Khi đến nhà chồn, Chúc Du thấy con chồn lông nâu nhỏ nhắn đang cuộn tròn tấm gỗ yêu thích, mặt mày trầm tư như đang suy ngẫm về cuộc đời, cả khí xung quanh cũng nặng nề hẳn.
“Bạch Châm.” cô nhẹ giọng gọi.
Bạch Châm ngẩng đầu cô, đảo mắt xuống : “Chị đến …”
Chúc Du nghi ngờ, bảo đ.á.n.h mà cái mặt như thể đang hổ vì chuyện mờ ám thế ?
Cô bước gần, nâng cằm Bạch Châm lên.
Đôi mắt đen láy chạm ánh mắt cô, ban đầu ngây , lập tức hoảng hốt, vội lắc đầu chui cằm n.g.ự.c.
Chúc Du hỏi: “Bị u đầu đúng ? Để chị xem nào.”
Bạch Châm bật ngay: “Không gì hết!”
“Chị thấy cục u rõ rành rành mà còn chối? Em lén chuyện gì đấy hả?” Chúc Du nghi ngờ hỏi.
Bạch Châm: "Không !"
Nó miễn cưỡng ngẩng đầu lên: "Muốn xem thì xem ."
Chúc Du cẩn thận kiểm tra một lúc, hỏi tình trạng hiện tại của Bạch Châm. Nó trả lời là , đau.
Chúc Du cảm thấy nó đang dối, chắc chắn là vẫn còn đau một chút, nhưng tình trạng của Bạch Châm, gì đổi rõ rệt, thể chườm lạnh theo dõi thêm.
thấy vẻ mặt giả vờ chuyện gì của Bạch Châm, Chúc Du cố tình hạ thấp giọng, vẻ nghiêm trọng: "Chuyện nghiêm trọng đấy."
Bạch Châm: "Không nghiêm trọng , cũng đau lắm..."
Chúc Du: "Cần cạo lông chỗ bệnh viện X-quang kiểm tra."
Bạch Châm lập tức che kín đầu: "Em cạo lông!"
Chúc Du mặt nghiêm túc: "Không cạo lông mà đ.á.n.h ?"
Bạch Châm: "Em đ.á.n.h !"
Chúc Du chỉ đầu nó: "Đây rõ ràng là vết bầm do đ.á.n.h mà!"
Bạch Châm: "Không , ."
Nó vẫn cứng đầu.
Chúc Du thở dài: "Bạch Châm, cái hình nhỏ bé của em, đừng suốt ngày đ.á.n.h nữa. Em thể thắng ai? Ngay cả Hoàng Điều trong vườn em còn đ.á.n.h , em cứ ngoan ngoãn ở yên đó , tính cách sửa , nếu đ.á.n.h tiếp."
Bạch Châm: "Ai em đ.á.n.h ? Em chỉ là... chỉ là chuẩn sẵn thôi, con gấu trúc nhỏ đó chỉ thắng nhờ thể hình thôi, đợi em lớn lên em cũng sẽ..."
"Gấu trúc nhỏ?"
Bạch Châm vội vàng im miệng, khuôn mặt lông lá của nó lộ vẻ hối hận .
"Không , em đ.á.n.h gấu trúc gì? Nó gây sự với em ? Mấy bạn mới đến mà, em đối xử với chứ. Bạch Châm, hôm qua chị định em , bạn mới tới cũng bụng đến chào em, chủ động quen với em mà em niềm nở, còn nữa. Trước em như , gần đây chuyện gì khiến em đổi ? Nói với chị , chúng cùng giải quyết."
Chúc Du cảm thấy như đang cô giáo mẫu giáo.
Bạch Châm mà tai mềm , cũng mềm luôn, nghiêng sang, sát bên cạnh Chúc Du, còn chủ động dụi tay cô.
"Cũng chẳng chuyện gì ."
"Vậy là tâm trạng em ?"
"Không ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-148-nhan-vien-moi.html.]
"Vậy em đ.á.n.h gấu trúc?"
Bạch Châm uất ức : "Tại vì nó là xanh, đồ ."
Chúc Du: ...???
Trà xanh? Bạch Châm mấy từ hiện đại như ?
Cô nâng mặt Bạch Châm lên: "Bạch Châm, cho chị , ai với em những lời ?"
Bạch Châm hề chút áp lực tâm lý mà bán luôn: "Hoàng Điều."
Chúc Du nghiến răng, quả nhiên là Hoàng Điều, hôm qua cô nó xúi giục chia rẽ , cảnh cáo xong mà cũng tác dụng.
Bạch Châm: "Em cũng thấy gấu trúc là xanh."
Nó Hoàng Điều giải thích về " xanh" , cảm thấy Hoàng Điều đúng.
Chúc Du lập tức che miệng Bạch Châm : "Bạch Châm , đây là một từ , đừng học và cũng đừng nữa. Nhìn em kìa, Hoàng Điều xúi giục hư hết ."
Bạch Châm: "Là em tự nghĩ mà."
Chúc Du: "Không , là do Hoàng Điều gây rối đấy. Chị tìm nó ngay bây giờ!"
Bạch Châm chớp mắt, theo Chúc Du đang nổi giận ngoài, nó gì đó, nhưng cúi đầu xuống, dùng chân vuốt nhẹ vết sưng đầu.
Thôi, nổi nữa, tối qua lén tấn công gấu trúc mà đ.á.n.h cho một trận. Xấu hổ quá .
Hoàng Điều đang nghỉ ngơi ở một góc, ngờ gặp tai họa bất ngờ như .
Chúc Du bước đến, giọng như sấm sét: "Hoàng Điều, em truyền bá tin đồn, gây chuyện, xúi giục chia rẽ, việc , khiến đồng nghiệp tranh cãi, ảnh hưởng cực kỳ , phạt em việc miễn phí ở vườn thú Linh Khê thêm một năm, ý kiến!"
Hoàng Điều kêu to: "Hả, oan uổng quá, giám đốc! Em gì !"
Chúc Du: "Còn dám biện minh ? Bạch Châm kể hết những lời em !"
Hoàng Điều thầm mắng Bạch Châm cái thứ chí khí, nhưng vẫn kêu oan: "Giám đốc, đừng chỉ mỗi lời của nó, ý kiến của nữa, nhiều thì sáng, ít thì tối mà!"
Chúc Du Hoàng Điều một cách kỳ lạ, nghĩ thầm, đúng là loài chồn sinh ở xã hội loài , miệng lưỡi sắc bén quá.
"Không cần nữa, chị em chính là loại chồn như !"
Hoàng Điều lải nhải: "Oan uổng, oan uổng như tuyết tháng sáu..."
Chúc Du: "Nói thêm một câu nữa thì em sẽ thêm một năm lao động miễn phí."
"Chế độ độc tài!"
"Hai năm."
"Phát xít!"
"Ba năm."
"Xin , em sai ..."
Chúc Du nhẹ: "Vậy mới đúng chứ, Hoàng Điều, em hiểu rằng, chồn sống mái nhà cúi đầu."
Hoàng Điều ấm ức, nghĩ thầm, từ giờ sẽ bao giờ chuyện với Bạch Châm nữa!
Loài động vật quý hiếm gì mà ngu ngốc quá !