Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 152: Lại hết vé rồi hả trời?!

Cập nhật lúc: 2026-02-23 12:54:23
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Miếng thịt đệm đen bóng như một bông hoa nở rộ, ngay lập tức khiến cả đám fan hò reo, chụp màn hình điên đảo.

 

dừng ở đó, chân còn cũng đặt lên, hai chân bắt đầu “lau kính” một cách đều đặn, lúc cao lúc thấp, thỉnh thoảng còn phát tiếng “két két” nhè nhẹ. Cứ mỗi tiếng vang lên là một trận hú hét ào ào trong phòng livestream:

 

[Trời ơi má ơi, tin nổi đang thấy gì nữa!]

[Đây thiệt sự là Ngạo Sương đó hả? Fan cứng như nhận nhầm ! Sao giờ bé đổi dữ thần ?]

 

[ xem Ngạo Sương chắc cũng mười , đầu tiên thấy bé lau kính là trong livestream! Không dám tưởng tượng nếu tận mắt chứng kiến ngoài đời thì hạnh phúc tới cỡ nào luôn!]

[Lúc chỉ hóa thành giám đốc Chúc! Cho hiện trường với!]

[Vé ? Vé vô ? Cho vé! Không đợi nữa !]

 

Chúc Du cũng cảm thấy ngứa ngáy trong lòng, rõ ràng ban đầu chỉ định nhờ Ngạo Sương chào khán giả một cái, ai ngờ nó quá hợp tác, trực tiếp bật chế độ “ việc nghiêm túc” luôn.

 

Chúc Du : “Thấy ai cũng nhập hồn vô , thì để khiến càng thêm !”

 

Vừa dứt lời, cô đặt tay lên kính, ngay đúng chỗ miếng đệm thịt đen của Ngạo Sương.

 

Ngạo Sương liếc cô một cái, đó nhấc chân , nhẹ nhàng vỗ lên mặt kính.

… Như thể đang đập tay với cô .

 

Đôi mắt xanh lam trong vắt khẽ chớp chớp, như : “Vậy đủ ?”

 

Đủ ! Trời ơi quá đủ !

 

[Ghen tuông biến dạng khuôn mặt luôn đây .]

[Ngạo Sương, em ở Đài Kinh Sơn như thế nha!]

[Là như ? Là kết cục của việc yêu đúng đây hả? Ngạo Sương giờ thiết với luôn !]

[Nếu xa quá là bắt Grab tới sở thú Linh Khê ! Vô thì ngoài cửa ngó cũng !]

[Mọi ơi, tin thiệt ! Ngạo Sương với viện trưởng đúng là câu chuyện! Nếu quen từ , thể kiểu ăn ý thấu hiểu thế ! Tuyên bố luôn: sở thú Linh Khê chính là ngôi nhà nhất cho Ngạo Sương!]

 

Một màn tương tác đơn giản của Ngạo Sương, hiệu quả cả tuyệt vời.

 

Chúc Du cong tay gõ nhẹ lên kính, như cảm ơn bé một tiếng.

 

Ngạo Sương nghiêng đầu cô, gầm khẽ một tiếng: “Không cần cảm ơn , hồi nhỏ chị chẳng cứu em ?”

 

Chúc Du suýt bật . Trời ơi cứu mạng! Cái câu chuyện cô bịa lúc chỉ lừa khán giả, mà lừa luôn cả... đương sự!

 

Ngạo Sương còn thêm: “ mà em nhớ rõ lắm, bữa nào rảnh chị kể chi tiết cho em nha.”

 

Chúc Du: “À… , chứ…”

 

Cô vội vàng chuyển chủ đề: “Mọi ơi, giờ qua thăm thành viên tiếp theo nha, cũng đưa về từ Đài Kinh Sơn, mà còn là bạn của Ngạo Sương nữa đó!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-152-lai-het-ve-roi-ha-troi.html.]

Dân tình trong livestream ai nấy đều tiếc rẻ, nán xem Ngạo Sương thêm chút nữa, Chúc Du an ủi: “Sẽ còn dịp nữa mà, để hôm nay cho em nghỉ chút nha.”

