Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 164: Tương tác hai chiều

Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:02:30
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày đầu tiên mở cửa mà thứ trơn tru quá sức tưởng tượng. Các “nhân viên động vật” thực sự đóng vai trò cực kỳ quan trọng.

 

Chúc Du thấy khách tham quan rôm rả khen tụi thú cưng của : dễ thương, thiện, nhiệt tình, chăm chỉ… Ai nấy đều ráng " việc" hết sức.

 

Với nhân viên con , Chúc Du thể trả lương, còn với nhân viên bốn chân, cô chỉ thể dùng… đồ ăn phần thưởng.

 

Cô chuẩn đủ món: bữa hạt cho sóc, thịt viên cho các bạn ăn mặn, rau củ quả cho tụi ăn chay… vì giờ lượng thú nhiều quá, một Chúc Du xuể, nên mấy món chỉ tính là… quà vặt. Chứ khi về, các bảo mẫu thú đều cho tụi nhỏ ăn no .

 

Cô đến thăm Ngạo Sương tiên. Hôm nay cô mới thực sự thấy độ hot của Ngạo Sương — suốt ngày dài, khu vực báo tuyết lúc nào cũng đông nghịt . Mấy con thú khác còn nghỉ giữa giờ, Ngạo Sương thì full time tiếp khách luôn!

 

Khi tới nơi, Chúc Du thấy chú bồ câu đang cành cây, cụng cụng đầu chuyện với Ngạo Sương:

 

“Thiên nga đen với tụi khỉ đột ngủ gục hết . Tụi nó bảo hôm nay đông khách quá trời, đầu tiên thấy yêu mến luôn á!”

 

“Chúng nó còn dặn chị với em lời cảm ơn nữa, vì em dắt tụi nó đến sống sung sướng nè!”

 

Ngạo Sương dài tấm phản sắt, giọng lười nhác đáp:

“Bảo tụi nó việc của .”

 

“Hồi còn ở núi Đài Kinh, nuôi tụi nó từng bữa. Giờ thì thấy đó, tụi nó tự lo .”

 

Chim bồ câu phấn khởi:

“Bên khu chim của tụi hôm nay cũng đông khách lắm. Đồng nghiệp của tớ hát dã man!”

 

“Nói chứ tớ cũng mới học xong một bài đó. Cậu thử nha, tớ hát cho !”

 

Nói , chim bồ câu bắt đầu cất giọng: “Gù gù gù gù gù...”

 

Ngạo Sương giơ móng lên, che tai .

 

Chim bồ câu thuộc dạng hợp với ca hát, giọng chẳng hề thanh thoát như mấy loài chim khác, mà... nặng nề, trầm đục.

 

vì là bạn, Ngạo Sương cũng nỡ chê, chỉ một hồi lặng lẽ buông lời góp ý:

“Thôi về học tiếp ha.”

 

Chim bồ câu buồn xo:

“Tớ hát dở quá, tài cán gì hết... Cậu dạy tớ với, khách thích nhiều ?”

 

Lúc trưa nghỉ trưa, chim bồ câu bay qua chuồng báo tuyết, thấy Ngạo Sương vây kín bởi xem. Quả nhiên là cựu “gương mặt thương hiệu” của núi Đài Kinh — dù chuyển nhà, fan vẫn theo đến tận nơi.

 

Ngạo Sương :

“Chắc tại tớ là... báo tuyết.”

 

Hồi ở núi Đài Kinh, nó thường bảo mẫu : “Ngạo Sương là báo tuyết duy nhất ở đây, cực kỳ quý hiếm. Cả vườn thú chỉ trông cậy con để kiếm tiền nuôi tụi còn .”

 

Hôm nay đông khách tới xem Ngạo Sương, hàng lưu niệm cũng bán chạy, vườn thú kiếm bộn tiền, chuẩn đãi tụi thú một bữa hoành tráng.

 

Nên Ngạo Sương nghĩ chắc hot là vì... “loài quý hiếm.”

 

Chim bồ câu ao ước:

“Tớ cũng ... báo tuyết.”

 

Ngạo Sương tỉnh bơ:

“Được á, đổi chỗ cho nuôi tớ nha.”

