Chúc Du đến tê cả . Sao ai cũng vì "sức hút cá nhân" của cô mà đến ? Lẽ nào… âm mưu gì đằng ?
mà, một cái vườn thú bé xíu như Linh Khê, chắc cũng chẳng ai thèm âm mưu gì nhỉ…
Thấy Chúc Du gì thêm, chỉ La Tân tiếp tục đặt câu hỏi, Dư Văn vẫn bình tĩnh trả lời trơn tru từng câu một.
Cuối cùng còn tranh thủ tự quảng cáo:
“Viện trưởng, ngoài công việc chăm sóc động vật, còn thể mấy việc nặng như khuân vác thức ăn, dọn dẹp chuồng trại. còn chút ít về điện và sửa chữa công trình nữa. thật sự góp sức cho sự phát triển của Linh Khê.”
...
Một buổi sáng trôi qua, Chúc Du phỏng vấn hơn bốn mươi .
Khi kết thúc, Chúc Du thấy La Tân thở dài:
“Làm đấy? Cậu thấy ứng viên hôm nay ?”
Cô thấy ai cũng mà, chỉ là hiện tại Linh Khê nghèo quá, thể tuyển hết . chính vì càng khiến cô động lực kiếm tiền hơn nữa, để thể tuyển thêm thật nhiều giỏi. Mỗi như chỉ cần trả lương sáu ngàn tệ/tháng, quá lời luôn!
La Tân: “Không …”
Ánh mắt trống rỗng:
“ chỉ cảm thán… giờ cạnh tranh ghê quá. Mấy năm xin việc khốc liệt thế …”
Hồi mới nghiệp, hồ sơ , hàng đống lời mời, hội chợ việc như dạo chợ xuân, thế mà giờ thì… bằng cấp xuống giá nhanh đến mức đáng sợ.
Anh đưa tập hồ sơ lọc sẵn cho Chúc Du:
“Giám đốc, đây là mấy thấy , cô xem chọn nhé. việc đây!”
Chúc Du đồng hồ:
“Sắp trưa , ăn cơm . Phỏng vấn cả buổi cũng mệt , nghỉ ngơi một chút .”
La Tân lắc đầu:
“Không , còn hai mươi phút nữa mới hết ca, tranh thủ dọn dẹp chuồng cho Đoàn Đoàn! nha, giám đốc!”
Chúc Du theo bóng lưng , trong lòng trào dâng cảm xúc. Nhân viên siêng năng , sếp dám lười! Thế là cô lập tức soạn danh sách trúng tuyển, gửi tin nhắn mời họ ngày mai tới ký hợp đồng.
Ban đầu chỉ định tuyển mười , cuối cùng chọn mười hai.
Mã Lập Văn và Dư Văn đều tên trong danh sách.
Sau khi gửi tin nhắn, hai chẳng ngờ phản hồi cực nhanh:
[Cảm ơn giám đốc Chúc cho cơ hội , giờ thể ký hợp đồng ? Ngày mai liền!]
Chúc Du cũng ngờ còn sốt ruột hơn cả , bèn đồng ý ngay.
Hợp đồng chuẩn từ sớm, mới in thì cửa phòng họp gõ, hai họ lượt bước .
“Cảm ơn giám đốc Chúc tin tưởng cho cơ hội . Sau nhất định sẽ nỗ lực hết . Có gì cần giúp cứ một tiếng nhé, khuân vác chuyển hàng gì cũng !” Dư Văn lập tức thể hiện chí hướng việc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-147-nhan-vien-moi.html.]
Mã Lập Văn thì chịu kém cạnh: “Giám đốc, chỉ thể nhân viên chăm sóc động vật, mà còn kinh nghiệm truyền thông, từng trong mảng mạng xã hội. Hồi đại học còn học thêm kế toán nữa, mấy công việc sổ sách miễn phí cũng .”
Dư Văn: “Giám đốc Chúc, cũng miễn phí luôn!”
Chúc Du sững mấy giây. Trời ơi, giờ trẻ con thời nay ai cũng đa tài hả? Đã giỏi còn tranh công?
là thời đại đổi .
“Không cần .” Chúc Du , “Làm thêm thì lương thêm. Hai cứ xem hợp đồng nhé.”
Cả hai nhận hợp đồng, xem cái vèo vài phút ký cái rẹt như sợ chậm chân mất suất .
Ký xong, hai một một rời khỏi. Vừa khỏi vườn thú Linh Khê, sắc mặt liền đổi hẳn.
“Tiểu Dư nè, đang ngon lành ở vườn thú Lâm Chương ? bảo sắp thăng chức mà, tự dưng nghỉ ngang về Linh Khê ?” Mã Lập Văn hỏi ngay khi khỏi cửa.
Dư Văn đáp liền: “Chị Mã, chị cũng đang lên như diều gặp gió ở vườn thú Khánh Di, cũng nhảy việc? Chị vì lý do gì đến đây, thì em cũng . Em định sẽ cống hiến hết ở Linh Khê, giành lấy lòng tin của viện trưởng!”
Mã Lập Văn : “Trùng hợp ghê, cũng ý định đó.”
Hai một cái: “Từ giờ là đồng nghiệp , cùng cố gắng nhé!”
Quay lưng , sắc mặt nghiêm túc hẳn, đồng thời rút điện thoại , lạch cạch gõ:
[Đã vườn thú Linh Khê, nhưng tình hình biến!]
Về phía Chúc Du, khi xử lý xong chuyện lớn, cô quyết định tự thưởng bằng một bữa ăn ngon. Vừa ăn vài miếng trong căng-tin thì La Tân hấp tấp chạy tới: “Viện trưởng, ! Chị mau qua xem , Bạch Châm hình như đ.á.n.h nữa!”
Chúc Du ngơ ngác: “Lại đ.á.n.h nữa hả?”
La Tân gật đầu: “Vâng, ban đầu cũng để ý, vì Bạch Châm vẫn ăn ngủ bình thường. Mãi đến lúc nó cho mát-xa nữa mới phát hiện đầu nó cục u!”
Chúc Du ngạc nhiên: “Cậu còn mát-xa cho nó nữa hả?”
La Tân ngượng ngùng đáp: “Dạ mấy hôm chị công tác, rảnh nên học thêm kỹ năng. Cả Đoàn Đoàn với Bạch Châm đều mê lắm ạ.”
Ban đầu còn tưởng nhờ tuyệt chiêu thể “câu kéo” tình cảm của hai bé, ai ngờ chỉ lúc mát-xa thì ngoan, còn vẫn “vô tâm vô phế” y như cũ.
Thật đúng kiểu “ăn xong phủi m.ô.n.g”, chẳng nể mặt ai.
Chúc Du lập tức theo La Tân xem tình hình.
Nói thì Bạch Châm đúng là tội nghiệp, mới Đoàn Đoàn đ.á.n.h cho trụi lông, giờ ai “nện” cho cục u đầu.