Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 166: Sói Linh Phong

Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:02:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cùng lúc đó, trong đầu Chúc Du vang lên tiếng hệ thống lâu gặp:

 

[Đinh ~. Chúc mừng ký chủ thu nhận thành công một con vật.

Loài động vật: Sói Linh Phong.

Xếp hạng động vật: ★★★★★.

Trạng thái: Rất .]

[Chúc mừng ký chủ nhận phần thưởng:

 

Vầng hào quang thiện: cấp trung (phát tán pheromone, thu hút động vật gần).

 

100kg thịt bò tươi.

 

Quỹ chuyên dụng cho sở thú: 500.000 tệ.]

 

Chúc Du tiếng thông báo suýt chút nữa xúc động đến phát , cuối cùng thì bàn tay vàng của cô cũng chịu xuất hiện ! Nhìn con sói mặt, ánh mắt cô lập tức dịu dàng như nước mùa thu.

 

Có điều… hình như hệ thống báo sớm thì ? Trước đây là đợi cô chuyện gì đó thể hiện tình cảm với động vật thì hệ thống mới chịu lên tiếng mà?

 

thôi, dù thì con sói năm , Chúc Du chắc chắn sẽ để vuột mất.

 

Thấy cô phản ứng gì, con sói xám bạc rên rỉ hai tiếng yếu ớt: “Auuu~ Auuu~.”

 

“Giám đốc ơi, cứu em với… em đau n.g.ự.c quá, đói quá, dậy nổi, chắc là sắp c.h.ế.t … cứu em , viện trưởng xinh bụng với trái tim vàng!”

 

Giọng con sói tội nghiệp khỏi , phát .

 

Chúc Du: … Hả?

 

Nó… nó cái gì cơ?

 

Nào là đau nhức, đói lả, bệnh tật đầy , trong khi hệ thống ghi rõ ràng trạng thái là “ ” nhé?

 

từng nghi ngờ thông tin hệ thống, bởi vì phần thưởng như tiền mặt thịt bò đều là hàng thật, l.ừ.a đ.ả.o.

Vậy chỉ còn một khả năng: con sói đang xạo!

 

Cô lùi vài bước, giữ cách, trong đầu bỗng nhớ đến truyện ngụ ngôn hồi bé từng học “Sói và cái bẫy” — cũng là một con sói giả c.h.ế.t, dụ gần đớp một phát!

 

Chúc Du dùng gậy gõ gõ đất, hỏi: “Đau chỗ nào thế?”

 

Sói xám bạc ngửi thấy gì đó, nhích gần vài bước, rõ là áp sát cô. Chúc Du lập tức lui về , giữ cách an .

 

Sói dừng , gục đầu xuống chân, mắt long lanh đầy mặc cảm tự ti: “Em đau ở n.g.ự.c, cả bụng nữa… chắc em sắp qua khỏi …”

 

Chúc Du: … Ủa, chứ trạng thái “cực kỳ ” hả?

 

“Em ai thích loài như em. Em đến sở thú là vì mấy con vật khác giám đốc ở đây , chỉ chăm sóc mà còn cho việc đàng hoàng nữa. Em định ăn bám, em việc kiếm cơm đàng hoàng.”

 

“Em hiểu… giống loài của em tiếng tăm , nhưng nếu cho em cơ hội, em là một con sói đặc biệt?”

 

“Thôi… giám đốc … em trách … em chỉ trách bản …”

 

Chúc Du: …Cái ngữ điệu quen quen thế nhỉ? Trong sở thú hình như một con gấu trúc nhỏ cũng lóc kiểu mà?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-166-soi-linh-phong.html.]

 

Mà chẳng sói là giống loài kiêu ngạo, ăn đồ bố thí ?

 

Sói xám bạc rên rỉ, cố gắng dậy. Nó chật vật mấy mới chống lên, nhưng chân run run như sắp gãy, bước thì lăn đất, thoi thóp dậy nổi.

 

Chúc Du im lặng nó “diễn”, công nhận là trình độ giả bệnh đạt trình xuất sắc.

 

Cô thở dài, ném cây gậy , bước gần chuẩn bế nó lên.

 

Vừa chạm đầu nó, con sói ngước mắt lên hỏi đầy hy vọng: “Giám đốc, chị chịu cứu em ?”

 

Giọng nó ngạc nhiên, cảm động .

 

Chúc Du gật đầu: “Ừ, để chị kiểm tra xem em bệnh gì. Dưỡng bệnh cho sở thú việc nhé.”

 

Sói xám bạc cảm động đến run rẩy: “Giám đốc! Cảm ơn chị! Chờ em khỏi bệnh, em nhất định sẽ chăm chỉ việc, báo đáp ân tình ! Em… em mãi mãi quên chị !”

 

Chúc Du gật đầu đồng ý: “Vậy việc cho đàng hoàng nha.”

 

Đã là nhân viên tự dâng đến cửa, cô dĩ nhiên là nhận. Lúc , Chúc Du vẫn còn ngây thơ nghĩ rằng con sói chỉ giả bệnh để gợi lòng thương, mong cô thu nhận mà thôi.

 

Cô thử bế nó lên, ai dè... nhấc nổi!?

 

Cô ngạc nhiên hỏi móc: “Không kêu đói gần c.h.ế.t ? Sao nặng dữ ?”

 

Sói vội vàng chống chế: “Ờ... là thể trạng giống loài em nó thế. Trong đàn em còn thuộc dạng nhẹ cân đó nha.”

 

“Nếu giám đốc thấy mệt thì khỏi bế, em tự . Được ở đây em vui lắm .” con sói cố tỏ vẻ ơn điều.

 

Chúc Du nheo mắt: “Ơ, chẳng nãy còn bảo nổi ? Giờ đòi ?”

 

Sói bộ kiên cường: “Em từ từ cũng thể để giám đốc hết việc. Chị cũng mệt cả ngày .”

 

Chúc Du khẽ “pfff” một tiếng, cố nhịn , vỗ vỗ đầu nó: “Thôi , cũng thương cơ đấy. Đi nào, chúng đến phòng y tế .”

 

Sói gật đầu cái rụp, cố lê từng bước run rẩy như thể sắp gục đến nơi, ... rầm – ngã lăn đất.

 

Chúc Du sửng sốt: “Ủa gì ?!”

 

Đi mấy bước quỵ xuống, trông thật sự khá chân thật, giống diễn cho lắm, vì cú ngã quá nặng.

 

Cô lập tức sờ nắn khắp nó kiểm tra thương tích, chạm cũng thấy mềm mại, ấm áp, sờ đến bụng còn phát hiện... béo mũm mĩm!?

 

Sói thở hổn hển, giọng yếu ớt như sắp về chầu ông bà: “Giám đốc… em… em đói quá… nổi nữa…”

 

Nói mỗi chữ là thở một , diễn mà như sắp hấp hối.

 

Vừa trong tay Chúc Du mang theo ít thịt trộn chuẩn cho động vật khác, cô lấy một ít để nắp hộp, đưa tới mặt nó.

 

Sói ngửi thấy mùi, mắt sáng như đèn pha, há miệng đớp lấy đớp để, ăn phát tiếng “ư ử” hạnh phúc.

 

 

Loading...