 

Ngạo Sương phóng khoáng, chẳng vương vấn giống loài của . Vì khách thích là thích loài, bản nó.

 

Chim bồ câu thì m.á.u lửa bùng cháy, vỗ cánh bay vèo:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-164-tuong-tac-hai-chieu.html.]

“Cậu chờ đó! Mai mốt tớ nổi tiếng , sẽ kiếm tiền nuôi !”

 

Nó là một chú chim ơn. Hồi ở núi Đài Kinh, tụi bảo mẫu cứ xuýt xoa: “Ước gì chăm Ngạo Sương, chắc lương cao lắm.”

 

Tụi chim tầm thường như nó cơm nước cũng là nhờ Ngạo Sương kiếm tiền. Giờ dọn về nhà mới cùng Ngạo Sương, nó thấy may mắn vô cùng.

 

Ngạo Sương chuẩn về phòng nghỉ, bỗng tiếng gõ cửa sổ.

 

“Ngạo Sương, ăn chút đồ ăn vặt nè.” Chúc Du mở cửa, , lấy ít thịt khô trong thùng cho đĩa.

 

Ngạo Sương đang định từ chối vì thấy ăn no , ăn đêm dễ béo, thì mũi bắt mùi thơm của thịt. Trời ơi, mùi đ.á.n.h thẳng não!

 

Hồi ở núi Đài Kinh, nó từng ăn ít món ngon, là linh hồn kiếm tiền của cả vườn thú mà. Món ngon nào cũng ưu tiên cho nó .

 

cái mùi thịt khô thì đúng là bao giờ ngửi thấy! Không kiềm , nó bước gần, ăn hết veo lúc nào , cuối cùng còn l.i.ế.m mép ngon lành.

 

Đợi Ngạo Sương ăn xong, Chúc Du mới chịu buông cái đuôi báo tuyết .

 

“Muốn ăn nữa ?” Cô hỏi, thực chất là còn ... sờ thêm cái đuôi.

 

Ngạo Sương kiêu hãnh :

“Không cần nữa.”

 

Rồi dậy, dạo quanh chuồng.

 

Chúc Du thắc mắc:

“Đi ?”

 

Ngạo Sương đáp tỉnh rụi:

“Tản bộ tiêu cơm, khỏi béo.”

 

Là một bé báo hot mạng, Ngạo Sương kỷ luật giữ dáng vô cùng cao.

 

Chúc Du an ủi:

“Có ăn bao nhiêu , béo .”

 

Ngạo Sương nghiêm túc:

“Nay một chút, mai một chút, cộng là béo liền.”

 

Chúc Du thầm nể phục. Không sai, nổi tiếng như , quả nhiên là lý do cả.

 

“Ngạo Sương, vườn thú sẽ mở cửa lâu dài, em tranh thủ nghỉ ngơi nhé. Không cần lúc nào cũng giao lưu với khách. Chị sợ em mệt quá.”

 

“Em mà, hôm nay là ngày khai trương chính thức, tất nhiên biểu hiện cho một chút.” Ngạo Sương với vẻ trách nhiệm.

 

Chúc Du thầm nghĩ: Ngạo Sương đúng là trụ cột của cả đoàn, tinh thần việc còn vượt xa đám nữa !

 

Ngạo Sương hỏi tiếp: “Hôm nay bán bao nhiêu vé? Kiếm bao nhiêu tiền?”

 

Chúc Du trả lời cảm giác như đang báo cáo doanh thu với sếp tổng.

 

Ngạo Sương trầm ngâm: “Chừng đó thì cũng nhiều nhặn gì. Chị cho tụi em ăn thêm mà sợ lỗ tới mức phá sản ?”

 

Nhất là món thịt que thơm ngào ngạt , ăn xong là giá hề rẻ. Ngạo Sương thật sự sợ Linh Khê cũng sụp đổ như Đài Kinh Sơn, tìm nhà mới nữa thì khổ.

 

Chúc Du quả quyết: “Tuyệt đối ! Nếu tính trung bình mỗi ngày 5.000 khách, thì lợi nhuận một tháng chúng cũng lãi cỡ cả triệu tệ, đủ mua thêm thú mới, còn thể thiết kế khu chuồng trại theo ý mấy ‘nhân viên thú’ nữa!”

 

 

Loading...