng là thiên đường, chỗ che mưa chắn gió, đêm nay lo giông bão đuổi khỏi rừng nữa.
Chúc Du tiếp tục đẩy xe phát “cơm từ thiện” cho các bé thú còn .
Thức ăn do cô tự tay , bọn chúng đứa nào cưỡng nổi. Nhất là đám sóc và đám bạn của tụi nó, ăn rưng rưng cảm động : “Ngày mai cố gắng kiếm show hơn nữa mới phụ lòng giám đốc và bữa ăn thịnh soạn !”
Thậm chí con chồn hôi vốn từ tới nay chẳng ưa gì Chúc Du, mà khi ăn xong miếng thịt nàng đưa, cũng mặt dày nịnh dụi dụi chân nàng:
“Chị giám đốc, còn thịt đó?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-167-soi-linh-phong.html.]
là thời thế, uốn theo chiều gió ghê.
Chúc Du lườm nó, thẳng:
“Hôm nay hết . Mai mà thì sẽ thêm đồ ăn vặt.”
Hoàng Điều lập tức thẳng , hai cái chân nhỏ xíu chắp n.g.ự.c, gật đầu lia lịa:
“Hôm nay em cũng biểu hiện đó ạ!”
Chỗ ở của Hoàng Điều ngay cạnh chuồng Diễm Diễm – con hổ nổi tiếng của vườn thú, nên nhiều đến ngắm Diễm Diễm xong cũng tiện thể qua nó. Lúc liền kêu lên:
“Ơ kìa, vườn thú Linh Khê mà nuôi cả chồn hôi nữa ? Con cũng tính là động vật sở thú ?”
Hoàng Điều tức giận lắm! Mấy con đúng là chỉ thích phân biệt đối xử giữa động vật! Còn chia nào là cấp bảo vệ I, cấp II…
Người thì lúc nào cũng miệng hô “công bằng”, nhưng mà như công bằng hả?!
Tất nhiên, là nó leo lên hàng “động vật bảo vệ cấp một” nhé, nhưng nếu công bằng thật thì nó cũng miễn cưỡng chấp nhận …
Lại :
“Con chồn hôi gan thật đấy, dám ở cạnh hổ cơ mà.”
“Nhìn kỹ thì cũng dễ thương phết, lông bóng mượt ghê.”
Còn với nó:
“Hoàng Đại Tiên, hôm nay mua vé trúng ?”
Hoàng Điều đảo mắt, lưng dí… cái m.ô.n.g mặt .
Trúng cái gì mà trúng! Trúng… m.ô.n.g thì !
Hành động ngược gây chú ý: trúng khó lắm, phản ứng “ngó lơ” của Hoàng Điều cũng xem là một kiểu khuyên thật lòng.
Lập tức hỏi:
“Hoàng Đại Tiên, tỏ tình với liệu ?”
Hoàng Điều nghiêng đầu gã đó, “chít” một tiếng.
Tự ông mà hỏi!
Thế là khí sôi động hẳn, thi vây quanh Hoàng Điều, câu nào cũng “Đại Tiên” gọi tới gọi lui. Hoàng Điều tâng bốc đến bay bổng tận mây xanh, bèn nghiêm túc... mở cửa kinh doanh nguyên ngày!
Mặc dù cách việc của nó qua loa: chễm chệ cao, hỏi xong thì hoặc là “chít” một tiếng, hoặc hai tiếng, hoặc im bặt...
Còn thực sự nó “phán” cái gì thì chỉ nó . đối với du khách thì: “Đại Tiên , chính là chân lý!”
Nghe nó múa mép như , Chúc Du gật đầu hài lòng:
“Làm việc đấy, cố gắng , thì chị cho giảm án.”
Hoàng Điều cảm kích cúi đầu:
“Cảm ơn chị! Ngày mai em vẫn ăn thịt!”
Nói xong còn chỉ móng vuốt về phía thùng đồ ăn xe đẩy của Chúc Du, đúng là đồ ham ăn chính hiệu!
Cho Hoàng Điều ăn xong, Chúc Du liền qua khu chuồng hổ.
Vừa đẩy cửa bước chẳng thấy bóng Diễm Diễm , cô gọi vài tiếng, nào ngờ từ phía thứ gì đó đẩy mạnh một cái, cô loạng choạng ngã xuống bãi cỏ.
Rồi một con hổ to tổ bố nhảy bổ tới, dụi đầu vai cô.