 

Cái chính là cô cũng cần rút lui một chút, tranh thủ về nhà… gấp rút bịa tiếp “chi tiết cứu báo hồi nhỏ”, thì lỡ để lòi sơ hở là toang.

 

Sau đó, Chúc Du dẫn thăm những “tân binh” khác từ Đài Kinh Sơn như ba bé capybara, thiên nga đen, tinh tinh…

 

[Capybara trông vẫn điềm tĩnh như khi ha, điều gầy…]

[Nghe mấy bé capybara đắt mà? Linh Khê mua một lúc ba bé chắc cũng tốn lắm nhỉ? Vậy mà bảo là nghèo…]

 

Chúc Du dám lên tiếng. Ba bé cô mua theo “combo giá rẻ”, do lúc đó tụi nó đang ủ rũ, ngay cả món khoái khẩu là lá ngô cũng thèm đụng vô. Thành Đài Kinh Sơn “xả hàng” với giá ưu đãi.

 

Về tay cô, ba bé ăn món tự nấu, còn dọn sang “biệt thự mới”: hồ nước trong vắt, khí trong lành, bắt đầu ăn khỏe , thậm chí còn suốt ngày leo lên lưng để chơi.

 

Có điều béo mầm thì vẫn cần thời gian, ăn uống điều độ là cả một hành trình mà.

 

Ngay bên cạnh khu capybara là hồ thiên nga đen. Ba bé ở Đài Kinh Sơn đồng loại ăn h.i.ế.p vì… hói đầu. Mấy con khác cứ nhè mấy chỗ hói mà mổ tới tấp, thành vòng lặp bạo lực: hói càng thêm hói, càng ghét bỏ.

 

về tới Linh Khê, xung quanh chẳng con nào khác, ba bé , dọn về lập team tự vận động, hề tỏ vẻ sợ sệt bỡ ngỡ gì hết.

 

Chúc Du dùng loại t.h.u.ố.c trị rụng lông từng xài cho Bạch Châm, cẩn thận bôi lên vùng hói, còn dặn mấy bé đừng để chỗ đó dính nước.

 

Ba bé ngoan, mới vài ngày mà lông đen bắt đầu mọc trở . Dù màu khác với lông cũ, nhưng từ xa cũng quá lộ.

 

Mỗi soi gương (tức là soi mặt nước), ba bé “cạp cạp” vang cả hồ:

 

“Ê ê, đầu tao mọc tóc nè!”

“Hu hu, cuối cùng còn cảnh thanh xuân mà đầu trọc nữa !”

“Ngạo Sương thiệt đó! Dẫn tụi tới hưởng phước đúng nghĩa luôn!”

 

Con bồ câu đậu biển chỉ dẫn bên hồ cũng phụ họa: “Hưởng phước hưởng phước ~”

 

Cũng chẳng khó để đoán vì Ngạo Sương với mấy bé thiên nga đen — chắc là do bồ câu “bồ câu đưa tin” giữa đôi bên.

 

Người xem livestream thi bình luận kéo mood:

 

[Đám thú từ Đài Kinh Sơn về con nào cũng khỏe mạnh hẳn luôn.]

[Chắc tụi nó cũng cảm nhận hạnh phúc ở Linh Khê, mừng ghê!]

 

Chúc Du chỉ livestream mấy bé từ Đài Kinh Sơn, còn cả mấy “bạn ” do sóc mời về giúp việc nữa.

 

Nhìn chung, đám bạn mới thích nghi với đời sống ở sở thú. Vừa thấy giám đốc Chúc là tụi nó ùa mép chuồng, đứa vẫy tay chào, đứa thì chuyên nghiệp hẳn, báo cáo công việc, cam đoan ăn chơi , vẫn tập luyện đầy đủ, sẵn sàng phục vụ du khách.

 

Trước sự tích cực của “nhân viên” bốn chân, Chúc Du thẳng: “Quan trọng nhất là khỏe mạnh, cần biểu diễn gì ghê gớm . Mấy đứa cứ ngủ cạnh chuồng là khách thích . Miễn đừng trốn vô góc tối quá ai thấy là !”

 

 

Loading...